Ma-ha Bát-nhã ba-la-mật-đa Tâm Kinh
Pháp sư Tam Tạng Huyền Trang dịch
Quán Tự Tại Bồ-tát hành thâm Bát-nhã ba-la-mật-đa thời, chiếu kiến ngũ uẩn giai không, độ nhất thiết khổ ách.
Xá-lợi Tử! Sắc bất dị không, không bất dị sắc. Sắc tức thị không, không tức thị sắc. Thọ, tưởng, hành, thức diệc phục như thị.
Xá-lợi Tử! Thị chư pháp không tướng, bất sanh, bất diệt, bất cấu, bất tịnh, bất tăng, bất giảm. Thị cố Không trung vô sắc, vô thọ, tưởng, hành, thức; vô nhãn, nhĩ, tỹ, thiệt, thân, ý; vô sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp; vô nhãn giới nãi chí vô ý thức giới, vô vô minh diệc, vô vô minh tận; nãi chí vô lão tử diệt, vô lão tử tận; vô khổ, tập, diệt, đạo; vô trí diệc vô đắc.
Dĩ vô sở đắc cố, Bồ-đề-tát-đỏa y Bát-nhã ba-la-mật-đa cố, tâm vô quái ngại. Vô quái ngại cố vô hữu khủng bố, viễn ly điên đảo mộng tưởng, cứu kính Niết-bàn.
Tam thế chư Phật y Bát-nhã ba-la-mật-đa cố, đắc A-nậu-đa-la tam-miệu tam-bồ-đề.
Cố tri Bát-nhã ba-la-mật-đa thị đại thần chú, thị đại minh chú, thị vô thượng chú, thị vô đẳng đẳng chú, năng trừ nhất thiết khổ chân thật bất hư.
Cố thuyết Bát-nhã ba-la-mật-đa chú, tức thuyết chú viết: Yết-đế, yết-đế, ba-la yết-đế, ba-la tăng-yết-đế, bồ-đề tát-bà-ha.
######
Hòa Thượng Thích Thanh Từ dịch nghĩa.
Khi Bồ-tát Quán Tự Tại hành sâu trí tuệ cứu kính rộng lớn, Ngài soi thấy thân năm uẩn đều không, nên vượt qua hết tất cả khổ ách.
Xá-lợi Tử! Sắc chẳng khác không, không chẳng khác sắc. Sắc tức là không, không tức là sắc. Thọ, tưởng, hành, thức cũng lại như thế.
Xá-lợi Tử! Tướng Không của các pháp không sanh, không diệt, không nhơ, không sạch, không thêm, không bớt. Cho nên trong tướng Không, không có sắc, không có thọ, tưởng, hành, thức; không có mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý; không có sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp; không có nhãn giới cho đến không có ý thức giới; không có vô minh cũng không có hết vô minh, cho đến không có già chết cũng không có hết già chết; không có khổ, tập, diệt, đạo; không có trí tuệ cũng không có chứng đắc.
Vì không có chỗ được, nên Bồ-tát y theo Bát-nhã ba-la-mật-đa tâm không ngăn ngại. Vì không ngăn ngại nên không sợ hãi, xa hẳn điên đảo mộng tưởng, đạt đến cứu kính Niết-bàn.
Chư Phật trong ba đời cũng nương Bát-nhã ba-la-mật-đa được đạo quả Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác.
Nên biết Bát-nhã ba-la-mật-đa là đại thần chú, là đại minh chú, là vô thượng chú, là vô đẳng đẳng chú, hay trừ được hết thảy khổ, chân thật không dối.
Vì vậy nói chú Bát-nhã ba-la-mật-đa, liền nói chú rằng: Yết-đế, yết-đế, ba-la yết-đế, ba-la tăng-yết-đế, bồ-đề tát-bà-ha.
Một hôm hai vị sư huynh đệ có việc cùng xuống núi.
Khi xong việc trở về đến bên một con suối, hai vị thấy một cô gái ăn mặc đàng hoàng, đang lúng túng chưa biết cách nào lội qua suối.
Sau khi hỏi qua cớ sự, vị sư đệ liền cõng cô gái đưa giùm qua suối.
Trên suốt quãng đường còn lại, vị sư huynh lầu bầu, cằn nhằn sư đệ đã đụng chạm cô gái, như vậy là phạm giới, đó là những việc không nên làm.
Vị sư đệ cứ bình thản bước đi, im lặng, không đối đáp.
Lúc về tới cổng chùa, vị sư huynh vẫn còn tiếp tục lãi nhãi, vì tưởng rằng sư đệ lặng yên, nghĩa là nhận tội đã làm.
