Whisper

Trao đổi về kiến thức Hán Nôm và cổ học
Trần Thúy
Nhất đẳng
Nhất đẳng
Bài viết: 231
Tham gia: 05:26, 30/06/18

Re: Whisper

Gửi bài gửi bởi Trần Thúy »

Nay bố gọi điện cho mình, bố mình đang lo lắng mình sẽ cô đơn :)).

Kể cũng hay, sau khi nhìn lại thì thời gian gần đây mình có vẻ đã healing được với mối quan hệ với bố. Mình nghĩ chắc đây cũng là vấn đề lớn nhất mà mình cần nhìn rõ và không thể lảng tránh. Mình vẫn luôn biết chỉ khi mình buông bỏ đi những thứ cảm xúc đó với bố thì mình mới dần dần trở nên nhẹ nhàng và bớt quá quắt (từ quá quắt là bạn mình dùng).

Mấy hôm trước mình nói với bố rằng giờ mình muốn tập trung cho sự nghiệp, mình có lựa chọn A và lựa chọn B và mình cũng rất băn khoăn và mình muốn chia sẻ với bố để bố thấy mình nên như thế nào. Hôm đó bố mình đã rất vui, mình cảm thấy như vậy.
Mình cũng không rõ sao mình lại muốn nói với bố về những dự định của mình, mình cũng chỉ biết là mình muốn nói với bố vậy thôi. Vì thực ra mà nói từ trước đến nay mình với bố vẫn luôn là hai đường thẳng song song hay nói đúng hơn mình luôn tự lờ đi rằng mình có bố. Và rào cản lớn nhất mình vẫn cần phải unlock được đó chính là học cách lắng nghe và nói chuyện với bố, dù mình có phủ nhận và xem như không cần thiết đến bao nhiêu thì cũng là đến lúc rồi, mình cần chữa lành những thứ mình lờ đi để mình có thể nhẹ nhàng và thật sự nhẹ nhàng.

Thế rồi mình kể với Tofu: M ơi nay t nói chuyện với bố, bố t chỉ lo lắng là t sẽ chạy theo những thứ xa vời để rồi quên đi những điều bình dị, câu cú bố t dùng là như vậy luôn ấy, ôi người bố văn thơ của t :)).
Rồi mình chụp đoạn chat của mình với bố cho nó, nó khen mình là có vẻ nói chuyện rất nhẹ nhàng rồi, không ngang không bướng và cũng không dựng rào chặn họng người khác nữa.
Bố mình mong rằng mình sớm ổn định, ý rằng con gái thì cũng không cần đi lên quá cao, sớm lập gia lập thất đi rồi mọi thứ cũng ổn. Hôm nay bố gọi là tầm 8h tối rồi nhưng mình vẫn còn ở công ty, bố mình lại càng sợ rằng mình để tâm công việc quá mà rồi quên những niềm vui khác trong cuộc sống.
Mình cũng không biết nữa nhưng mình không cãi hay gì cả vì mình cũng biết rằng bố không muốn theo ý mình vì bố đang sợ mình không được hạnh phúc, thế nên điều tốt nhất có thể nói với bố cũng chính là củng cố cho bố niềm tin rằng mọi chuyện với mình đều rất tốt và mình tự tin rằng mình sẽ không bỏ lỡ bất cứ thứ gì.
Mình cũng hiểu cho nối sợ của bố nhưng mà ngặt nỗi nếu cuộc sống này tất cả mình đều gác lại vì một nỗi sợ nào đó thì chẳng phải mình sẽ bỏ lỡ rất nhiều ư?
Và mình cũng giải thích với bố rằng sẽ chẳng có sự ổn định thật sự nếu mình vội vàng trong lựa chọn bạn đời mà, nếu mình chưa có những sự chín chắn nhất định thì mọi thứ vẫn rất dễ rằng rơi vào tình trạng "ổn định tạm bợ".

