Muốn con trở thành một siêu sao, hãy áp dụng cách giáo dục con cực đặc biệt này của bố mẹ Kylian Mbappé!

Xem, hỏi đáp, luận giải về tử vi
Nội qui chuyên mục
Đây là chuyên mục dành cho việc xem lá số tử vi. Các bài mang tính trao đổi học thuật xin vui lòng đăng trong mục Kiến thức tử vi.
Không được đính kèm lá số của trang web khác. Các bài không liên quan sẽ bị chuyển khỏi chuyên mục này.
Hình đại diện của thành viên
Thanhthanh2022
Nhất đẳng
Nhất đẳng
Bài viết: 125
Tham gia: 01:19, 19/12/22

TL: Muốn con trở thành một siêu sao, hãy áp dụng cách giáo dục con cực đặc biệt này của bố mẹ Kylian Mbappé!

Gửi bài gửi bởi Thanhthanh2022 »

Tudotutronghanhphuc đã viết: 08:34, 23/12/22
Thanhthanh2022 đã viết: 07:18, 23/12/22
Tudotutronghanhphuc đã viết: 21:07, 22/12/22 Nhưng không cố gắng sẽ rất hối hận
Nếu cố gắng thi còn cơ hội em nghĩ ông trời rất công bằng
Để gió cuốn đi
Bài hát của Khánh Ly
https://youtu.be/BWXRGiaxdWI
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng
Để làm gì, em biết không?
Để gió cuốn đi
Để gió cuốn đi…
Tiền điện tiền nước tiền nhà tiền ăn.....😁
Thôi rồi e làm a nghĩ đến chuyện nhà sư cũng cần đến tiền ở thời này.
Đức Pháp chủ Thích Phổ Tuệ: Trong chùa không nên có tiền, tôi không ở gần tiền được
https://vtc.vn/duc-phap-chu-thich-pho-t ... 64707.html

Tudotutronghanhphuc
Lục đẳng
Lục đẳng
Bài viết: 4380
Tham gia: 18:54, 02/12/22

TL: Muốn con trở thành một siêu sao, hãy áp dụng cách giáo dục con cực đặc biệt này của bố mẹ Kylian Mbappé!

Gửi bài gửi bởi Tudotutronghanhphuc »

Thanhthanh2022 đã viết: 08:45, 23/12/22
Tudotutronghanhphuc đã viết: 08:34, 23/12/22
Thanhthanh2022 đã viết: 07:18, 23/12/22

Để gió cuốn đi
Bài hát của Khánh Ly
https://youtu.be/BWXRGiaxdWI
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng
Để làm gì, em biết không?
Để gió cuốn đi
Để gió cuốn đi…
Tiền điện tiền nước tiền nhà tiền ăn.....😁
Thôi rồi e làm a nghĩ đến chuyện nhà sư cũng cần đến tiền ở thời này.
Đức Pháp chủ Thích Phổ Tuệ: Trong chùa không nên có tiền, tôi không ở gần tiền được
https://vtc.vn/duc-phap-chu-thich-pho-t ... 64707.html
Tu chia ra giàu nghèo hết đó anh.
Em không muốn nói nhiều nhưng đa số là vậy
Tu không dễ đâu.
Một người bạn mẹ em cực giàu ba bị ung thư. Cô ấy nói nếu ba con hết bệnh con xin bỏ hết tất cả xuống tóc tu hành.
Ba bả khỏi bệnh bả xuống tóc.
Em lại chùa thăm bà ấy.
Chùa nhà giàu có khác không mở cửa cho người ngoài toàn là dân có tiền bạn bè mới được vào.
Em không nói đúng sai ở đây họ cũng chẳng phạm pháp.
Em tin bất kì ai cũng có người quản lý hết.
Năm em nghèo bạn bè ai cũng có điện thoại. Sư cô trong chùa nói em :” cái gì không phải tay con làm ra mà xin thì vị thần đi theo con sẽ không cho “.
Đúng vậy thật sự gia đình dòng họ em rất giàu việc đi chơi hay đồ điện tử họ sẵn sàng mua nhưng tất cả đều hư trong vòng 3 tháng khi qua tay em.
Do em xin họ mua :(( :-S
Giờ em không còn xin xỏ gì nữa tự làm rồi mới dùng tiền mình đi mua

Tudotutronghanhphuc
Lục đẳng
Lục đẳng
Bài viết: 4380
Tham gia: 18:54, 02/12/22

TL: Muốn con trở thành một siêu sao, hãy áp dụng cách giáo dục con cực đặc biệt này của bố mẹ Kylian Mbappé!

Gửi bài gửi bởi Tudotutronghanhphuc »

Thanhthanh2022 đã viết: 08:45, 23/12/22
Tudotutronghanhphuc đã viết: 08:34, 23/12/22
Thanhthanh2022 đã viết: 07:18, 23/12/22

Để gió cuốn đi
Bài hát của Khánh Ly
https://youtu.be/BWXRGiaxdWI
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng
Để làm gì, em biết không?
Để gió cuốn đi
Để gió cuốn đi…
Tiền điện tiền nước tiền nhà tiền ăn.....😁
Thôi rồi e làm a nghĩ đến chuyện nhà sư cũng cần đến tiền ở thời này.
Đức Pháp chủ Thích Phổ Tuệ: Trong chùa không nên có tiền, tôi không ở gần tiền được
https://vtc.vn/duc-phap-chu-thich-pho-t ... 64707.html
Toàn là Apple không không hiểu sao mà hư được :-S :( :(( ^:)^
Chưa mở hộp luôn
Sau đó em mở ra xài chưa được 3 tháng 100% hư
Em thử 3 lần rồi :(

Hình đại diện của thành viên
Thanhthanh2022
Nhất đẳng
Nhất đẳng
Bài viết: 125
Tham gia: 01:19, 19/12/22

TL: Muốn con trở thành một siêu sao, hãy áp dụng cách giáo dục con cực đặc biệt này của bố mẹ Kylian Mbappé!