Cho đến lúc đó, vị sư đệ mới thốt nên lời:
Ðệ đã bỏ cô gái ấy lại bên bờ suối từ lâu rồi, tại sao huynh vẫn còn cõng cô ta về đến đây vậy?
suy nghĩ
Nội qui chuyên mục
Không tranh luận về chính trị và tôn giáo
Không tranh luận về chính trị và tôn giáo
-
KMD
- Ngũ đẳng

- Bài viết: 2387
- Tham gia: 11:03, 25/04/14
suy nghĩ
Câu chuyện quả táo
Một em bé đáng yêu đang cầm hai quả táo trong tay. Mẹ em bước vào phòng và mỉm cười hỏi cô con gái nhỏ: “Con yêu, con có thể cho mẹ một quả táo được không?”
Em bé ngước nhìn mẹ trong một vài giây, rồi sau đó lại nhìn xuống từng quả táo trên hai tay mình. Bất chợt, em cắn một miếng trên quả táo ở tay phải, rồi lại cắn thêm một miếng trên quả táo bên tay trái.
Nụ cười trên gương mặt bà mẹ bỗng trở nên gượng gạo. Bà cố gắng không để lộ nỗi thất vọng của mình.
Sau đó, cô gái nhỏ giơ lên một trong hai quả táo vừa bị cắn lúc nãy và rạng rỡ nói: “Quả táo này dành cho mẹ nhé, nó ngọt hơn đấy ạ!”.
Một em bé đáng yêu đang cầm hai quả táo trong tay. Mẹ em bước vào phòng và mỉm cười hỏi cô con gái nhỏ: “Con yêu, con có thể cho mẹ một quả táo được không?”
Em bé ngước nhìn mẹ trong một vài giây, rồi sau đó lại nhìn xuống từng quả táo trên hai tay mình. Bất chợt, em cắn một miếng trên quả táo ở tay phải, rồi lại cắn thêm một miếng trên quả táo bên tay trái.
Nụ cười trên gương mặt bà mẹ bỗng trở nên gượng gạo. Bà cố gắng không để lộ nỗi thất vọng của mình.
Sau đó, cô gái nhỏ giơ lên một trong hai quả táo vừa bị cắn lúc nãy và rạng rỡ nói: “Quả táo này dành cho mẹ nhé, nó ngọt hơn đấy ạ!”.
-
KMD
- Ngũ đẳng

- Bài viết: 2387
- Tham gia: 11:03, 25/04/14
suy nghĩ
"Mẩu chuyện số 1"
Lão hòa thượng hỏi tiểu hòa thượng: "Nếu bước lên trước một bước là tử, lùi lại một bước là vong, con sẽ làm thế nào?".
Tiểu hòa thượng không hề do dự đáp: "Con sẽ đi sang bên cạnh".
Bài học rút ra: Khi gặp khó khăn, đổi góc độ để suy nghĩ, có lẽ sẽ hiểu ra rẳng: Bên cạnh vẫn có đường.
Lão hòa thượng hỏi tiểu hòa thượng: "Nếu bước lên trước một bước là tử, lùi lại một bước là vong, con sẽ làm thế nào?".
Tiểu hòa thượng không hề do dự đáp: "Con sẽ đi sang bên cạnh".
Bài học rút ra: Khi gặp khó khăn, đổi góc độ để suy nghĩ, có lẽ sẽ hiểu ra rẳng: Bên cạnh vẫn có đường.
-
KMD
- Ngũ đẳng

- Bài viết: 2387
- Tham gia: 11:03, 25/04/14
suy nghĩ
"Mẩu chuyện số 5"
Năm thi đại học, tôi chỉ được 6 điểm, còn con trai của bạn mẹ tôi được 20 điểm, cậu ta đến học tại trường đại học trọng điểm, còn tôi chỉ có thể đi làm thuê.
Chín năm sau, mẹ của cậu ta chạy đến khoe khoang với tôi và mẹ tôi rằng con trai bà ta đang đi phỏng vấn vào chức giám đốc lương tháng vài chục triệu ... Còn tôi, lại đang nghĩ: có nên tuyển dụng cậu ta không.
Bài học rút ra: Bạn có thể không học đại học, nhưng bạn tuyệt đối không thể không phấn đấu.
Năm thi đại học, tôi chỉ được 6 điểm, còn con trai của bạn mẹ tôi được 20 điểm, cậu ta đến học tại trường đại học trọng điểm, còn tôi chỉ có thể đi làm thuê.
Chín năm sau, mẹ của cậu ta chạy đến khoe khoang với tôi và mẹ tôi rằng con trai bà ta đang đi phỏng vấn vào chức giám đốc lương tháng vài chục triệu ... Còn tôi, lại đang nghĩ: có nên tuyển dụng cậu ta không.