Tofu cũng nói rằng mình trong giai đoạn làm hòa với quá khứ, giai đoạn cho phép bản thân được chữa lành với những tổn thương của lúc nhỏ. Nó cũng kể với mình rằng từ ngày nó có thể giao tiếp nhẹ nhàng với mẹ, mối quan hệ của 2 người dần tốt lên và rằng tự dưng như nhận ra rằng những sự khắc khẩu trước đây đều là do sự cố chấp và chưa được thống nhất "ngôn ngữ giao tiếp" của cả hai. Mình gửi nó đoạn chat mình thuyết phục bố rằng là mình vẫn đi theo lựa chọn của mình và rằng bố đừng lo lắng thì nó cũng kể mình ngày trước lúc nó đang chênh vênh nhất nó cũng đã nhẹ nhàng thể hiện với mẹ rằng là nó đang rất cần sự ủng hộ của mẹ.
Đúng là vậy, bố mình hay mẹ nó thì thật ra rằng xuất phát vẫn là tình thương, cớ sao lại phải áp lực nhau mà không tìm cách thể hiện để hai bên được hiểu nhau.
Nó kể rằng nó nói với mẹ rằng "Con đã có rất nhiều áp lực và chênh vênh với công việc hiện tại rồi, ông bà muốn con theo con đường học thuật theo gia giáo của gia đình nên cũng nói qua nói lại làm con cảm thấy mệt mỏi hơn nữa, bố thì chẳng bao giờ đủ tinh tế để hiểu rằng trạng thái tinh thần của con như thế nào. Trong nhà bây giờ con chỉ có mỗi mình mẹ, con biết mẹ muốn con chọn công việc ổn định là tốt cho con nhưng đó chưa phải là thứ con theo đuổi và làm con hạnh phúc. Con đã đủ mệt mỏi rồi, con nghĩ trong nhà cũng chỉ còn có mỗi mẹ may ra còn hiểu cho con được một phần thôi, nên con rất cần mẹ ủng hộ con." Trước đó mẹ nó và nó đã rất căng thẳng về việc lựa chọn nghề nghiệp cho nó, nó bảo lần nào cũng cãi nhau và to tiếng nhưng rồi cũng chẳng đưa ra tiếng nói chung, ai cũng muốn dành phần kiểm soát cho mình. Nhưng mà đằng sau tất cả cũng là mẹ nó nghĩ rằng cái mẹ nó đang hướng đến là tốt cho nó? Và điều đó thì chắc chắn cũng xuất phát từ tình yêu mà đúng không? - Đó là vấn đề gia đình mà nó đã dần dần xử lí được.

Còn với mình thì mình nghĩ rằng trước giờ mình đã quá quá quắt thật, mình lựa chọn sự tra tấn tinh thần dành cho bố nhưng tất nhiên nó cũng là những kiểu cách làm mình tổn thương mình. Chắc rằng có những tổn thương với bố đó chính là sự không thừa nhận từ mình, mình cảm giác bố tự hào bao nhiêu thì đó cũng chính là những lúc bố cũng cảm thấy rất dằn vặt. Mình cũng tự nhận thấy mình đúng là một kiểu con gái rất ghê gớm, nhiều lúc mình cũng thấy bản thân cũng chẳng tốt đẹp gì với những cách tra tấn tinh thần mà mình thường dùng. Sự không đáng tin tưởng và sự không được hoàn thành trách nhiệm đối với một người đàn ông là một điều kinh khủng. Và vì mình biết điều đó nên mình trước đó luôn thể hiện rằng bố chẳng có đủ bất cứ thứ gì :)). Nghe cũng khuyết thiếu về tâm hồn để mà làm được những cú đánh về tinh thần đó, cũng phải thừa nhận rằng hurt people hurt people, khi mà con người ta không thể nhìn thấy tình yêu ở bất cứ đâu.
Nhưng gần đây mình nghĩ mình nên ghi nhận, mình nên chia sẻ và lắng nghe bố vì đến lúc rồi, đến lúc mà cả bố hay cả mình đều nên được thanh thản rồi. Và như mình nói với bố đấy, mình cũng muốn trở nên nhẹ nhàng rồi.

