Triết lý sống mỗi ngày nên đọc

Trao đổi về các lĩnh vực khoa học và đời sống
An Khang
Mới gia nhập
Mới gia nhập
Bài viết: 16
Tham gia: 16:23, 07/11/12

TL: Triết lý sống mỗi ngày nên đọc

Gửi bài gửi bởi An Khang » 10:39, 17/12/12

Trên đường đi dạo, nhà hiền triết bỗng gặp một chàng trai với dáng vẻ thiểu não. Thoáng thấy gương mặt chàng trai đầm đìa nước mắt, nhà hiền triết tiến đến và hỏi:
- Khung cảnh đêm nay bình yên và tuyệt vời làm sao, những điều này không mang lại niềm vui cho anh à?
- Tôi biết quả là một đêm trong lành để con người hướng đến niềm vui và hạnh phúc, nhưng biết làm sao khi cô gái mà tôi yêu tha thiết ...lại bỏ rơi tôi rồi!
Nghe vậy, nhà hiền triết cất tiếng cười lớn khiến chàng trai ngừng khóc và ngạc nhiên hỏi:
- Ông có vẻ là một người trí thức, chắc phải biết một chút lịch sự và cư xử nhã nhặn trước một người đang gặp bất hạnh chứ! Sao ông có thể cười được trước một người đang khóc vì đau khổ như thế!
Nhà hiền triết nhìn chàng trai bằng ánh mắt trìu mến, rồi thong thả đáp:
- Ồ! tôi không cười trên nỗi đau của anh, mà cười cho sự nhầm lẫn của anh thôi.
Ngạc nhiên trước câu nói của nhà hiền triết, chàng trai bèn hỏi:
- Tôi nhầm lẫn điều gì chứ?
Nhà hiền triết bình tĩnh đáp:
- Vì bị người yêu bỏ nên anh than khóc nhưng thực tế anh có mất mát gì đâu, tại sao phải khóc chứ?
Ngừng một lát, nhà hiền triết nói tiếp:
- Anh rất đau buồn, điều đó chứng tỏ tình yêu còn đầy ắp trong trái tim anh, còn đối với cô gái, tình yêu của cô ta đã mất lâu rồi. Vậy trong chuyện tình này, anh có mất mát gì đâu, người đáng lẽ phải khóc chính là cô gái kia. Thôi nào, hãy giữ lại tình yêu của mình để lần sau trao nó cho người xứng đáng nhé!
Lời nói của nhà hiền triết làm chàng trai vô cùng ngạc nhiên, nó giúp anh cởi mở được tấm lòng và vơi bớt đau khổ, tâm hồn của anh vì thế cũng thanh thản hơn nhiều. Chàng trai cúi đầu cảm ơn nhà hiền triết rồi quay lưng bước về nhà. Hôm đó, quả là một buổi tối tuyệt vời đối với anh.See More

