[Tâm sự] Một thoáng thanh xuân!

Hỏi đáp, luận giải về tử vi
huangxuan
Mới gia nhập
Mới gia nhập
Bài viết: 31
Tham gia: 10:28, 20/09/19

Re: [Tâm sự] Một thoáng thanh xuân!

Gửi bài gửi bởi huangxuan » 19:49, 09/10/19

Andre đã viết:
19:44, 09/10/19
nguoigiaochi đã viết:
19:43, 09/10/19
Andre đã viết:
19:41, 09/10/19

Thực ra cháu thích thì cháu nói thôi. Vì chú cứ suy luận ý cháu, hay nghi ngờ nên mới nói thất bại hay không. Trong khi thực chất cháu không có ý đấy. Cháu đang trả lời theo cách nghĩ của chú thôi. Ok, lần này cháu nghĩ mình đoán đúng. Đấy mới là cái đáng để đoán. Ha ha ha
Mong bạn chủ top trả lời câu hỏi của mình ạ.
Cháu đoán gì đâu mà đúng =))
Cái cháu nghĩ thì không thể để người khác biết được chú ạ. Cháu cũng không thể nói cái cháu đoán được vì đấy là suy nghĩ của mình.
@ bạn chủ top: bạn nghĩ do ông ấy mù nên tự tông vào xe có phải vậy hông??? Cảm ơn bạn đã trả lời. :x
Không, là ông ấy mù nên ông ấy chỉ ở thế bị động, như mình từng nói, ông ấy đâu có quyền bắt người khác không đâm mình.. Vấn đề là ở ông ấy. ở chữ "mù" bạn ạ hì
Được cảm ơn bởi: Andre
Đầu trang

Andre
Ngũ đẳng
Ngũ đẳng
Bài viết: 1577
Tham gia: 02:00, 29/05/19

Re: [Tâm sự] Một thoáng thanh xuân!

Gửi bài gửi bởi Andre » 19:50, 09/10/19

huangxuan đã viết:
19:49, 09/10/19
Andre đã viết:
19:44, 09/10/19
nguoigiaochi đã viết:
19:43, 09/10/19


Cháu đoán gì đâu mà đúng =))
Cái cháu nghĩ thì không thể để người khác biết được chú ạ. Cháu cũng không thể nói cái cháu đoán được vì đấy là suy nghĩ của mình.
@ bạn chủ top: bạn nghĩ do ông ấy mù nên tự tông vào xe có phải vậy hông??? Cảm ơn bạn đã trả lời. :x
Không, là ông ấy mù nên ông ấy chỉ ở thế bị động, như mình từng nói, ông ấy đâu có quyền bắt người khác không đâm mình.. Vấn đề là ở ông ấy. ở chữ "mù" bạn ạ hì
Ok, cảm ơn bạn đã trả lời. :x
Thực ra hỏi vậy thôi chứ mình không có ý gì cả. Nếu bạn trả lời bất cứ trường hợp nào thì mình thấy đều có thể xảy ra cả. Vậy thôi. Hì
Đầu trang

nguoigiaochi
Tam đẳng
Tam đẳng
Bài viết: 581
Tham gia: 02:57, 26/08/19

Re: [Tâm sự] Một thoáng thanh xuân!