Mình tin rằng rồi thì mình sẽ được như những gì mình nói với bố, rằng mình sẽ không bỏ lỡ hạnh phúc và mình cũng sẽ không xem rằng mình phải lựa chọn 1 trong 2: hạnh phúc hay sự nghiệp. Mình cũng nói bố rằng mình là người biết nắm cơ hội và linh hoạt, nếu mình găp một người mà mình cảm thấy mình sẽ thật tốt khi ở cạnh nhau trước rồi hãy cùng nhau phấn đấu thì mình cũng sẵn sàng ổn định gia đình sớm, mình không hề cự tuyệt xung quanh chỉ để tập trung vào mục tiêu như bố đang lo sợ.
Thế nên sau cuộc nói chuyện với bố mình lại cảm thấy nhẹ nhàng hơn nhiều, dù rằng bố chẳng khuyên được rằng mình nên chọn A hay chọn B, mà chỉ đơn giản vì mình cảm thấy mình với bố có vẻ đã tốt lên rất nhiều. Mình mong rằng sẽ dần dần từng bước một mình sẽ có thể không bị tăng xông về bất cứ điều gì liên quan đến chuyện bố với mình nữa và mình sẽ sớm làm hòa với tất cả những thứ tạo nên những nỗi sợ vô hình luôn trồi lên mỗi lần mình muốn cho đi yêu thương.

Mình cũng cảm thấy có thêm nhiều động lực nữa, vì mình đã hứa với bố rằng bố hãy yên tâm, mình biết mọi thứ được lập trình sẵn một cách tốt đẹp rồi và chỉ trong tầm 3-4 năm nữa thôi thì mình vẫn sẽ có cả 2 thật viên mãn như đã đề ra.

Haha bố mình còn kêu rằng nhanh lên đi chứ sao không có thằng nào đem về ra mắt bố vậy, mấy em hàng xóm cưới hết rồi con ơi làm mình mắc cười. Mình cũng nói với bố là bố còn trẻ quá, giờ con mà yêu đương mấy ông hơn đi tầm 7-8 tuổi thì lại chẳng đi về như làm vai anh vai em ngồi tiếp rượu với bố. Mình cũng tò mò về ngày đó rồi á nha, mình nghĩ chắc phải quen đâu cỡ cả năm trời mới cho bố mình gặp mất, sure lại khoác vai bá cổ thủ thỉ dặn dò rồi gửi gắm cả thế giới lên vai nó thì nó lại chạy mất tiêu.
Sớm thôi, sớm thôi rồi mình sẽ nắm chắc cả mấy thứ gôm hết vào một hộp, có bao giờ mà mình không có những thứ mà mình hướng đến đâu.

Nhân một ngày nhìn thế giới hết sức dịu dàng dù công việc thì hơi bão tố táp vào mặt mình :D.

P/s: À klq nay có còn thêm cái nữa hay hay là mình nhận ra mình có vẻ cứ nghĩ mình không thích mấy ông đàn ca nhạc họa nhưng có vẻ trước giờ thường lạ cứ ngược đời là chú ý với cả cũng toàn dính vào mấy ông kiểu cũng bay bay nghệ sĩ, tâm hồn nhiều trầm bổng mà nhỉ :)).
Nay đi làm về mệt nhưng lại gặp một ông cùng nhà hết sức ngáo ngông, dịch lâu quá nên vác đàn lên ngay trước thềm sân thượng (nơi ngắm trăng ngắm sao của bố m) để đàn ca một mình, xong tự dưng mình thấy cũng hay hay, cũng thú vị đấy. Rồi lướt feed facebook lại thấy một ông dạy tiếng Anh tóc dài quá nên buộc một chỏm như chú bờm ngồi đánh organ tại nhà nữa. Nhiều lúc mình mới nghĩ ừ đúng là gu mình vẫn gu mắm tôm mà, vẫn cứ thích mấy người dị dị với cả cũng có chút điên điên trong người. Hừm, chắc mình cũng hơi nhiều máu thần kinh trong người nên vậy. Cũng vui nhưng đừng vui quá là đc, nhệ???? =)).
Thường là trái dấu hút nhau nhưng có vẻ cũng phải có đôi chút cùng dấu thì mới nhận ra nhau ấy chứ nhỉ. Nhiều khi những lúc thành phố mà vắng vẻ quá mình lại nhớ có những lúc ngẫu hứng nửa đêm đi dạo của mình, chỉ hỏi đúng một câu thôi "Đi ngay bây giờ thì đi" và thế là 2 đứa đi :))). Cũng đúng là con mẹ khó chiều và khó đoán nhưng mà cũng có quy luật, quy luật là đ có quy luật gì cả.
Đầu trang