Thiên Hương
Nhất đẳng
Nhất đẳng
Bài viết: 179
Tham gia: 18:54, 08/03/09

Bàn tay của mẹ

Gửi bài gửi bởi Thiên Hương » 08:27, 24/12/12

BÀN TAY CỦA MẸ

Một thanh niên học hành rất xuất sắc nộp đơn vào chức vụ quản trị viên cho một công ty lớn.
Anh ta vừa qua được buổi phỏng vấn đầu tiên, ông giám đốc trực tiếp phỏng vấn lần cuối để quyết định nhận hay không nhận.
Viên giám đốc xem xét học bạ của anh thanh niên. Tất cả đều rất tốt vì năm nào, từ bậc trung học đến các chương trình nghiên cứu sinh sau đại học, anh cũng đều xuất sắc, không năm nào mà anh thanh niên này không hoàn thành vượt bực.
Viên giám đốc hỏi:
- “Anh đã được học bỗng nào của trường nào chưa?”
Người thanh niên đáp:
- “Thưa, không ạ”
Viên giám đốc lại hỏi tiếp:
- “Thế cha anh trả học phí cho anh đi học à?”
Anh đáp:
- “Cha tôi chết khi tôi vừa mới một tuổi đầu. Mẹ tôi mới là người lo trả học phí cho tôi học tập”
Viên giám đốc lại hỏi:
-“Mẹ của anh làm việc ở đâu vậy?”
Anh đáp:
- “Thư, mẹ tôi giặt áo quần cho các tiệm giặt là!”.
Viên giám đốc bảo người thanh niên đưa đôi bàn tay cho mình xem. Anh thanh niên đưa hai bàn tay mịn màng và rất đẹp của mình cho ông giám đốc xem.
Viên giám đốc hỏi:
- “Vậy từ trước nay, anh có bao giờ giúp mẹ mình giặt giũ áo quần không?”
-“Chưa bao giờ cả bỡi mẹ luôn bảo tôi phải lo học và đọc thêm nhiều sách. Hơn nữa, mẹ tôi giặt áo quần nhanh hơn tôi nhiều.”Người thanh niên đáp.
Viên giám đốc dặn:
-“Tôi có một việc yêu cầu anh làm, anh thực hiện được không ?”
- Gì ạ ?
-“Hôm nay khi về nhà, anh xin mẹ mình để anh lau sạch bàn tay bà và rồi ngày mai đến gặp tôi nhé . ”

Thiên Hương
Nhất đẳng
Nhất đẳng
Bài viết: 179
Tham gia: 18:54, 08/03/09

Bàn tay của mẹ

Gửi bài gửi bởi Thiên Hương » 08:29, 24/12/12

Người thanh niên cảm thấy công việc này quá dễ và mình có thể làm rất tốt. Nên khi vừa về đến nhà, chàng liền thưa với mẹ để xin mẹ được lau sạch đôi bàn tay của bà. Mẹ anh cảm thấy rất ngạc nhiên nhưng vẫn sung sướng và rồi cũng buồn buồn đưa đôi bàn tay mình cho con trai.
Chàng thanh niên từ từ lau sạch đôi bàn tay của mẹ. Khi lau, nước mắt bỗng tuôn ràn rụa bỡi đây là lần đầu tiên anh mới khám phá ra rằng trên đôi tay nhăn nheo của mẹ mình đầy những vết chai, sần sùi. Những vết sần này làm bà đau nhức đến rùng mình dù chỉ được lau bằng nước sạch. Lần đầu tiên trong đời, anh thanh niên nhận thức được rằng, chính từ đôi bàn tay giặt quần áo mỗi ngày này của mẹ đã giúp anh có cái ăn cái mặc, tiền bạc tiêu xài và trả học phí cho anh đến trường qua nhiều năm rồi.
Những vết chai trên đôi bàn tay của mẹ là cái giá phải trả cho đến ngày anh tốt nghiệp, cho những xuất sắc trong học vấn và cho cả tương lai sẽ tới của anh.
Sau khi lau sạch đôi tay của mẹ, anh thanh niên lặng lẽ giúp mẹ giặt hết phần áo quần còn lại mà mẹ anh vẫn làm hằng ngày khi mang từ tiệm về.
Tối đó, hai mẹ con mới chuyện trò với nhau thật là lâu, điều mà từ trước đến giờ họ ít khi làm.
Sáng hôm sau, người thanh niên tới gặp ông giám đốc.
Viên giám đốc để ý thấy những giọt nước mắt chưa ráo hết trong đôi mắt của người thanh niên, ông hỏi:
- “Anh có thể cho tôi biết những gì anh đã làm và đã cảm nhận được hôm qua ở nhà mình không?”
Người thanh niên đáp:
-“Tôi đã lau sạch đôi tay của mẹ mình và cũng đã giặt hết phần áo quần còn lại mà hàng ngày mẹ tôi đã làm .”
Viên giám đốc hỏi
-“Thế cảm tưởng của anh như thế nào?”
Người thanh niên đáp:
- “Thứ nhất, bây giờ tôi mới hiểu thế nào là ý nghĩa của lòng biết ơn. Không có mẹ, tôi không thể có được những thành công được như bây giờ. Thứ hai, qua việc hợp tác với nhau, và qua việc giúp mẹ giặt quần áo, giờ tôi mới ý thức rằng thật là khó khăn và gian khổ để hoàn tất công việc của mẹ. Thứ ba, tôi biết ơn sự quan trọng và giá trị của quan hệ gia đình.”
Viên giám đốc nói:
- “Ðây mới là những gì tôi đang tìm kiếm nơi người sẽ là quản trị viên trong công ty của chúng tôi. Tôi muốn tuyển dụng một người biết ơn sự giúp đỡ của những người khác, một người cảm thông sự chịu đựng của những người khác để hoàn thành nhiệm vụ, và một người không chỉ nghĩ đến tiền bạc là mục đích duy nhất trong cuộc đời mình. .”