Bài học rút ra: Bạn có thể không học đại học, nhưng bạn tuyệt đối không thể không phấn đấu.
-
KMD
- Ngũ đẳng

- Bài viết: 2387
- Tham gia: 11:03, 25/04/14
suy nghĩ
"Mẩu chuyện số 7"
Thượng Đế muốn thay đổi vận mệnh của một kẻ ăn xin, bèn biến thành một lão già đến làm phép cho anh ta.
Thượng Đế hỏi kẻ ăn xin: "Nếu ta cho cậu mười triệu, cậu sẽ dùng nó như thế nào?".
Kẻ ăn xin đáp: "Vậy thì tốt quá, tôi có thể mua một chiếc điện thoại!".
Thượng Đế không hiểu, hỏi: "Tại sao lại muốn mua điện thoại?".
"Tôi có thể dùng điện thoại để liên lạc với các khu vực trong cùng một thành phố, nơi nào đông người, tôi có thể tới đó ăn xin", kẻ ăn xin đáp.
Thượng Đế rất thất vọng, lại hỏi: "Nếu ta cho cậu một trăm triệu thì sao?".
Kẻ ăn xin nói: "Vậy thì tôi có thể mua một chiếc xe. Sau này, tôi ra ngoài ăn xin sẽ thuận tiện hơn, nơi xa đến mấy cũng có thể đến được".
Thượng Đế cảm thấy thật bi thương, lần này, ngài nói: "Nếu ta cho cậu một trăm tỷ thì sao?".
Kẻ ăn xin nghe xong, hai mắt phát sáng: "Tốt quá, tôi có thể mua tất cả những khu vực phồn hoa nhất trong thành phố này".
Thượng Đế lấy làm vui mừng.
Lúc này, kẻ ăn xin bổ xung một câu: "Tới lúc đó, tôi có thể đuổi hết những tên ăn mày khác ở lãnh địa của tôi đi, không để họ cướp miếng cơm của tôi nữa".
Thượng Đế nghe xong, lẳng lặng bỏ đi.
Bài học rút ra: Trên đời này, không phải là thiếu cơ hội, cũng không phải vận mệnh trước giờ không công bằng, mà là thiếu đi cách tư duy đúng đắn. Tư duy của một người quyết định cuộc đời của người đó. Thay đổi cuộc đời bắt nguồn từ việc thay đổi tư duy.
Thượng Đế muốn thay đổi vận mệnh của một kẻ ăn xin, bèn biến thành một lão già đến làm phép cho anh ta.
Thượng Đế hỏi kẻ ăn xin: "Nếu ta cho cậu mười triệu, cậu sẽ dùng nó như thế nào?".
Kẻ ăn xin đáp: "Vậy thì tốt quá, tôi có thể mua một chiếc điện thoại!".
Thượng Đế không hiểu, hỏi: "Tại sao lại muốn mua điện thoại?".
"Tôi có thể dùng điện thoại để liên lạc với các khu vực trong cùng một thành phố, nơi nào đông người, tôi có thể tới đó ăn xin", kẻ ăn xin đáp.
Thượng Đế rất thất vọng, lại hỏi: "Nếu ta cho cậu một trăm triệu thì sao?".
Kẻ ăn xin nói: "Vậy thì tôi có thể mua một chiếc xe. Sau này, tôi ra ngoài ăn xin sẽ thuận tiện hơn, nơi xa đến mấy cũng có thể đến được".
Thượng Đế cảm thấy thật bi thương, lần này, ngài nói: "Nếu ta cho cậu một trăm tỷ thì sao?".
Kẻ ăn xin nghe xong, hai mắt phát sáng: "Tốt quá, tôi có thể mua tất cả những khu vực phồn hoa nhất trong thành phố này".
Thượng Đế lấy làm vui mừng.
Lúc này, kẻ ăn xin bổ xung một câu: "Tới lúc đó, tôi có thể đuổi hết những tên ăn mày khác ở lãnh địa của tôi đi, không để họ cướp miếng cơm của tôi nữa".
Thượng Đế nghe xong, lẳng lặng bỏ đi.
Bài học rút ra: Trên đời này, không phải là thiếu cơ hội, cũng không phải vận mệnh trước giờ không công bằng, mà là thiếu đi cách tư duy đúng đắn. Tư duy của một người quyết định cuộc đời của người đó. Thay đổi cuộc đời bắt nguồn từ việc thay đổi tư duy.
Đang trực tuyến
Đang xem chuyên mục này: Claude [Bot] và 10 khách.