Trần Thúy
Nhất đẳng
Nhất đẳng
Bài viết: 231
Tham gia: 05:26, 30/06/18

Re: Whisper

Gửi bài gửi bởi Trần Thúy »

Bữa cơm cuối tuần

+) Mình nấu cơm ăn cùng nó.

Bao lâu rồi nhỉ? Chắc cũng gần 1 năm rưỡi rồi mình mới nấu cơm cho nó. Năm cuối đại học mình tốt nghiệp sớm nên cũng xa nó sớm một thời gian, lúc dịch thì lại separation Nam Bắc thành ra cũng phải lâu lắm rồi ấy chứ.
Hôm nay khá là thư thái vì lịch dạy cuối tuần của mình gần như cancel hết vì học sinh có việc nọ việc kia, thi thoảng cuối tuần thảnh thơi lại làm mình thấy yêu đời hơn nhiều chút.
Hôm nay mình nghĩ cũng kha khá thứ trong đầu, mình với nó, mình nghĩ rằng nếu sau này cả hai cùng ế thì cũng chẳng có lo gì vì mình thấy ở cùng nhau khá là tuyệt vời.
Sáng nay sau khi đi tập về thì mình đi siêu thị mua đồ đoàn cho tuần tới với cả ngó nghiêng xem cuối tuần này nấu món gì ngon ngon để yêu thương nó xíu :)).
Một mối quan hệ cùng sống hết sức hoàn hảo sau tất cả những khập khiễng và struggle mà tụi mình đã từng có với nhau.
Mình nghĩ lại những năm tháng đại học, mình tham gia quá nhiều hoạt động nên hầu như chỉ về nhà vào tối muộn, chẳng hôm nào là vào giờ cơm. Hiếm hoi tuần nào rảnh rỗi lắm mình mới võ vẽ nấu được vài món ăn, hay là có khách như lũ bạn đại học hay người thân tới thăm mình mới vào bếp, hiếm nên quý đến nỗi mà nó từng nói với đứa bạn đại học mình tới chơi "M phải biết là con T nó quý m lắm đấy, tao chờ mòn mỏi không được ăn cơm nó nấu". Nhớ câu này mà mình vừa cười vừa cũng thấy thương thương, thì ra có những lúc mình đã bạt mạng quá, chân chạy không dứt để cho nó phải thèm cơm mình nấu tới vậy.

Mình nhận ra rằng có vẻ như mình xem nó như là một nhà luôn rồi, mình từ lâu rồi còn chẳng để tâm đi ăn tiêu tiền đứa này hay đứa kia, mua cái này cho đứa này hay đứa kia, về cơ bản mình còn chẳng tính toán gì nữa với nó. Tất nhiên một phần vì cả 2 đều lười tính và một phần vì thấy cứ như một nhà cùng kiếm tiền cùng trang trải cuộc sống cùng nhau vậy.
Trưa nay mình nấu toàn món chết cơm, một bữa cơm đi vào lòng nó cũng nên: sườn xào chua ngọt, ốc om chuối, canh cải cúc và salad kewpie. Hai đứa ngồi ăn cơm với nhau, mắt nó lấp la lấp lánh vì được ăn ngon và được ăn cơm nhà nấu. Nó bảo "Đm, t với m có bình yên hầy?" :))). Xong mình cũng nghĩ ờ giờ kiếm tiền nhiều, sống cùng nhau vậy cũng vui mà, năm sau chuyển dần vào căn hộ nào đó view đẹp đẹp rồi thi thoảng cuối tuần đi du lịch cùng nhau thì vậy là một đời đáng sống rồi. Hai đứa cạnh nhau tới gần 10 năm rồi nên cũng chẳng bao giờ cãi nhau hay để ý sắc mặt nhau chút nào.