Thiên Hương
Nhất đẳng
Nhất đẳng
Bài viết: 179
Tham gia: 18:54, 08/03/09

HẠNH PHÚC LÀ GÌ ?...

Gửi bài gửi bởi Thiên Hương » 10:47, 03/01/13

HẠNH PHÚC LÀ GÌ ?..

- Hạnh phúc không phải là ga mà bạn đến, mà là cách thức đi đến đó.

- Những yếu tố chính làm nên hạnh phúc là : Có cái gí đó để làm, có ai đó để yêu, và có gì đó để hy vọng.
- Hạnh phúc được nhân rộng bởi người khác chứ không phụ thuộc vào người khác.

- Người ta bất chợt nhận ra hạnh phúc như họ bất chợt thấy một chú bướm trong rừng vào mùa đông.

- Hành động không phải lúc nào cũng mang lại hạnh phúc; nhưng không có hạnh phúc nào mà không có hành động.

- Tất cả chúng ta lấy hạnh phúc làm mục đích sống; chúng ta có cuộc sống khác biệt nhưng mục đích sống đều giống nhau.

- Chướng ngại to lớn để có được hạnh phúc là mơ ước một hạnh phúc quá lớn.

- Hiến pháp chỉ cho con người có quyền theo đuổi hạnh phúc. Nhưng tự bạn phải đi tìm hạnh phúc.
- Hạnh phúc không phải là có những gì bạn muốn... Hạnh phúc là khi bạn muốn những gì bạn có.

Thiên Hương
Nhất đẳng
Nhất đẳng
Bài viết: 179
Tham gia: 18:54, 08/03/09

Chiếc Bình Nứt

Gửi bài gửi bởi Thiên Hương » 08:16, 05/01/13

Chiếc Bình Nứt

Ngày xưa, có một người đàn ông treo hai chiếc bình lớn vào đòn gánh, đeo lên cổ và ra suối gánh nước. Một trong hai chiếc bình ấy bị một vết nứt còn chiếc bình kia thì hoàn hảo, lúc nào cũng mang đủ lượng nước về cho người đàn ông. Chiếc bình nứt thì chỉ mang về một nửa lượng nước so với chiếc bình hoàn hảo. Suốt 2 năm tròn, ngày nào cũng vậy, người đàn ông chỉ gánh về nhà được một bình rưỡi nước mà thôi.

Dĩ nhiên, cái bình hoàn hảo lúc nào cũng hãnh diện về thành tích của mình vì đã hoàn tất một cách tuyệt hảo nhiệm vụ của nó được tạo ra. Chỉ tội nghiệp cho chiếc bình nứt, nó rất xấu hổ vì khuyết điểm của mình và xấu hổ cho bản thân vì chỉ thực hiện được một nửa nhiệm vụ được giao. Sau hai năm chịu đựng cái mà nó cho là thất bại chua cay, một ngày nọ chiếc bình nứt liền lên tiếng với người đàn ông:

- “Thưa ông, con rất xấu hổ vì vết nứt bên hông con làm vơi nuớc trên đường về nhà ông.”

Người đàn ông liền đáp:

- “Con không nhận thấy là hoa chi moc bên phần đường của con thôi à?”

Đó là ta nhận thấy khuyết điểm của con nên đã gieo hạt hoa suốt dọc phần đường bên con từ suối về nhà. Hằng ngày, nước vơi từ vết nứt của con đã tưới nước cho hoa. Nhờ thế mà hàng ngày ông có hoa trưng bàn rất đẹp. Nếu mà con ko phải là con như thế này thì làm sao trong nhà ông có hoa đẹp trang trí.”