Gửi bài gửi bởi nguoigiaochi » 20:09, 09/10/19

huangxuan đã viết:
00:49, 08/10/19
Khi còn bé ai cũng đều muốn mình lớn lên thật nhanh, nhưng cho khi lớn lên rồi họ lại mong được quay lại những ngày còn thơ bé đó. Có những người vì muốn đc vô tư vô sầu mà thoả sức vui chơi, có những người vì muốn tìm lại thứ gì đó đã mất mất chỉ là dĩ vãng xa xăm, hay lại có những người muốn lại đc một lần đắm chìm vào cái viễn cảnh mộng mị ngày thơ bé vẫn hay vẽ ra.... ai chẳng muốn bình yên, ai chẳng có những giấc mơ cho riêng mình. Nhưng rồi sẽ ra sao nếu giấc mơ ấy chỉ toàn là màu đen, hiện thực chỉ là một con đường tăm tối cho dù có đi mãi, cho dù có gào thét trong vô vọng thì phía trước vẫn là 1 khoảng không đáng sợ.
Khi cháu viết những dòng này cũng là lúc cuộc sống của cháu như đắm chìm trong vũng lầy không thể nào thoát ra được. Cho dù có vùng vẫy thế nào cũng chỉ chìm nhanh hơn. Lối thoát nào cho một thằng con trai 25 tuổi nhưng lại luôn thèm khát một gia đình,con đường nào cho một kẻ luôn khao khát được một lần trở về tuổi thơ, để lăn vào vòng tay của mẹ. Là một kẻ đáng thương hay đáng trách.
Cháu đăng bài này chỉ là muốn xem những kẻ đi trước đã đi qua thanh xuân của họ như thế nào, vượt qua khủng hoảng của họ ra sao. Trên diễn đàn cũng đa phần là các bác, chí ít cũng là người từng trải, cũng có được mái nhà cho riêng mình. Cháu chỉ xin lời khuyên. Chê trách cháu cũng xin nhận. Cháu không nhờ xem tử vi. Cháu còn trẻ. Nói như bây giờ thì “Mị còn trẻ, Mị muốn được đi chơi”. Ý thức là rào cản của hành động, nghĩ nhiều rồi tự đưa mình vào cái khuôn tạo ra sẵn cũng là điều không hay. Cái gì đến rồi sẽ đến. Chỉ là cách nó đến như thế nào và mình chào đón nó ra sao. :( Điều cháu cần có lẽ là một chút gì đó mới mẻ. Phá bỏ đi con người của hiện tại mà đi ra. Xấu hay đẹp rồi thời gian sẽ minh chứng... khi bằng tuổi cháu bây giờ, với mọi người, đâu là cách để mọi người vượt qua sóng gió đây!
Em đừng quá suy nghĩ, hãy dành tâm trí dồn vô hành động. Ai cũng phải trải qua thôi. Anh cũng vậy, nhiều thất vọng, nhiều dằn vặt. Đó tạm gọi là giai đoạn "cua lột xác" để trưởng thành em nhé.
Good luck to you!
Được cảm ơn bởi: 12010277
Đầu trang

Nguyenlinh243
Nhị đẳng
Nhị đẳng
Bài viết: 271
Tham gia: 21:41, 05/10/19

Re: [Tâm sự] Một thoáng thanh xuân!

Gửi bài gửi bởi Nguyenlinh243 » 20:10, 09/10/19

huangxuan đã viết:
19:05, 09/10/19
KMD đã viết:
06:05, 09/10/19
"Cháu chỉ xin lời khuyên."