Thế rồi mình nghĩ nhiều hơn về những bữa cơm. Mình nghĩ thương nhau từ bữa cơm và thể hiện tình thương qua bữa cơm. Ở cái nơi đất khách quê người dù ở công ty cũng có cơm tự nấu không phải ăn hàng ăn quán nhưng vẫn có những lúc mình nhớ bữa cơm bà nấu. Mình nghĩ đúng là nếu mình thương ai đó mình sẽ muốn nấu cho họ những bữa cơm ngon. Nghĩ thì cũng dễ nhưng khó có ấy nhỉ khi mà vẫn muốn thi thoảng cạnh nhau nhưng ngày thường cũng lại muốn có không gian riêng. Nghĩ đến cũng thấy bình yên nhưng cũng không chắc chắn rằng sẽ có hay không. Phải chăng đến cuối ngày thì chúng ta đều chỉ cần những thứ bình yên như "một bữa cơm cùng nhau" phải không?
Căn nhà có hơi ấm, nơi có người đợi một người về cùng nhau ăn cơm.

+) Chuẩn bị bữa tối cuối tuần cùng "nắng ấm SG".
Đời này là một chuỗi các biến số mà chẳng ai lường trước được bất cứ điều gì. "SG lấy của em thứ này thì sẽ trả cho em thứ khác" từ một năm trước anh đã nói với mình như vậy.

"Mình phải ăn mừng chứ em, đi ăn mừng em hen" Sau chuyến công tác hơn 10 ngày của anh, anh chốt được deal miền Trung còn trong 10 ngày này mình cũng được offer tăng lương gấp rưỡi sau 6 tháng làm việc nên anh bảo rằng phải đi ăn mừng.

Mình không còn kháng cự nhưng mình cũng không thấy nhiều thứ phía trước nhưng mà thôi mình nghĩ hay cứ bình dị cạnh nhau vậy chắc sẽ là bền vững. Mọi thứ chẳng có gì quá đặc biệt, chỉ đơn giản là hai con người đều cố gắng trở nên hoàn hảo hơn và cùng sharing những thành tựu bên nhau.
Có lúc mình đã băn khoăn rằng liệu nó sẽ đi đến đâu khi mà nó không xuất phát từ một chuyện tình? Nhưng mà có vẻ như những thứ bây giờ mình cần chắc cũng chỉ là vậy, một người đồng hành, không cản trở nhau, không ràng buộc nhau và không bị tác động cảm xúc bởi nhau.
Có vẻ như "nắng ấm" là thứ mình cần để mình phát triển tốt ở cái tuổi cần phát triển sự nghiệp này. Vậy là dùng bữa cùng nhau.
Với mình cùng nhau ăn một bữa cơm là cũng đã rất có ý nghĩa rồi. Cũng chẳng biết từ đâu nhưng có vẻ mình đều bị động lòng từ các "bữa ăn" :)), mình cũng trở nên "trung thành" hơn nếu đã cùng nhau qua những "bữa ăn".

Anw, một cuối tuần đáng nhớ đúng không?
Đầu trang

Trần Thúy
Nhất đẳng
Nhất đẳng
Bài viết: 231
Tham gia: 05:26, 30/06/18

Re: Whisper

Gửi bài gửi bởi Trần Thúy »

"Điều em cần là gì?"

Những thứ mình mong muốn những thứ mình từng gào thét vì muốn có được, khi sống cùng nó, mình lại nhận thấy mình cũng chưa cần tất thảy những thứ đó.
Sáng tới chỗ làm dưới sự tín nhiệm của Sếp "Em là nhân tố sáng của công ty, chị sẽ đào tạo em để về lead team phía Bắc".
Chiều về có một người chờ ở trước cửa công ty rồi vẫy tay những lúc tan làm "Nay mệt không em, nay mình đi đâu em nhỉ?".
----------------

Em vẫn còn đang đi tìm thứ em nghĩ em cần tìm.
Em cũng đang đi tìm người mà em nghĩ em cần gặp.