Gửi bài gửi bởi Thanhthanh2022 »

Tudotutronghanhphuc đã viết: 09:33, 23/12/22
Thanhthanh2022 đã viết: 08:45, 23/12/22
Tudotutronghanhphuc đã viết: 08:34, 23/12/22
Tiền điện tiền nước tiền nhà tiền ăn.....😁
Thôi rồi e làm a nghĩ đến chuyện nhà sư cũng cần đến tiền ở thời này.
Đức Pháp chủ Thích Phổ Tuệ: Trong chùa không nên có tiền, tôi không ở gần tiền được
https://vtc.vn/duc-phap-chu-thich-pho-t ... 64707.html
Tu chia ra giàu nghèo hết đó anh.
Em không muốn nói nhiều nhưng đa số là vậy
Tu không dễ đâu.
Một người bạn mẹ em cực giàu ba bị ung thư. Cô ấy nói nếu ba con hết bệnh con xin bỏ hết tất cả xuống tóc tu hành.
Ba bả khỏi bệnh bả xuống tóc.
Em lại chùa thăm bà ấy.
Chùa nhà giàu có khác không mở cửa cho người ngoài toàn là dân có tiền bạn bè mới được vào.
Em không nói đúng sai ở đây họ cũng chẳng phạm pháp.
Em tin bất kì ai cũng có người quản lý hết.
Năm em nghèo bạn bè ai cũng có điện thoại. Sư cô trong chùa nói em :” cái gì không phải tay con làm ra mà xin thì vị thần đi theo con sẽ không cho “.
Đúng vậy thật sự gia đình dòng họ em rất giàu việc đi chơi hay đồ điện tử họ sẵn sàng mua nhưng tất cả đều hư trong vòng 3 tháng khi qua tay em.
Do em xin họ mua :(( :-S
Giờ em không còn xin xỏ gì nữa tự làm rồi mới dùng tiền mình đi mua
Chuyện e kể đúng là có sắc màu ly kì huyền bí thật.
A cũng đọc được 1 câu chuyện này :
Kể chuyện Hũ bạc của người cha
Hũ bạc của người cha là truyện cổ tích dân tộc Chăm, mang dáng dấp của một câu chuyện ngụ ngôn, đề cao giá trị của sức lao động chân chính của bản thân.
1. Người con trai được nuông chiều
Ngày xưa, có một ông già làm ăn rất chăm chỉ. Ruộng lúa của ông rất tốt. Làm xong lúa, ông lại lên rừng chặt củi đốt than để đem bán. Mỗi lần bán than, ông lại cất riêng vài hào để dành. Đến khi tuổi già, ông đã để dành được một hũ [1] bạc.

Tuy nhà làm ăn no đủ, có tiền để dành, nhưng lúc nào ông cũng buồn vì cậu con trai chỉ thích chơi bời, lêu lổng [2]. Lúc còn bé, đứa con trai được mẹ nuông chiều, chỉ thích đi thả diều, đánh đáo. Khi lớn lên, anh ta cũng chỉ ở nhà vào lúc hai bữa cơm. Ông già đã khuyên bảo con rất nhiều lần. Mỗi bữa ăn, ông răn con một lần, trước khi đi ngủ, ông lại nhắc nhở thêm một lượt, nhưng anh ta vẫn giữ nguyên tật cũ.
2. Sự dung túng của người mẹ để có được hũ bạc của người cha

Một lần bị ốm, ông liền gọi vợ vào và nói:

– Tôi muốn trước khi nhắm mắt được trông thấy thằng con kiếm nổi bát cơm. Tôi đã để dành được một hũ bạc nhưng không nói cho bà biết. Tôi muốn cho con. Nhưng cho nó bây giờ thì làm hại nó. Bà hãy bảo nó đi làm. Bao giờ nó tự tay kiếm được một ít bạc vụn về đây thì tôi cho nó hũ bạc.

Nghe chồng nói, người vợ ngậm ngùi, nhưng vẫn sợ con trai phải đi làm lụng vất vả. Bà liền dồn số tiền dành dụm được, kín đáo đem cho con trai. Anh kia mang số tiền của mẹ cho, đi chơi vài ngày, khi túi chỉ còn vài hào, anh mới trở về đưa cho bố. Ông lão liền cầm mấy hào bạc vứt xuống ao. Bà vợ tiếc của, tái cả mặt, còn anh con trai thì thản nhiên nhìn đi chỗ khác.

– Tiền này không phải tự tay nó kiếm ra!

Ông lão chỉ nói gọn như vậy, rồi vào giường nằm. Bấy giờ, bà mẹ lại nói với con:

– Cha con sống lâu, hiểu biết nhiều, không thể lừa được. Bây giờ mẹ cho con một ít tiền, con đi kiếm nơi nào làm ăn. Bao giờ làm được tiền hãy về. Cha mẹ đâu có sống đời [3] để nuôi con mãi được
3. Giá trị của đồng tiền do chính mình làm ra
Người con trai nhận tiền của mẹ cho. Nhưng lần này tiền ít lắm. Anh cầm số tiền ít ỏi đó ra đi, mới có mấy hôm đã hết sạch. Đói bụng, anh phải đi xin cơm ăn. Nhưng thấy anh khỏe mạnh nên không ai cho. Thấy giữa đồng có hai người đang tát nước, anh lần đến. Trông rá cơm hẩm [4] của hai người để trên bờ, anh ngửa tay xin ăn, nhưng hai người tát nước đáp:

– Rá cơm ấy là công tát nước cái đầm [5] này. Tát cạn đầm mới được bằng ấy cơm. Anh có muốn ăn thì vào đây tát với chúng tôi một lúc đã.

Đói quá, anh đành phải tát nước. Lúc đầu, anh ngã xiêu ngã vẹo, sau cũng tát được lưng gầu nước. Đến lúc ăn cơm, anh ta ngồi khóc. Anh đã biết muốn được bát cơm phải tốn bao nhiêu sức lực.

Tát xong đầm nước, anh vào làng tìm việc làm thuê. Một nhà thuê anh xay thóc và giã gạo. Xay hết một thúng thóc và giã trắng bốn cối gạo thì được trả công hai bát gạo. Công làm thì nhiều mà gạo được ít quá, anh chẳng dám ăn cả, mỗi ngày chỉ nấu một bát chia làm hai bữa. Xay giã thuê suốt ba tháng, anh để dành được chín mươi bát gạo. Anh đem gạo bán được một ít tiền mang về đưa cho cha.