Cháu nghĩ gì về câu chuyện được trích dưới đây?
Tôi lớn lên trong một ngôi làng hẻo lánh ở miền bắc vào thời bao cấp. Hồi ấy vẫn chưa có điện. Trước khi đêm đến, mỗi nhà đều thắp một ngọn đèn dầu nhỏ. Dù ánh sáng khá mờ, nó vẫn mang lại rất nhiều khích lệ và ấm áp cho vô số người sợ bóng đêm.
Những con đường nhỏ trong làng tối đen trong một đêm không có trăng. Trong tình trạng ấy, ngay cả một chiếc đèn dầu nhỏ cũng mang lại hạnh phúc và diệt trừ sự sợ hãi vô hình trong tâm mỗi người.
Khi tôi còn học trung học, một người bạn cùng lớp của tôi tên là Nam từng kể cho tôi một câu chuyện. Cậu kể rằng, có một lần cậu ra ngoài thị trấn chơi cho tới rất khuya mới về. Khi cậu đi ngang qua một cánh đồng hoang, không có chút ánh sáng nào ở đó cả. Hoàn toàn là một màn đêm sâu thẳm, thỉnh thoảng từ đằng xa văng vẳng tiếng chó sủa xen lẫn với tiếng lá cây xào xạc. Đường làng thì nhỏ và trơn trượt mà cậu lại không có cái gì để soi đường. Chưa kể hồi chiều cậu được mấy anh lớn kể cho mấy câu chuyện ma khiến bấy giờ cậu thấy hơi rờn rợn tóc gáy. Đôi khi có con chuột đồng nào đó chạy ngang qua cũng khiến cậu giật bắn mình.
Đang lúc không biết phải làm sao thì bỗng dưng một điểm sáng xuất hiện ở đằng xa và từ từ tiếp cận cậu. Cậu vội tăng tốc và bước đi mau lẹ trong ánh sáng lờ mờ. Chỉ đến khi tới luồng ánh sáng, cậu mới nhận ra rằng người đàn ông trước mặt cậu đang đeo kính râm và trong tay thì đang cầm một chiếc đèn măng-sông.
Nam rất ngạc nhiên và hiếu kỳ. Cậu hỏi người đàn ông mù: “Chiếc đèn này không có tác dụng đối với ông cả, bởi vì ông không thể nhìn thấy gì. Thế nhưng tại sao ông vẫn mang theo nó?”
Người đàn ông mù liền thở dài, đáp: “Vào ban đêm, trời rất tối. Nhiều người đi bộ vội vã thường vô tình xô ngã ông già này. Do đó, ta thường mang theo cây đèn này bên mình để chiếu sáng con đường cho người khác. Mặc dù ta không thể thấy gì nhưng nhờ chiếc đèn, mọi người có thể nhìn thấy ta và không đâm phải ta nữa”.
Câu chuyện ấy khiến tôi suy nghĩ mãi. Một người mù không nhìn thấy ánh sáng, nhưng vẫn giữ một ngọn đèn đủ sáng bên mình để người khác nhìn thấy mình ngay cả khi ông không biết đã gặp những ai trên đường. Hình ảnh ông già mù với cây đèn sáng bé nhỏ luôn ở bên cạnh bảo vệ ông trong bóng đêm, khiến tôi bất giác hiểu rằng, hãy giữ trong mình một ngọn đèn đủ sáng, thì dù gặp ai trên đường đời, họ cũng sẽ nhận ra, và đó là cách tốt nhất để ta tránh được những va vấp, khó khăn, ngày cả khi bạn không hoàn hảo, như ông già mù kia vậy.
Phong Vân

Cháu có cách nghĩ tiêu cực lắm. Cháu chỉ nghĩ ông già mù thì vẫn mù, làm sao ông có thế nhìn thấy con đường mình đang đi, nhìn được thế sự. Làm sao ông có thể bảo người khác phải tránh ông phải không. cái đèn liệu có phải là cái tâm thế của ông?? Khi mà ông đã sẵn sàng đối mặt với mọi thứ, kể cả bóng tối lớn nhất trong con người ông.. Không phải ông hi vọng ở người khác sẽ tránh không làm tổn thương ông, cũng không phải ông dựa dẫm vào cây đèn trên tay ông. Chính ông là niềm tin của ông ấy, như là một sự khẳng định. đã sống, đang sống và sẽ tiếp tục bước đi ....
Quá khứ k trở lại hà cớ gì mãi nuối tiếc..qan trọg là thực tại đây này. Bạn bị cảm xúc chi phối quá nhiều. Có thể buồn phiền nhưng k đc chìm trog nó. K riêng gì b, ở cái ngưỡng tuổi này ai cũng thế thôi.
Đầu trang

KMD
Tứ đẳng
Tứ đẳng
Bài viết: 772
Tham gia: 11:03, 25/04/14

Re: [Tâm sự] Một thoáng thanh xuân!

Gửi bài gửi bởi KMD » 20:20, 09/10/19

12010277 đã viết:
16:17, 09/10/19
KMD đã viết:
15:17, 09/10/19
12010277 đã viết:
13:48, 09/10/19


Chào bác. Bác không phiền nếu cháu trả lời chứ?
"Tánh không duyên khởi " mà cháu. Xin mời cháu.
Cháu cám ơn bác. Theo cá nhân cháu thì có ít nhất ba điều từ câu chuyện sau:

- Bản thân có buồn thì vẫn nên thể hiện ra ngoài là vui vẻ. Vui vẻ với người khác thì dễ nhận lại sự vui vẻ người khác tặng lại mình. Mình có gì không hay (như ông lão mù) thì cố gắng phần nào đem lại sự vui vẻ cho người khác (cầm đèn soi để người khác không đụng phải mình).
- Giữ cho bản thân được "thiện". Xã hội chao đảo (đường không đèn, người không đèn) không nên làm bản thân trở nên xấu tính theo (ông lão vẫn mang đèn).
- Gần đèn thì rạng. Những người cùng suy nghĩ thường sẽ tụ hợp với nhau.