Cứ bình yên được dăm ba hôm mình sẽ lại lost rồi tự hỏi mình đang làm gì?
Mình vẫn muốn một công việc challenge hơn, mình vẫn nghĩ mình làm được nhiều thứ hơn. Nếu vẫn sống với một nỗi sợ rằng nếu bỏ qua cái hiện tại thì chắc gì đã gặp được cái tốt hơn thì liệu rằng mình có đang giới hạn những thứ mình đang có.

Vấn đề nó đã trồi lên rồi, vẫn là vấn đề rằng mình không bao giờ hài lòng với những thứ mình đang có. Nhưng làm sao để thay đổi? Chỉ có thể thay đổi khi mà mình cảm thấy mình cần thay đổi.
Mình không muốn bất cứ drama nào nhưng chính mình chấp nhận những drama mà đúng không?
Mình tự hỏi mình sẽ bỏ qua bao nhiêu người và bỏ qua bao nhiêu nghề nữa thì mới muốn dừng lại và chấp nhận một thứ gì đó bình yên.

Mình tự hỏi tại sao lúc nào mình cũng phải ở trong tình huống phải lựa chọn, offer việc chồng chéo nhau, đang thích người này thì có người khác xuất hiện?
Có vẻ bài học của cuộc đời mình nằm ở việc chọn lựa. Không có chọn lựa đúng, cũng không có chọn lựa sai, chỉ có khi đã chọn thì hãy chấp nhận và đi đến cùng.

Giữa một công việc ổn định ưu đãi tốt nhưng đều đều từng bước và một công việc phiêu lưu bay nhảy hơn.
Giữa một người yêu mình nhưng mình có ít chemistry và một người không yêu mình nhưng mình lại có chemistry?

Tất cả đều chỉ là ảo ảnh. Mình vẫn chưa hài lòng với bản thân mình mà thôi, mình vẫn muốn một cái gì đó không thành hình thành khối, một cái gì đó chưa được thỏa mãn vì chính bản thân luôn thấy thiếu hụt.
Rồi mình cũng tự hỏi một cô gái có duyên và một cô gái tình duyên lận đận nó nằm ở đâu? Liệu có phải ngoại cảnh hay không hay chính là nằm trong lựa chọn của chính họ.

Mình chẳng hiểu là do mình chưa quen với bình yên hay không nữa?
Nếu mình gật đầu đồng ý quen người đàn ông yêu mình, nếu mình vẫn đồng ý nhận offer công việc hiện tại thì...? Thì hẳn trong vòng một năm rưỡi nữa thôi là mình đủ mức lương chạm tuổi lấy chồng (như mình tự đặt ra), cũng trong tầm tay ngôi nhà và những đứa trẻ với một người đàn ông trầm tính.
Mình tự hỏi liệu rằng mình sẽ cười sảng khoái chứ? Mình sẽ không lằng lặng ngồi nhớ mình khi mình là một ngọn lửa chứ? Mình đang sợ rằng mình sẽ không cười một cách hất nấc nữa nếu mình lựa chọn những thứ hiện tại?

"Em vẫn chưa sẵn sàng". Đó là tất cả những gì mình có thể trả lời với Sếp và người đàn ông ấm áp đang theo đuổi mình.
Mình cũng không thể vừa muốn giữ mọi thứ và bắt ai đó phải chờ mình trong thời gian mình sẵn sàng được. Chỉ dăm ba bữa mình lại chỉ muốn close off và xin rằng cho mình được ở một mình nên thôi tốt nhất không mông chờ hay hứa hẹn gì với bất cứ điều gì.
Có một vài khung cảnh vẫn cứ lảng vảng ở đâu đó trong đầu mình, một nơi đâu đó rất ít người, lạnh lạnh sương sương và mình ngồi uống trà ở hiên nhỏ trong sân vườn. Cứ cảm tưởng như là ở đâu đó Đà Lạt hay SaPa vậy, một mình nhưng mà thư thái và hết sức bình yên.

Mình cũng không cố gắng được, cố gắng chấp nhận một điều gì đó mà bản thân mình chưa muốn.
Được cảm ơn bởi: vn007
Đầu trang

Trả lời bài viết

Quay về “Cầm kỳ thi họa”