Bấy giờ đã sang đông, ông già càng yếu mệt. Một hôm, ông đang ngồi đốt lửa sưởi thì người con đưa tiền về. Tiện tay, ông ném luôn mấy hào bạc vào bếp lửa đang cháy. Anh con trai giật thót [6]. Không kể lửa bỏng, anh cho tay vào bếp, cào than, lấy mấy hào bạc ra. Ông già cười đến chảy nước mắt. Ông nắm tay con:

– Con ơi! Cha sung sướng lắm rồi! Bây giờ cha đã tin con. Tiền đó chính tay con làm ra. Khi nào làm lụng vất vả mệt nhọc, người ta mới biết quý trọng đồng tiền của mình làm.
4. Niềm vui sướng của ông già khi trao hũ bạc cho con
Ông già đưa hũ bạc cho con và bảo:

– Nếu con không chịu làm lụng, dù cha có cho con một trăm hũ bạc thế này cũng không đủ. Nay con đã biết lao động, tiền bạc của con sẽ mãi mãi có thừa. Hũ bạc tiêu không bao giờ hết chính là hai bàn tay con đó.

Tudotutronghanhphuc
Lục đẳng
Lục đẳng
Bài viết: 4380
Tham gia: 18:54, 02/12/22

TL: Muốn con trở thành một siêu sao, hãy áp dụng cách giáo dục con cực đặc biệt này của bố mẹ Kylian Mbappé!

Gửi bài gửi bởi Tudotutronghanhphuc »

Thanhthanh2022 đã viết: 10:10, 23/12/22
Tudotutronghanhphuc đã viết: 09:33, 23/12/22
Thanhthanh2022 đã viết: 08:45, 23/12/22
Thôi rồi e làm a nghĩ đến chuyện nhà sư cũng cần đến tiền ở thời này.
Đức Pháp chủ Thích Phổ Tuệ: Trong chùa không nên có tiền, tôi không ở gần tiền được
https://vtc.vn/duc-phap-chu-thich-pho-t ... 64707.html
Tu chia ra giàu nghèo hết đó anh.
Em không muốn nói nhiều nhưng đa số là vậy
Tu không dễ đâu.
Một người bạn mẹ em cực giàu ba bị ung thư. Cô ấy nói nếu ba con hết bệnh con xin bỏ hết tất cả xuống tóc tu hành.
Ba bả khỏi bệnh bả xuống tóc.
Em lại chùa thăm bà ấy.
Chùa nhà giàu có khác không mở cửa cho người ngoài toàn là dân có tiền bạn bè mới được vào.
Em không nói đúng sai ở đây họ cũng chẳng phạm pháp.
Em tin bất kì ai cũng có người quản lý hết.
Năm em nghèo bạn bè ai cũng có điện thoại. Sư cô trong chùa nói em :” cái gì không phải tay con làm ra mà xin thì vị thần đi theo con sẽ không cho “.
Đúng vậy thật sự gia đình dòng họ em rất giàu việc đi chơi hay đồ điện tử họ sẵn sàng mua nhưng tất cả đều hư trong vòng 3 tháng khi qua tay em.
Do em xin họ mua :(( :-S
Giờ em không còn xin xỏ gì nữa tự làm rồi mới dùng tiền mình đi mua
Chuyện e kể đúng là có sắc màu ly kì huyền bí thật.
A cũng đọc được 1 câu chuyện này :
Kể chuyện Hũ bạc của người cha
Hũ bạc của người cha là truyện cổ tích dân tộc Chăm, mang dáng dấp của một câu chuyện ngụ ngôn, đề cao giá trị của sức lao động chân chính của bản thân.
1. Người con trai được nuông chiều
Ngày xưa, có một ông già làm ăn rất chăm chỉ. Ruộng lúa của ông rất tốt. Làm xong lúa, ông lại lên rừng chặt củi đốt than để đem bán. Mỗi lần bán than, ông lại cất riêng vài hào để dành. Đến khi tuổi già, ông đã để dành được một hũ [1] bạc.

Tuy nhà làm ăn no đủ, có tiền để dành, nhưng lúc nào ông cũng buồn vì cậu con trai chỉ thích chơi bời, lêu lổng [2]. Lúc còn bé, đứa con trai được mẹ nuông chiều, chỉ thích đi thả diều, đánh đáo. Khi lớn lên, anh ta cũng chỉ ở nhà vào lúc hai bữa cơm. Ông già đã khuyên bảo con rất nhiều lần. Mỗi bữa ăn, ông răn con một lần, trước khi đi ngủ, ông lại nhắc nhở thêm một lượt, nhưng anh ta vẫn giữ nguyên tật cũ.
2. Sự dung túng của người mẹ để có được hũ bạc của người cha

Một lần bị ốm, ông liền gọi vợ vào và nói:

– Tôi muốn trước khi nhắm mắt được trông thấy thằng con kiếm nổi bát cơm. Tôi đã để dành được một hũ bạc nhưng không nói cho bà biết. Tôi muốn cho con. Nhưng cho nó bây giờ thì làm hại nó. Bà hãy bảo nó đi làm. Bao giờ nó tự tay kiếm được một ít bạc vụn về đây thì tôi cho nó hũ bạc.

Nghe chồng nói, người vợ ngậm ngùi, nhưng vẫn sợ con trai phải đi làm lụng vất vả. Bà liền dồn số tiền dành dụm được, kín đáo đem cho con trai. Anh kia mang số tiền của mẹ cho, đi chơi vài ngày, khi túi chỉ còn vài hào, anh mới trở về đưa cho bố. Ông lão liền cầm mấy hào bạc vứt xuống ao. Bà vợ tiếc của, tái cả mặt, còn anh con trai thì thản nhiên nhìn đi chỗ khác.

– Tiền này không phải tự tay nó kiếm ra!