Đến lượt bác rồi :D

@Huangxuan: mình không biết nhiều về bạn nên chỉ dám nói chung chung thôi nhé. Mình 28t rồi, hồi 25t mình vẫn còn lận đận lắm. Không biết có phải do ngày nào cũng bận rộn không? Nhưng nhờ đó mà mình không lo lắng quá xa về tương lai. Giờ thì cuộc sống mình tạm ổn rồi. Tất nhiên giờ mình có suy nghĩ về tương lai thì nó mông lung lắm (cùng các suy nghĩ như bạn thôi: bè bạn đồng tuổi làm gì tầm này, tổ ấm gia đình sẽ thế nào, sự nghiệp sẽ làm gì). Nhưng tập trung vào hiện tại thì thấy cũng vừa khít thời gian mà.
"Cháu có cách nghĩ tiêu cực lắm. Cháu chỉ nghĩ ông già mù thì vẫn mù, làm sao ông có thế nhìn thấy con đường mình đang đi, nhìn được thế sự. Làm sao ông có thể bảo người khác phải tránh ông phải không. cái đèn liệu có phải là cái tâm thế của ông?? Khi mà ông đã sẵn sàng đối mặt với mọi thứ, kể cả bóng tối lớn nhất trong con người ông.. Không phải ông hi vọng ở người khác sẽ tránh không làm tổn thương ông, cũng không phải ông dựa dẫm vào cây đèn trên tay ông. Chính ông là niềm tin của ông ấy, như là một sự khẳng định. đã sống, đang sống và sẽ tiếp tục bước đi ...."

@Huangxuan và 12010277

Cám ơn 2 cháu đã chia sẻ những suy nghĩ về câu chuyện trên.
Chú sẽ gợi ý cho 2 cháu suy nghĩ thêm. Cháu có nhận ra, tuy cụ bị mù nhưng cái thấy của cụ hơn hẳn Nam không? Ngụ ý của cây đèn và ban đêm là gì vậy?
Được cảm ơn bởi: Nguyenlinh243
Đầu trang

12010277
Tứ đẳng
Tứ đẳng
Bài viết: 788
Tham gia: 23:54, 31/07/13

Re: [Tâm sự] Một thoáng thanh xuân!

Gửi bài gửi bởi 12010277 » 20:29, 09/10/19

KMD đã viết:
20:20, 09/10/19
Cám ơn 2 cháu đã chia sẻ những suy nghĩ về câu chuyện trên.
Chú sẽ gợi ý cho 2 cháu suy nghĩ thêm. Cháu có nhận ra, tuy cụ bị mù nhưng cái thấy của cụ hơn hẳn Nam không? Ngụ ý của cây đèn và ban đêm là gì vậy?
Chú hỏi hóc quá, mà cháu thì lại không muốn viết tất cả các ngụ ý ra :(
Được cảm ơn bởi: KMD
Đầu trang

Nguyenlinh243
Nhị đẳng
Nhị đẳng
Bài viết: 271
Tham gia: 21:41, 05/10/19

Re: [Tâm sự] Một thoáng thanh xuân!

Gửi bài gửi bởi Nguyenlinh243 » 20:41, 09/10/19

KMD đã viết:
20:20, 09/10/19
12010277 đã viết:
16:17, 09/10/19
KMD đã viết:
15:17, 09/10/19

"Tánh không duyên khởi " mà cháu. Xin mời cháu.
Cháu cám ơn bác. Theo cá nhân cháu thì có ít nhất ba điều từ câu chuyện sau:

- Bản thân có buồn thì vẫn nên thể hiện ra ngoài là vui vẻ. Vui vẻ với người khác thì dễ nhận lại sự vui vẻ người khác tặng lại mình. Mình có gì không hay (như ông lão mù) thì cố gắng phần nào đem lại sự vui vẻ cho người khác (cầm đèn soi để người khác không đụng phải mình).
- Giữ cho bản thân được "thiện". Xã hội chao đảo (đường không đèn, người không đèn) không nên làm bản thân trở nên xấu tính theo (ông lão vẫn mang đèn).
- Gần đèn thì rạng. Những người cùng suy nghĩ thường sẽ tụ hợp với nhau.

