Đêm Tân Hôn , 2 vợ chồng có tâm hồn lãng mạn.
Anh chồng âu yếm vợ , hứng chí "xuất khẩu "
thành thơ : "Sách mới cho nên phải đắt tiền "
Vợ e lệ đáp " Hôm nay Xuất Bản lần.. đầu tiên "
Chồng trả lời : "Anh còn tái bản nhiều lần nữa "
Vợ đỏ mặt : " Em để cho anh giữ... bản quyền "
Vài năm sau, cô vợ liếc chồng, rồi ngâm thơ :
"Sách đã cũ rồi phải không anh ?
Sao nay em thấy anh.. đọc nhanh.
Không còn đọc kỷ như trước nữa.
Để sách mơ thêm giấc mộng lành "
Anh chồng lim dim
" Sách mới người ta thấy phát thèm
Sách mình cũ rích , chữ lem nhem
Gáy thì lỏng lẻo, bìa lem luốc
Đọc tới đọc lui truyện cũ mèm " :>
Vợ thanh minh :
" Sách cũ nhưng mà chuyện nó hay
Đọc hoài vẫn thấy được bay bay
Đọc xong rồi kiểu này kiểu khác
Nếu mà khám phá sẽ thấy hay " Chồng lẫm bẩm : Đọc tới đọc lui mấy năm rùi
Cái bìa sao giống giấy.. gói xôi
Nội dung từng chữ thuộc như.. cháo
Nhìn vào hiệu sách nuốt không trôi ."
Thằng hàng xóm thò đầu hắng giọng : " sách cũ nhưng mà tui chưa xem
Nhìn anh đọc miết thấy cũng..thèm
Cũng tính hôm nào qua đọc..lén
Liệu có trang nào anh chưa xem ? "
Chỉ là người vô tình đi ngang
Tôi không hiểu sao lòng em vỡ
Muốn vươn tay vớt một giọt sầu
Xoa tấm lưng trần đang nhức nhối
Nhưng tôi vẫn chỉ người đi ngang
Khóc cùng em, với nỗi niềm riêng.