Ông lão chỉ nói gọn như vậy, rồi vào giường nằm. Bấy giờ, bà mẹ lại nói với con:

– Cha con sống lâu, hiểu biết nhiều, không thể lừa được. Bây giờ mẹ cho con một ít tiền, con đi kiếm nơi nào làm ăn. Bao giờ làm được tiền hãy về. Cha mẹ đâu có sống đời [3] để nuôi con mãi được
3. Giá trị của đồng tiền do chính mình làm ra
Người con trai nhận tiền của mẹ cho. Nhưng lần này tiền ít lắm. Anh cầm số tiền ít ỏi đó ra đi, mới có mấy hôm đã hết sạch. Đói bụng, anh phải đi xin cơm ăn. Nhưng thấy anh khỏe mạnh nên không ai cho. Thấy giữa đồng có hai người đang tát nước, anh lần đến. Trông rá cơm hẩm [4] của hai người để trên bờ, anh ngửa tay xin ăn, nhưng hai người tát nước đáp:

– Rá cơm ấy là công tát nước cái đầm [5] này. Tát cạn đầm mới được bằng ấy cơm. Anh có muốn ăn thì vào đây tát với chúng tôi một lúc đã.

Đói quá, anh đành phải tát nước. Lúc đầu, anh ngã xiêu ngã vẹo, sau cũng tát được lưng gầu nước. Đến lúc ăn cơm, anh ta ngồi khóc. Anh đã biết muốn được bát cơm phải tốn bao nhiêu sức lực.

Tát xong đầm nước, anh vào làng tìm việc làm thuê. Một nhà thuê anh xay thóc và giã gạo. Xay hết một thúng thóc và giã trắng bốn cối gạo thì được trả công hai bát gạo. Công làm thì nhiều mà gạo được ít quá, anh chẳng dám ăn cả, mỗi ngày chỉ nấu một bát chia làm hai bữa. Xay giã thuê suốt ba tháng, anh để dành được chín mươi bát gạo. Anh đem gạo bán được một ít tiền mang về đưa cho cha.

Bấy giờ đã sang đông, ông già càng yếu mệt. Một hôm, ông đang ngồi đốt lửa sưởi thì người con đưa tiền về. Tiện tay, ông ném luôn mấy hào bạc vào bếp lửa đang cháy. Anh con trai giật thót [6]. Không kể lửa bỏng, anh cho tay vào bếp, cào than, lấy mấy hào bạc ra. Ông già cười đến chảy nước mắt. Ông nắm tay con:

– Con ơi! Cha sung sướng lắm rồi! Bây giờ cha đã tin con. Tiền đó chính tay con làm ra. Khi nào làm lụng vất vả mệt nhọc, người ta mới biết quý trọng đồng tiền của mình làm.
4. Niềm vui sướng của ông già khi trao hũ bạc cho con
Ông già đưa hũ bạc cho con và bảo:

– Nếu con không chịu làm lụng, dù cha có cho con một trăm hũ bạc thế này cũng không đủ. Nay con đã biết lao động, tiền bạc của con sẽ mãi mãi có thừa. Hũ bạc tiêu không bao giờ hết chính là hai bàn tay con đó.
À không có huyền bí gì đâu do tổ tiên hay sao đó anh.
Em không được lấy thứ không phải của mình lạ lắm anh
Em được cho cửa tiệm nói cho chứ thật ra em vẫn phải làm trả tiền cho họ 😑
Thôi nói chung em cũng không tham
Em thấy cuộc đời này ngắn lắm tham với tính toán chi nhiều cho mệt
Vui vẻ làm việc là được
Thí dụ nhà anh có người tu mà chết rồi họ được lên trời thì con cháu họ muốn làm điều xấu cũng không được.
Không tin mà có thiệt đó anh.

Hình đại diện của thành viên
Thanhthanh2022
Nhất đẳng
Nhất đẳng
Bài viết: 125
Tham gia: 01:19, 19/12/22

TL: Muốn con trở thành một siêu sao, hãy áp dụng cách giáo dục con cực đặc biệt này của bố mẹ Kylian Mbappé!

Gửi bài gửi bởi Thanhthanh2022 »

Tudotutronghanhphuc đã viết: 10:18, 23/12/22
Thanhthanh2022 đã viết: 10:10, 23/12/22
Tudotutronghanhphuc đã viết: 09:33, 23/12/22
Tu chia ra giàu nghèo hết đó anh.
Em không muốn nói nhiều nhưng đa số là vậy
Tu không dễ đâu.
Một người bạn mẹ em cực giàu ba bị ung thư. Cô ấy nói nếu ba con hết bệnh con xin bỏ hết tất cả xuống tóc tu hành.
Ba bả khỏi bệnh bả xuống tóc.
Em lại chùa thăm bà ấy.
Chùa nhà giàu có khác không mở cửa cho người ngoài toàn là dân có tiền bạn bè mới được vào.
Em không nói đúng sai ở đây họ cũng chẳng phạm pháp.
Em tin bất kì ai cũng có người quản lý hết.
Năm em nghèo bạn bè ai cũng có điện thoại. Sư cô trong chùa nói em :” cái gì không phải tay con làm ra mà xin thì vị thần đi theo con sẽ không cho “.
Đúng vậy thật sự gia đình dòng họ em rất giàu việc đi chơi hay đồ điện tử họ sẵn sàng mua nhưng tất cả đều hư trong vòng 3 tháng khi qua tay em.
Do em xin họ mua :(( :-S
Giờ em không còn xin xỏ gì nữa tự làm rồi mới dùng tiền mình đi mua
Chuyện e kể đúng là có sắc màu ly kì huyền bí thật.
A cũng đọc được 1 câu chuyện này :
Kể chuyện Hũ bạc của người cha
Hũ bạc của người cha là truyện cổ tích dân tộc Chăm, mang dáng dấp của một câu chuyện ngụ ngôn, đề cao giá trị của sức lao động chân chính của bản thân.
1. Người con trai được nuông chiều
Ngày xưa, có một ông già làm ăn rất chăm chỉ. Ruộng lúa của ông rất tốt. Làm xong lúa, ông lại lên rừng chặt củi đốt than để đem bán. Mỗi lần bán than, ông lại cất riêng vài hào để dành. Đến khi tuổi già, ông đã để dành được một hũ [1] bạc.