Đến lượt bác rồi :D

@Huangxuan: mình không biết nhiều về bạn nên chỉ dám nói chung chung thôi nhé. Mình 28t rồi, hồi 25t mình vẫn còn lận đận lắm. Không biết có phải do ngày nào cũng bận rộn không? Nhưng nhờ đó mà mình không lo lắng quá xa về tương lai. Giờ thì cuộc sống mình tạm ổn rồi. Tất nhiên giờ mình có suy nghĩ về tương lai thì nó mông lung lắm (cùng các suy nghĩ như bạn thôi: bè bạn đồng tuổi làm gì tầm này, tổ ấm gia đình sẽ thế nào, sự nghiệp sẽ làm gì). Nhưng tập trung vào hiện tại thì thấy cũng vừa khít thời gian mà.
"Cháu có cách nghĩ tiêu cực lắm. Cháu chỉ nghĩ ông già mù thì vẫn mù, làm sao ông có thế nhìn thấy con đường mình đang đi, nhìn được thế sự. Làm sao ông có thể bảo người khác phải tránh ông phải không. cái đèn liệu có phải là cái tâm thế của ông?? Khi mà ông đã sẵn sàng đối mặt với mọi thứ, kể cả bóng tối lớn nhất trong con người ông.. Không phải ông hi vọng ở người khác sẽ tránh không làm tổn thương ông, cũng không phải ông dựa dẫm vào cây đèn trên tay ông. Chính ông là niềm tin của ông ấy, như là một sự khẳng định. đã sống, đang sống và sẽ tiếp tục bước đi ...."

@Huangxuan và 12010277

Cám ơn 2 cháu đã chia sẻ những suy nghĩ về câu chuyện trên.
Chú sẽ gợi ý cho 2 cháu suy nghĩ thêm. Cháu có nhận ra, tuy cụ bị mù nhưng cái thấy của cụ hơn hẳn Nam không? Ngụ ý của cây đèn và ban đêm là gì vậy?
Xin phép bác cho cháu đc tl ạ:
-ông già mù cầm đèn đi đườg tưởg chừg như vô nghĩa nhưg thực tế nó mag lại lợi k chỉ riêng ông mà còn với ng khác nữa.
-dù trong hoàn cảnh tuyệt vọng chỉ cần có tia hi vọng cũng là nguồn độg lực để bước tiếp.
Cháu k giỏi văn khó diễn đạt lắm😅😅
Được cảm ơn bởi: hoavan004, KMD
Đầu trang

huangxuan
Mới gia nhập
Mới gia nhập
Bài viết: 31
Tham gia: 10:28, 20/09/19

Re: [Tâm sự] Một thoáng thanh xuân!

Gửi bài gửi bởi huangxuan » 20:44, 09/10/19

KMD đã viết:
20:20, 09/10/19
12010277 đã viết:
16:17, 09/10/19
KMD đã viết:
15:17, 09/10/19

"Tánh không duyên khởi " mà cháu. Xin mời cháu.
Cháu cám ơn bác. Theo cá nhân cháu thì có ít nhất ba điều từ câu chuyện sau:

- Bản thân có buồn thì vẫn nên thể hiện ra ngoài là vui vẻ. Vui vẻ với người khác thì dễ nhận lại sự vui vẻ người khác tặng lại mình. Mình có gì không hay (như ông lão mù) thì cố gắng phần nào đem lại sự vui vẻ cho người khác (cầm đèn soi để người khác không đụng phải mình).
- Giữ cho bản thân được "thiện". Xã hội chao đảo (đường không đèn, người không đèn) không nên làm bản thân trở nên xấu tính theo (ông lão vẫn mang đèn).
- Gần đèn thì rạng. Những người cùng suy nghĩ thường sẽ tụ hợp với nhau.

