Lavender91 đã viết: 22:06, 27/03/26
Uh em giờ kinh doanh gì cũng khó, đi làm thuê thì an toàn hơn đỡ bị phá sản nhưng vẫn rủi ro bị nghỉ việc bất cứ lúc nào

trước chị làm photo gặp trưởng phó phòng ngân hàng, doanh nghiệp FDI đi làm bảo hiểm thất nghiệp đầy

nghỉ rồi vẫn ko cam tâm gọi điện cho người thân than vãn ấm ức ngay tại tiệm, chị cũng ko buồn hỏi han luôn

căn bản chị nhảy việc nhiều nên quen, ko ngại thay đổi, mấy người làm 1 chỗ lâu năm xong bị nghỉ việc bất ngờ ko kịp trở tay thường hay ấm ức vậy, chả nhẽ lại bảo "chị làm gì mà giãy đành đạch như cá rô róc ruột vậy ko làm chỗ này thì làm chỗ khác, làm như chết người cháy nhà"

:D:D:D:D:D:D:D:D:D:D:D:D:D:D:D:D:D
cái cung quan lộc vcd bị tuần rẻ rách chả tiếc làm gì có đi làm công ăn lương thì cũng gãy đổ bất ngờ thôi

chị giờ sống dựa vào tài điền, thật sự những người thần kinh yếu mà cung quan lộc bị tuần triệt như lá số chị thì ko nên làm nhà nước, vì dễ bị gãy đổ bất ngờ kiểu " đang hay thì đứt dây đàn", thần kinh yếu ko chịu được lại quá tội ra
Thế à chị. Em cũng đổi việc nhiều. Em cũng quen rồi. Không làm đây thì làm kia.
Tự bản thân em thâý dù đổi việc nhiều trong mắt người khác là mình không ổn định ấy.
Nhưng bù lại, mình có trải nghiệm trong cuộc sống. Tức là mình có thể trải nghiệm nhiều nghề khác nhau, để khi nay 33 em mới biết mình thực sự yêu thích gì, làm nghề gì phù hợp.
Em bắt đầu đi làm từ năm 2013. Từ phục vụ nhà hàng ở nhà hàng đến khách sạn 4*, rồi quán cà phê.
Cho đến việc đi bán quần áo ở thời trang nhỏ đến hãng thời trang cao cấp.
Rồi lại bán mỹ phẩm ở showroom chính hãng.
Lại đến việc đi làm thu ngân quán cà phê, siêu thị.
Đến cả việc làm telesale hoặc sale thẩm mỹ viện, Trung tâm tiếng anh, bất động sản, tài chính... Đều đã làm.
Cả làm lễ tân khách sạn, làm PG tổ yến, công nhân, kỹ thuật may cũng đã làm.
Thậm chí giáo viên mầm non cũng đã làm.
Có thể nói, vứt em làm công việc gì em cũng có thể làm được. Khi con bạn số 7 nó hỏi em thì cái gì em cũng có thể nói với nó về trải nghiệm ngành nghề. Nghĩa là gì em cũng biết làm.
Chỉ mỗi làm chủ là em chưa làm. Em thấy đổi việc là bình thường. Nhưng đến một độ tuổi nhất định là bây giờ thì nên tập trung vào 1 chuyên môn nhất định, bớt thay đổi lại.
Trước anh trai em cứ bảo em đi học hành chính văn thư làm ở phường á.
Em không thích chị ạ. Tại vì em thấy làm nhà nước người ta không công bằng, chính trực với người dân á. Như nhà em trước tranh cãi đánh nhau về đất cát với hàng xóm. Phường có lên thì chỉ đứng bênh vực người hàng xóm đã đút lót cho họ 1 đống tiền thôi ạ.
Em cũng không muốn làm việc trái lương tâm, cứ phải làm tay chân sai việc cho mấy kẻ chỉ biết tiền và tiền và không quan tâm đến người dân. Nên anh trai bảo em học nghề đó em ko học. Làm việc sai trái mà vẫn ung dung ngủ ngon, ăn tốt thì em không sống như vậy được.
Chính phủ nhà nước có bác Phạm Minh Chính là thương dân, công bằng, chính trực. Chị nghe tin nhà nước á, hối lộ, tham ô, phi pháp các thứ, toàn làm khổ người dân thôi à. Em không muốn nói đến ai. Em chỉ bày tỏ cảm nhận. Nhà nước có đọc thì đừng bế em đi. Em ko nhắc cụ thể ai cả. Chỉ là người lãnh đạo tốt thì ít.