Tuy nhà làm ăn no đủ, có tiền để dành, nhưng lúc nào ông cũng buồn vì cậu con trai chỉ thích chơi bời, lêu lổng [2]. Lúc còn bé, đứa con trai được mẹ nuông chiều, chỉ thích đi thả diều, đánh đáo. Khi lớn lên, anh ta cũng chỉ ở nhà vào lúc hai bữa cơm. Ông già đã khuyên bảo con rất nhiều lần. Mỗi bữa ăn, ông răn con một lần, trước khi đi ngủ, ông lại nhắc nhở thêm một lượt, nhưng anh ta vẫn giữ nguyên tật cũ.
2. Sự dung túng của người mẹ để có được hũ bạc của người cha

Một lần bị ốm, ông liền gọi vợ vào và nói:

– Tôi muốn trước khi nhắm mắt được trông thấy thằng con kiếm nổi bát cơm. Tôi đã để dành được một hũ bạc nhưng không nói cho bà biết. Tôi muốn cho con. Nhưng cho nó bây giờ thì làm hại nó. Bà hãy bảo nó đi làm. Bao giờ nó tự tay kiếm được một ít bạc vụn về đây thì tôi cho nó hũ bạc.

Nghe chồng nói, người vợ ngậm ngùi, nhưng vẫn sợ con trai phải đi làm lụng vất vả. Bà liền dồn số tiền dành dụm được, kín đáo đem cho con trai. Anh kia mang số tiền của mẹ cho, đi chơi vài ngày, khi túi chỉ còn vài hào, anh mới trở về đưa cho bố. Ông lão liền cầm mấy hào bạc vứt xuống ao. Bà vợ tiếc của, tái cả mặt, còn anh con trai thì thản nhiên nhìn đi chỗ khác.

– Tiền này không phải tự tay nó kiếm ra!

Ông lão chỉ nói gọn như vậy, rồi vào giường nằm. Bấy giờ, bà mẹ lại nói với con:

– Cha con sống lâu, hiểu biết nhiều, không thể lừa được. Bây giờ mẹ cho con một ít tiền, con đi kiếm nơi nào làm ăn. Bao giờ làm được tiền hãy về. Cha mẹ đâu có sống đời [3] để nuôi con mãi được
3. Giá trị của đồng tiền do chính mình làm ra
Người con trai nhận tiền của mẹ cho. Nhưng lần này tiền ít lắm. Anh cầm số tiền ít ỏi đó ra đi, mới có mấy hôm đã hết sạch. Đói bụng, anh phải đi xin cơm ăn. Nhưng thấy anh khỏe mạnh nên không ai cho. Thấy giữa đồng có hai người đang tát nước, anh lần đến. Trông rá cơm hẩm [4] của hai người để trên bờ, anh ngửa tay xin ăn, nhưng hai người tát nước đáp:

– Rá cơm ấy là công tát nước cái đầm [5] này. Tát cạn đầm mới được bằng ấy cơm. Anh có muốn ăn thì vào đây tát với chúng tôi một lúc đã.

Đói quá, anh đành phải tát nước. Lúc đầu, anh ngã xiêu ngã vẹo, sau cũng tát được lưng gầu nước. Đến lúc ăn cơm, anh ta ngồi khóc. Anh đã biết muốn được bát cơm phải tốn bao nhiêu sức lực.

Tát xong đầm nước, anh vào làng tìm việc làm thuê. Một nhà thuê anh xay thóc và giã gạo. Xay hết một thúng thóc và giã trắng bốn cối gạo thì được trả công hai bát gạo. Công làm thì nhiều mà gạo được ít quá, anh chẳng dám ăn cả, mỗi ngày chỉ nấu một bát chia làm hai bữa. Xay giã thuê suốt ba tháng, anh để dành được chín mươi bát gạo. Anh đem gạo bán được một ít tiền mang về đưa cho cha.

Bấy giờ đã sang đông, ông già càng yếu mệt. Một hôm, ông đang ngồi đốt lửa sưởi thì người con đưa tiền về. Tiện tay, ông ném luôn mấy hào bạc vào bếp lửa đang cháy. Anh con trai giật thót [6]. Không kể lửa bỏng, anh cho tay vào bếp, cào than, lấy mấy hào bạc ra. Ông già cười đến chảy nước mắt. Ông nắm tay con:

– Con ơi! Cha sung sướng lắm rồi! Bây giờ cha đã tin con. Tiền đó chính tay con làm ra. Khi nào làm lụng vất vả mệt nhọc, người ta mới biết quý trọng đồng tiền của mình làm.
4. Niềm vui sướng của ông già khi trao hũ bạc cho con
Ông già đưa hũ bạc cho con và bảo:

– Nếu con không chịu làm lụng, dù cha có cho con một trăm hũ bạc thế này cũng không đủ. Nay con đã biết lao động, tiền bạc của con sẽ mãi mãi có thừa. Hũ bạc tiêu không bao giờ hết chính là hai bàn tay con đó.
À không có huyền bí gì đâu do tổ tiên hay sao đó anh.
Em không được lấy thứ không phải của mình lạ lắm anh
Em được cho cửa tiệm nói cho chứ thật ra em vẫn phải làm trả tiền cho họ 😑
Thôi nói chung em cũng không tham
Em thấy cuộc đời này ngắn lắm tham với tính toán chi nhiều cho mệt
Vui vẻ làm việc là được
Thí dụ nhà anh có người tu mà chết rồi họ được lên trời thì con cháu họ muốn làm điều xấu cũng không được.
Không tin mà có thiệt đó anh.
Cụ Hà Uyên trước cũng nói về một trường hợp mộ tổ như này :
Hà Uyên đã viết: 08:52, 04/04/11 Mộ tổ của dòng họ Phạm Gia tại Bắc ninh. Tôi đã Khảo sát.

Cao Biền cũng chẳng yểm triệt được, vẫn phát hai vị Ủy viên BCT, đó là Đại tướng PVT và PTT PGK.