Đến lượt bác rồi :D

@Huangxuan: mình không biết nhiều về bạn nên chỉ dám nói chung chung thôi nhé. Mình 28t rồi, hồi 25t mình vẫn còn lận đận lắm. Không biết có phải do ngày nào cũng bận rộn không? Nhưng nhờ đó mà mình không lo lắng quá xa về tương lai. Giờ thì cuộc sống mình tạm ổn rồi. Tất nhiên giờ mình có suy nghĩ về tương lai thì nó mông lung lắm (cùng các suy nghĩ như bạn thôi: bè bạn đồng tuổi làm gì tầm này, tổ ấm gia đình sẽ thế nào, sự nghiệp sẽ làm gì). Nhưng tập trung vào hiện tại thì thấy cũng vừa khít thời gian mà.
"Cháu có cách nghĩ tiêu cực lắm. Cháu chỉ nghĩ ông già mù thì vẫn mù, làm sao ông có thế nhìn thấy con đường mình đang đi, nhìn được thế sự. Làm sao ông có thể bảo người khác phải tránh ông phải không. cái đèn liệu có phải là cái tâm thế của ông?? Khi mà ông đã sẵn sàng đối mặt với mọi thứ, kể cả bóng tối lớn nhất trong con người ông.. Không phải ông hi vọng ở người khác sẽ tránh không làm tổn thương ông, cũng không phải ông dựa dẫm vào cây đèn trên tay ông. Chính ông là niềm tin của ông ấy, như là một sự khẳng định. đã sống, đang sống và sẽ tiếp tục bước đi ...."

@Huangxuan và 12010277

Cám ơn 2 cháu đã chia sẻ những suy nghĩ về câu chuyện trên.
Chú sẽ gợi ý cho 2 cháu suy nghĩ thêm. Cháu có nhận ra, tuy cụ bị mù nhưng cái thấy của cụ hơn hẳn Nam không? Ngụ ý của cây đèn và ban đêm là gì vậy?
Ông ấy không thấy đường, nhưng ông thấy người khác thấy gì. Ông đặt bản thân ông vào vị trí người khác để suy nghĩ và nhìn nhận. đó là cách bao dung. ông dùng sự chân thành để đối đãi mọi người.. :( Cháu vẫn nghĩ cây đèn là cái tâm và cái thế. còn màn đen kia là thực tại, là lòng người. Cháu nghĩ thế chú ạ :v
Được cảm ơn bởi: KMD, Nguyenlinh243
Đầu trang

KMD
Tứ đẳng
Tứ đẳng
Bài viết: 772
Tham gia: 11:03, 25/04/14

Re: [Tâm sự] Một thoáng thanh xuân!

Gửi bài gửi bởi KMD » 07:09, 10/10/19

@Huangxuan, 12010277 và Nguyenlinh243

Nếu Nam đi ngang cánh đồng ấy vào buổi sáng thì như thế nào?

Có phải cảnh vật vẫn như nhau nhưng vì ban đêm làm cho tâm Nam bất an. Tâm Nam bất an nên Nam mới bị ngoại cảnh quây cho ngất ngư. Đến khi Nam tiếp cận cụ thì Nam lại chấp vào hình tướng của cụ, Nam vẫn chưa nhìn sự việc đúng như thật là cây đèn trên tay cụ là cây đèn trí huệ mà Nam vốn có sẵn trong Nam rồi. Nhưng vì Nam không biết mình có nó nên khi "một điểm sáng xuất hiện ở đằng xa" thì lao mình lại và hỏi cụ câu hỏi trên.

Nếu Nam dùng cây đèn trí huệ để phá tan màn đêm vô minh thì dù Nam có nhắm mắt lại thì cái thấy của Nam và cái thấy của cụ sẽ y như nhau.

Đó là nghĩ cho người và vật mới thật sự là nghĩ cho chính mình.
Được cảm ơn bởi: 12010277, Nguyenlinh243, huangxuan
Đầu trang

vothuong236
Tam đẳng
Tam đẳng
Bài viết: 703
Tham gia: 01:25, 13/02/12

Re: [Tâm sự] Một thoáng thanh xuân!