Các bạn à, mỗi người chúng ta đều là chiếc bình nứt cả đấy, mỗi người trong chúng ta đều có những khuyết điểm riêng biệt. Nhưng chính những khuyết đỉểm đó đã khiến cho cuộc sống chúng ta trở nên thú vị. Do đó, chúng ta phải chấp nhận cá tính của nhau, tìm ra những mặt tốt trong cá tính của nhau bạn nhé để các mối quan hệ trở nên tốt đẹp hơn, cuộc sống vui tươi hơn :) .

Thiên Hương
Nhất đẳng
Nhất đẳng
Bài viết: 179
Tham gia: 18:54, 08/03/09

YÊU VÀ THÍCH

Gửi bài gửi bởi Thiên Hương » 08:57, 17/01/13

YÊU VÀ THÍCH
Thích thì có thể thích nhiều người, còn yêu thì chỉ được yêu một người.
Như nếu thích một người và nói rằng " I thích you", người ấy có thể vẫn bình thường hóa, vì người ấy biết rằng thích chưa chắc đã yêu


Còn yêu thì có nhiều thứ phải nói hơn. Là người đầu tiên bạn nghĩ đến trong ngày, là người bạn luôn nhớ đến, là người bạn sẵn sàng làm tất cả hoặc đánh đổi tất cả để được bên cạnh người đó mà không tiếc nuối điều gì, là người mà bạn sẵn sàng cho đi tất cả nhưng không mong được nhận điều gì, là người bạn thật sự muốn chạm vào nhưng không vụ lợi...

Người bạn thích và người bạn yêu

Đứng trước người mà bạn THÍCH, TIM của bạn sẽ ĐẬP NHANH HƠN
Nhưng khi đứng trước người bạn YÊU, bạn sẽ chỉ cảm thấy VUI HƠN.

Nếu đứng trước người bạn THÍCH, mùa ĐÔNG chỉ ĐẸP HƠN.
Còn khi đứng trước người bạn YÊU, mùa ĐÔNG sẽ như mùa XUÂN

Nếu bạn nhìn vào mắt người bạn THÍCH, bạn THẸN THÙNG
Nhưng nếu nhìn vào mắt người bạn YÊU, bạn sẽ MỈM CƯỜI

Ở trước mặt người bạn THÍCH, bạn không thể NÓI NHỮNG GÌ MÌNH NGHĨ.
Nhưng nếu ở trước mặt người bạn YÊU, thì bạn hoàn toàn CÓ THỂ NÓI.

Khi đứng trước người bạn THÍCH, bạn bắt đầu cảm thấy NGƯỢNG.
Nhưng trước người bạn YÊU, bạn có thể "SHOW YOUR OWN SELF".

Bạn sẽ không thể nhìn thẳng vào mắt người mà bạn THÍCH.
Nhưng bạn sẽ luôn mỉm cười khi nhìn vào mắt người bạn YÊU.

Khi người mà bạn THÍCH khóc, bạn sẽ lập tức an ủi
Nhưng khi người mà bạn YÊU khóc, bạn sẽ khóc cùng người ấy.

Những cảm giác về sự THÍCH thường bắt nguồn từ cái TAI.
Nhưng những cảm nhận về TÌNH YÊU lại hay bắt đầu bằng ĐÔI MẮT.
Cho nên khi bạn không còn THÍCH ai đó nữa, thì tất cả những gì bạn cần làm là chỉnh lại đôi tai của mình.

Thiên Hương
Nhất đẳng
Nhất đẳng
Bài viết: 179
Tham gia: 18:54, 08/03/09

YÊU VÀ THÍCH

Gửi bài gửi bởi Thiên Hương » 09:00, 17/01/13

Nhưng nếu bạn không còn YÊU ai đó nữa, và mỗi khi bạn nhắm mắt thì TÌNH YÊU lại trở lại trên những giọt nước mắt và mãi mãi đọng lại trong TRÁI TIM của bạn.

Bạn sẽ không tìm thấy được người lý tưởng nếu bạn có thể sống với người đó. Nhưng bạn đã tìm được một người lý tưởng nếu bạn không thể sống thiếu người đó.

Thật buồn cười khi người ta mất cả tiếng để có đủ can đảm chào người mình mến, mất mấy ngày để ngưỡng mộ, mất mấy tuần để nhớ nhung nhưng chỉ cần 1 cái chớp mắt để nói chia tay.