Tudotutronghanhphuc
Lục đẳng
Lục đẳng
Bài viết: 4380
Tham gia: 18:54, 02/12/22

TL: Muốn con trở thành một siêu sao, hãy áp dụng cách giáo dục con cực đặc biệt này của bố mẹ Kylian Mbappé!

Gửi bài gửi bởi Tudotutronghanhphuc »

Thanhthanh2022 đã viết: 10:10, 23/12/22
Tudotutronghanhphuc đã viết: 09:33, 23/12/22
Thanhthanh2022 đã viết: 08:45, 23/12/22
Thôi rồi e làm a nghĩ đến chuyện nhà sư cũng cần đến tiền ở thời này.
Đức Pháp chủ Thích Phổ Tuệ: Trong chùa không nên có tiền, tôi không ở gần tiền được
https://vtc.vn/duc-phap-chu-thich-pho-t ... 64707.html
Tu chia ra giàu nghèo hết đó anh.
Em không muốn nói nhiều nhưng đa số là vậy
Tu không dễ đâu.
Một người bạn mẹ em cực giàu ba bị ung thư. Cô ấy nói nếu ba con hết bệnh con xin bỏ hết tất cả xuống tóc tu hành.
Ba bả khỏi bệnh bả xuống tóc.
Em lại chùa thăm bà ấy.
Chùa nhà giàu có khác không mở cửa cho người ngoài toàn là dân có tiền bạn bè mới được vào.
Em không nói đúng sai ở đây họ cũng chẳng phạm pháp.
Em tin bất kì ai cũng có người quản lý hết.
Năm em nghèo bạn bè ai cũng có điện thoại. Sư cô trong chùa nói em :” cái gì không phải tay con làm ra mà xin thì vị thần đi theo con sẽ không cho “.
Đúng vậy thật sự gia đình dòng họ em rất giàu việc đi chơi hay đồ điện tử họ sẵn sàng mua nhưng tất cả đều hư trong vòng 3 tháng khi qua tay em.
Do em xin họ mua :(( :-S
Giờ em không còn xin xỏ gì nữa tự làm rồi mới dùng tiền mình đi mua
Chuyện e kể đúng là có sắc màu ly kì huyền bí thật.
A cũng đọc được 1 câu chuyện này :
Kể chuyện Hũ bạc của người cha
Hũ bạc của người cha là truyện cổ tích dân tộc Chăm, mang dáng dấp của một câu chuyện ngụ ngôn, đề cao giá trị của sức lao động chân chính của bản thân.
1. Người con trai được nuông chiều
Ngày xưa, có một ông già làm ăn rất chăm chỉ. Ruộng lúa của ông rất tốt. Làm xong lúa, ông lại lên rừng chặt củi đốt than để đem bán. Mỗi lần bán than, ông lại cất riêng vài hào để dành. Đến khi tuổi già, ông đã để dành được một hũ [1] bạc.

Tuy nhà làm ăn no đủ, có tiền để dành, nhưng lúc nào ông cũng buồn vì cậu con trai chỉ thích chơi bời, lêu lổng [2]. Lúc còn bé, đứa con trai được mẹ nuông chiều, chỉ thích đi thả diều, đánh đáo. Khi lớn lên, anh ta cũng chỉ ở nhà vào lúc hai bữa cơm. Ông già đã khuyên bảo con rất nhiều lần. Mỗi bữa ăn, ông răn con một lần, trước khi đi ngủ, ông lại nhắc nhở thêm một lượt, nhưng anh ta vẫn giữ nguyên tật cũ.
2. Sự dung túng của người mẹ để có được hũ bạc của người cha

Một lần bị ốm, ông liền gọi vợ vào và nói:

– Tôi muốn trước khi nhắm mắt được trông thấy thằng con kiếm nổi bát cơm. Tôi đã để dành được một hũ bạc nhưng không nói cho bà biết. Tôi muốn cho con. Nhưng cho nó bây giờ thì làm hại nó. Bà hãy bảo nó đi làm. Bao giờ nó tự tay kiếm được một ít bạc vụn về đây thì tôi cho nó hũ bạc.

Nghe chồng nói, người vợ ngậm ngùi, nhưng vẫn sợ con trai phải đi làm lụng vất vả. Bà liền dồn số tiền dành dụm được, kín đáo đem cho con trai. Anh kia mang số tiền của mẹ cho, đi chơi vài ngày, khi túi chỉ còn vài hào, anh mới trở về đưa cho bố. Ông lão liền cầm mấy hào bạc vứt xuống ao. Bà vợ tiếc của, tái cả mặt, còn anh con trai thì thản nhiên nhìn đi chỗ khác.

– Tiền này không phải tự tay nó kiếm ra!

Ông lão chỉ nói gọn như vậy, rồi vào giường nằm. Bấy giờ, bà mẹ lại nói với con:

– Cha con sống lâu, hiểu biết nhiều, không thể lừa được. Bây giờ mẹ cho con một ít tiền, con đi kiếm nơi nào làm ăn. Bao giờ làm được tiền hãy về. Cha mẹ đâu có sống đời [3] để nuôi con mãi được
3. Giá trị của đồng tiền do chính mình làm ra
Người con trai nhận tiền của mẹ cho. Nhưng lần này tiền ít lắm. Anh cầm số tiền ít ỏi đó ra đi, mới có mấy hôm đã hết sạch. Đói bụng, anh phải đi xin cơm ăn. Nhưng thấy anh khỏe mạnh nên không ai cho. Thấy giữa đồng có hai người đang tát nước, anh lần đến. Trông rá cơm hẩm [4] của hai người để trên bờ, anh ngửa tay xin ăn, nhưng hai người tát nước đáp:

– Rá cơm ấy là công tát nước cái đầm [5] này. Tát cạn đầm mới được bằng ấy cơm. Anh có muốn ăn thì vào đây tát với chúng tôi một lúc đã.

Đói quá, anh đành phải tát nước. Lúc đầu, anh ngã xiêu ngã vẹo, sau cũng tát được lưng gầu nước. Đến lúc ăn cơm, anh ta ngồi khóc. Anh đã biết muốn được bát cơm phải tốn bao nhiêu sức lực.

