thamlang đã viết:tha thứ rồi nhưng nguyên tắc thì giữ lại, vì mình chơi cờ thì ko biết gì nữa, gần như vô thức xuất thần nên nếu ko giữ nguyên tắc chắc lặp lại thôi.
Hôm nay mới nhớ ra, thamlang huynh mê mẩn cờ quá như vậy cũng không ổn lắm đâu, coi chừng tẩu hỏa nhập ma thì tiêu ^_^
cảm ơn sự quan tâm của cô nương. ko lo tẩu hoả đâu, để tập trung như vậy mình phải tập luyện, ko phải là ham theo lối mê. thật sự tôn trọng đối thủ mình mới chơi hết mình.
trước đây mình chơi cờ nhiều nhưng bây giờ ít rồi.
anlongcusy7980 đã viết:Bàn về kỳ đạo ta cũng góp tý chuyện cho vui; một câu chuyện mà ta không nhớ rõ đã đọc ở đâu, nội dung như sau:
Ở vùng nọ có một kỳ thủ có thể nói là vô địch, cả cuộc đời chỉ đam mê chơi cờ, về già ông tích góp mua được bộ cờ bằng ngà voi và quý nó như sinh mạng mình; lúc này không có ai là đối thủ, ngang nhiên thách thức cả thiên hạ. Một hôm có chàng thanh niên đến khiêu chiến và ông cụ đó nhận lời; điều kiện thi đấu là chỉ chơi một ván, địa điểm thi đấu là trên chiếc thuyền nhỏ lênh đênh trên sông, phương tiện thi đấu là bộ cờ bằng ngà voi của ông cụ. Khi hai đối thủ vào cuộc, hễ chàng thanh niên kia ăn được quân cờ nào thì thẳng tay ném xuống sông, do không quy định rõ nên ông cụ kia tiếc đứt ruột mỗi khi một quân cờ bị ném đi, dẫn đến tinh thần bấn loạn và thua cuộc!
Lời bàn: do ông cụ kia chưa đạt tới cảnh giới Kỳ Đạo nên rút cục đã thua thảm hại!
cvd đã viết:Hì, còn chàng thanh niên kia thì gian manh quá ^^
Nếu là cvd, nhìn thấy bộ cờ đẹp thế, chắc không nỡ quăng đâu, tính cách vậy nên khó làm nên việc lớn ^^
Chàng thanh niên này đã sử dụng thủ đoạn để chiến thắng, có tính mục đích khá cao, có một nét tính cách hơi giống Tào Tháo. do vậy cũng khó có thể nói rằng "khó làm nên việc lớn". Tuy nhiên nếu có làm nên việc lớn thì có thể thiên hạ vẫn coi anh ta là GIAN HÙNG.