Gửi bài gửi bởi vothuong236 » 11:54, 10/10/19

Không rảnh để chém gió vì đang tập trung độ hóa 1 người tên nickname là quách xảo què nhưng đọc câu chuyện của ông KMD làm tôi nhớ lại cái thời rất lâu rồi, cái thời ương dở tỉnh tỉnh mù mù...

Ý nghĩa ban đầu của câu chuyện thì phải nằm trong văn cảnh khi tác giả viết ra câu chuyện thời đó. Tuy nhiên, có những câu chuyện sẽ bao trùm sang các hoàn cảnh và thời đại khác và khi đó nó lại mang ý nghĩa khác. Đó là những câu chuyện trường tồn cùng thời gian.

Ở đây, với hoàn cảnh của chủ top và liên tưởng ý nghĩa trong câu chuyện này thì câu chuyện nên được giải nghĩa theo cách nhìn như sau:

Bạn đang bước đi trong một giai đoạn khó khăn của cuộc đời bạn. Mọi thứ bạn nhìn tối tăm và những gì bạn trải qua y như nhân vật Nam trong câu chuyện ( nghe người ta kể chuyện ma = những thứ chủ top đã trải qua. Đang đi trong trời tối = chủ top đang không có phương hướng. Đang đi qua cung đường vắng vẻ không ánh sáng = thực tế của chủ top hiện tại...)

Chủ top lên đây xin một lời khuyên mà không chắc chắn rằng lời khuyên đó sẽ được nói ra từ ai. Nó giống như kiểu, trong tâm trí chủ top mong muốn 1 ánh sáng soi đường. Một người có thể chỉ dẫn con đường đi cho chủ top trong đêm tối mịt mùng.

Câu chuyện kể ra sự hi vọng của chủ top giống như nhân vật Nam. Nam khi này cũng chỉ mong 1 ánh đèn soi lối. Và hi vọng đó được thể hiện qua hình ảnh, Nam cuối cùng cũng nhìn thấy ánh sáng phía xa. Tâm lý nhân vật trong chuyện sẽ giống tâm lý của chủ top, đó là nếu nhìn ánh sáng dù là nhỏ nhoi và xa tít tắm nhưng cũng sẽ lấy hết tất cả sức lực để đuổi đến... Tai sao? - Đó là người ta muốn đến gần ánh sáng, con người trong mịt mùng hiện tại luôn muốn hướng đến tương lai có ánh sáng dù nó xa và thực sự nhỏ bé. Nhưng....ĐÓ LÀ NIỀM TIN.

Ý nghĩa hay nhất, quan trọng nhất của câu chuyện đến lúc này đó là khi sự thật được lột trần. Nam gặp ông già mù và cây đèn cầy.... Đây là ý nghĩa cuộc sống của chủ top và gần như của tất cả mọi người vì thực tế rất phũ phàng: Mọi người đều là người đang đi trong đêm tối giống như Nam. Kể cả ông KMD hiện giờ cũng là Nam. Người có 2 mắt tỉnh nhưng ở trong bóng đêm cuộc đời. Tôi cũng từng là người có 2 mắt tỉnh như vậy.... Và tôi đã trải qua câu chuyện này nên tôi nói điều trên sẽ không sai sự thật. Giờ tôi mù rồi... Tất nhiên, ý nghĩa này đã lên đến phạm trù ĐẠO rồi. Nên chủ top có thể không cần phải cố hiểu nó vì chỉ có bước lên ĐẠO thì mới thấu hiểu được ý nghĩa ông già mù với cây đèn.


Bạn chỉ cần hiểu ý nghĩa trước đó tôi nói. Bạn đang đi trong đêm của cuộc đời mất phương hướng bởi bạn chưa nhìn thấy ánh đèn phía xa (= mục tiêu tương lai của bạn). Giờ thì bạn hãy đặt ra mục tiêu tương lai của cuộc đời, đặt ra mục tiêu và hãy dùng hết khả năng chạy tới nó........ Kết cái duyên với bạn vì câu chuyện xa xưa khi tôi còn chưa mù
Được cảm ơn bởi: Nguyenlinh243, huangxuan, 12010277
Đầu trang

Trả lời bài viết

Quay về “Luận giải Tử vi”

Đang trực tuyến

Đang xem chuyên mục này: 1990 khách.