Tát xong đầm nước, anh vào làng tìm việc làm thuê. Một nhà thuê anh xay thóc và giã gạo. Xay hết một thúng thóc và giã trắng bốn cối gạo thì được trả công hai bát gạo. Công làm thì nhiều mà gạo được ít quá, anh chẳng dám ăn cả, mỗi ngày chỉ nấu một bát chia làm hai bữa. Xay giã thuê suốt ba tháng, anh để dành được chín mươi bát gạo. Anh đem gạo bán được một ít tiền mang về đưa cho cha.

Bấy giờ đã sang đông, ông già càng yếu mệt. Một hôm, ông đang ngồi đốt lửa sưởi thì người con đưa tiền về. Tiện tay, ông ném luôn mấy hào bạc vào bếp lửa đang cháy. Anh con trai giật thót [6]. Không kể lửa bỏng, anh cho tay vào bếp, cào than, lấy mấy hào bạc ra. Ông già cười đến chảy nước mắt. Ông nắm tay con:

– Con ơi! Cha sung sướng lắm rồi! Bây giờ cha đã tin con. Tiền đó chính tay con làm ra. Khi nào làm lụng vất vả mệt nhọc, người ta mới biết quý trọng đồng tiền của mình làm.
4. Niềm vui sướng của ông già khi trao hũ bạc cho con
Ông già đưa hũ bạc cho con và bảo:

– Nếu con không chịu làm lụng, dù cha có cho con một trăm hũ bạc thế này cũng không đủ. Nay con đã biết lao động, tiền bạc của con sẽ mãi mãi có thừa. Hũ bạc tiêu không bao giờ hết chính là hai bàn tay con đó.
Cảm ơn câu chuyện của anh
Ngày mới vui vẻ anh
Sống trên đời này ưng nhất là em không bệnh 😆

Tudotutronghanhphuc
Lục đẳng
Lục đẳng
Bài viết: 4380
Tham gia: 18:54, 02/12/22

TL: Muốn con trở thành một siêu sao, hãy áp dụng cách giáo dục con cực đặc biệt này của bố mẹ Kylian Mbappé!

Gửi bài gửi bởi Tudotutronghanhphuc »

Thanhthanh2022 đã viết: 10:21, 23/12/22
Tudotutronghanhphuc đã viết: 10:18, 23/12/22
Thanhthanh2022 đã viết: 10:10, 23/12/22
Chuyện e kể đúng là có sắc màu ly kì huyền bí thật.
A cũng đọc được 1 câu chuyện này :
Kể chuyện Hũ bạc của người cha
Hũ bạc của người cha là truyện cổ tích dân tộc Chăm, mang dáng dấp của một câu chuyện ngụ ngôn, đề cao giá trị của sức lao động chân chính của bản thân.
1. Người con trai được nuông chiều
Ngày xưa, có một ông già làm ăn rất chăm chỉ. Ruộng lúa của ông rất tốt. Làm xong lúa, ông lại lên rừng chặt củi đốt than để đem bán. Mỗi lần bán than, ông lại cất riêng vài hào để dành. Đến khi tuổi già, ông đã để dành được một hũ [1] bạc.

Tuy nhà làm ăn no đủ, có tiền để dành, nhưng lúc nào ông cũng buồn vì cậu con trai chỉ thích chơi bời, lêu lổng [2]. Lúc còn bé, đứa con trai được mẹ nuông chiều, chỉ thích đi thả diều, đánh đáo. Khi lớn lên, anh ta cũng chỉ ở nhà vào lúc hai bữa cơm. Ông già đã khuyên bảo con rất nhiều lần. Mỗi bữa ăn, ông răn con một lần, trước khi đi ngủ, ông lại nhắc nhở thêm một lượt, nhưng anh ta vẫn giữ nguyên tật cũ.
2. Sự dung túng của người mẹ để có được hũ bạc của người cha

Một lần bị ốm, ông liền gọi vợ vào và nói:

– Tôi muốn trước khi nhắm mắt được trông thấy thằng con kiếm nổi bát cơm. Tôi đã để dành được một hũ bạc nhưng không nói cho bà biết. Tôi muốn cho con. Nhưng cho nó bây giờ thì làm hại nó. Bà hãy bảo nó đi làm. Bao giờ nó tự tay kiếm được một ít bạc vụn về đây thì tôi cho nó hũ bạc.

Nghe chồng nói, người vợ ngậm ngùi, nhưng vẫn sợ con trai phải đi làm lụng vất vả. Bà liền dồn số tiền dành dụm được, kín đáo đem cho con trai. Anh kia mang số tiền của mẹ cho, đi chơi vài ngày, khi túi chỉ còn vài hào, anh mới trở về đưa cho bố. Ông lão liền cầm mấy hào bạc vứt xuống ao. Bà vợ tiếc của, tái cả mặt, còn anh con trai thì thản nhiên nhìn đi chỗ khác.

– Tiền này không phải tự tay nó kiếm ra!

Ông lão chỉ nói gọn như vậy, rồi vào giường nằm. Bấy giờ, bà mẹ lại nói với con:

– Cha con sống lâu, hiểu biết nhiều, không thể lừa được. Bây giờ mẹ cho con một ít tiền, con đi kiếm nơi nào làm ăn. Bao giờ làm được tiền hãy về. Cha mẹ đâu có sống đời [3] để nuôi con mãi được
3. Giá trị của đồng tiền do chính mình làm ra
Người con trai nhận tiền của mẹ cho. Nhưng lần này tiền ít lắm. Anh cầm số tiền ít ỏi đó ra đi, mới có mấy hôm đã hết sạch. Đói bụng, anh phải đi xin cơm ăn. Nhưng thấy anh khỏe mạnh nên không ai cho. Thấy giữa đồng có hai người đang tát nước, anh lần đến. Trông rá cơm hẩm [4] của hai người để trên bờ, anh ngửa tay xin ăn, nhưng hai người tát nước đáp:

– Rá cơm ấy là công tát nước cái đầm [5] này. Tát cạn đầm mới được bằng ấy cơm. Anh có muốn ăn thì vào đây tát với chúng tôi một lúc đã.