Tình yêu không phải là thứ có thể nắm chặt, hãy để nó tự do. Tình yêu không chỉ là cái chúng ta thực hiện mà còn là thứ chúng ta không thể hình dung. Không phải chúng ta chọn tình yêu mà chính tình yêu chọn chúng ta.

Điều đáng sợ nhất khi yêu là bị tổn thương. Điều đáng sợ nhất khi bị tổn thương là không thể yêu lần nữa. Điều đáng sợ nhất khi không thể yêu lần nữa là sẽ cô đơn mãi mãi.

Khi thật sự quan tâm đến 1 người, bạn sẽ không lo tìm khiếm khuyết điểm, không chú ý đến câu trả lời, không săm soi những lỗi lầm của họ. Thay vào đó, bạn đấu tranh với sai sót, chấp nhận khuyết điểm và không cần đến những lời bào chữa.Khi người ấy đang có mặt ở đây mà bạn giả vờ thờ ơ rồi khi người ấy vắng mặt, bạn lại bắt đầu đi tìm kiếm. Lúc đó, bạn đã yêu.


Thiên Hương
Nhất đẳng
Nhất đẳng
Bài viết: 179
Tham gia: 18:54, 08/03/09

Cậu Bé Và Cây Táo

Gửi bài gửi bởi Thiên Hương » 10:38, 22/01/13

Ngày xửa ngày xưa, có một cây táo rất to. Một cậu bé rất thích đến chơi với cây táo mỗi ngày. Nó leo lên ngọn cây hái táo ăn, ngủ trưa trong bóng râm. Nó yêu cây táo và cây cũng rất yêu nó. Thời gian trôi qua, cậu bé đã lớn và không còn đến chơi với cây táo mỗi ngày.

Một ngày nọ, cậu bé trở lại chỗ cây táo với vẻ mặt buồn rầu, cây táo reo to:
- Hãy đến chơi với ta.
- Cháu không còn là trẻ con, cháu chẳng thích chơi quanh gốc cây nữa. Cháu chỉ thích đồ
chơi thôi và cháu đang cần tiền để mua chúng.
- Ta rất tiếc là không có tiền, nhưng cậu có thể hái tất cả táo của ta và đem bán. Rồi cậu sẽ có tiền.
Cậu bé rất mừng. Nó vặt tất cả táo trên cây và sung sướng bỏ đi. Cây táo lại buồn bã vì cậu bé chẳng quay lại nữa.:(

Thiên Hương
Nhất đẳng
Nhất đẳng
Bài viết: 179
Tham gia: 18:54, 08/03/09

Cậu Bé Và Cây Táo

Gửi bài gửi bởi Thiên Hương » 10:41, 22/01/13

Một hôm, cậu bé – giờ đã là một chàng trai – trở lại và cây táo vui lắm:
- Hãy đến chơi với ta.
- Cháu không có thời gian để chơi. Cháu còn phải làm việc nuôi sống gia đình. Gia đình cháu đang cần một mái nhà để trú ngụ. Bác có giúp gì được cháu không?
- Ta xin lỗi, ta không có nhà. Nhưng cậu có thể chặt cành của ta để dựng nhà.
Và chàng trai chặt hết cành cây. Cây táo mừng lắm nhưng cậu bé vẫn chẳng quay lại. Cây táo lại cảm thấy cô đơn và buồn bã.
Một ngày hè nóng nực, chàng trai – bây giờ đã là người có tuổi – quay lại và cây táo vô cùng vui sướng.
- Hãy đến chơi với ta.
- Cháu đang buồn vì cảm thấy mình già đi. Cháu muốn đi chèo thuyền thư giãn một mình. Bác có thể cho cháu một cái thuyền không?
- Hãy dùng thân cây của ta để đóng thuyền. Rồi cậu chèo ra xa thật xa và sẽ thấy thanh thản.
Chàng trai chặt thân cây làm thuyền. Cậu chèo thuyền đi.#-o

Trả lời bài viết

Quay về “Cuộc sống muôn màu”

Đang trực tuyến

Đang xem chuyên mục này: 90 khách.