Đói quá, anh đành phải tát nước. Lúc đầu, anh ngã xiêu ngã vẹo, sau cũng tát được lưng gầu nước. Đến lúc ăn cơm, anh ta ngồi khóc. Anh đã biết muốn được bát cơm phải tốn bao nhiêu sức lực.

Tát xong đầm nước, anh vào làng tìm việc làm thuê. Một nhà thuê anh xay thóc và giã gạo. Xay hết một thúng thóc và giã trắng bốn cối gạo thì được trả công hai bát gạo. Công làm thì nhiều mà gạo được ít quá, anh chẳng dám ăn cả, mỗi ngày chỉ nấu một bát chia làm hai bữa. Xay giã thuê suốt ba tháng, anh để dành được chín mươi bát gạo. Anh đem gạo bán được một ít tiền mang về đưa cho cha.

Bấy giờ đã sang đông, ông già càng yếu mệt. Một hôm, ông đang ngồi đốt lửa sưởi thì người con đưa tiền về. Tiện tay, ông ném luôn mấy hào bạc vào bếp lửa đang cháy. Anh con trai giật thót [6]. Không kể lửa bỏng, anh cho tay vào bếp, cào than, lấy mấy hào bạc ra. Ông già cười đến chảy nước mắt. Ông nắm tay con:

– Con ơi! Cha sung sướng lắm rồi! Bây giờ cha đã tin con. Tiền đó chính tay con làm ra. Khi nào làm lụng vất vả mệt nhọc, người ta mới biết quý trọng đồng tiền của mình làm.
4. Niềm vui sướng của ông già khi trao hũ bạc cho con
Ông già đưa hũ bạc cho con và bảo:

– Nếu con không chịu làm lụng, dù cha có cho con một trăm hũ bạc thế này cũng không đủ. Nay con đã biết lao động, tiền bạc của con sẽ mãi mãi có thừa. Hũ bạc tiêu không bao giờ hết chính là hai bàn tay con đó.
À không có huyền bí gì đâu do tổ tiên hay sao đó anh.
Em không được lấy thứ không phải của mình lạ lắm anh
Em được cho cửa tiệm nói cho chứ thật ra em vẫn phải làm trả tiền cho họ 😑
Thôi nói chung em cũng không tham
Em thấy cuộc đời này ngắn lắm tham với tính toán chi nhiều cho mệt
Vui vẻ làm việc là được
Thí dụ nhà anh có người tu mà chết rồi họ được lên trời thì con cháu họ muốn làm điều xấu cũng không được.
Không tin mà có thiệt đó anh.
Cụ Hà Uyên trước cũng nói về một trường hợp mộ tổ như này :
Hà Uyên đã viết: 08:52, 04/04/11 Mộ tổ của dòng họ Phạm Gia tại Bắc ninh. Tôi đã Khảo sát.

Cao Biền cũng chẳng yểm triệt được, vẫn phát hai vị Ủy viên BCT, đó là Đại tướng PVT và PTT PGK.
À anh kết hôn vì kinh tế
Em nghĩ người tính không bằng trời tính
Em hay nói muốn lấy trai giàu ( họ phải có chí làm ăn điều quan trọng nhất nhìn tới gia đình nói vậy thôi tình duyên nợ sao mình tính được)
Nhà em giàu chỉ qua một đêm mất hết ai nói trước được.
Bồ Ngô Kinh bỏ Ngô Kinh lấy đại gia ( đại gia phá sản) bả còn phải kiếm tiền trả nợ phụ chồng.
Nói chung trời tính hết rồi ( đó là nghiệp của mình thôi)
Nói chung cứ thoải mái ra việc gì tới là nó tới muốn chạy cũng không được.

Hình đại diện của thành viên
Thanhthanh2022
Nhất đẳng
Nhất đẳng
Bài viết: 125
Tham gia: 01:19, 19/12/22

TL: Muốn con trở thành một siêu sao, hãy áp dụng cách giáo dục con cực đặc biệt này của bố mẹ Kylian Mbappé!

Gửi bài gửi bởi Thanhthanh2022 »

Tudotutronghanhphuc đã viết: 10:35, 23/12/22
Thanhthanh2022 đã viết: 10:21, 23/12/22
Tudotutronghanhphuc đã viết: 10:18, 23/12/22
À không có huyền bí gì đâu do tổ tiên hay sao đó anh.
Em không được lấy thứ không phải của mình lạ lắm anh
Em được cho cửa tiệm nói cho chứ thật ra em vẫn phải làm trả tiền cho họ 😑
Thôi nói chung em cũng không tham
Em thấy cuộc đời này ngắn lắm tham với tính toán chi nhiều cho mệt
Vui vẻ làm việc là được
Thí dụ nhà anh có người tu mà chết rồi họ được lên trời thì con cháu họ muốn làm điều xấu cũng không được.
Không tin mà có thiệt đó anh.
Cụ Hà Uyên trước cũng nói về một trường hợp mộ tổ như này :
Hà Uyên đã viết: 08:52, 04/04/11 Mộ tổ của dòng họ Phạm Gia tại Bắc ninh. Tôi đã Khảo sát.

Cao Biền cũng chẳng yểm triệt được, vẫn phát hai vị Ủy viên BCT, đó là Đại tướng PVT và PTT PGK.
À anh kết hôn vì kinh tế
Em nghĩ người tính không bằng trời tính
Em hay nói muốn lấy trai giàu ( họ phải có chí làm ăn điều quan trọng nhất nhìn tới gia đình nói vậy thôi tình duyên nợ sao mình tính được)
Nhà em giàu chỉ qua một đêm mất hết ai nói trước được.
Bồ Ngô Kinh bỏ Ngô Kinh lấy đại gia ( đại gia phá sản) bả còn phải kiếm tiền trả nợ phụ chồng.
Nói chung trời tính hết rồi ( đó là nghiệp của mình thôi)
Nói chung cứ thoải mái ra việc gì tới là nó tới muốn chạy cũng không được.
Bạn @HungNguyen30 cũng có câu chuyện thực tế của bạn đó về chuyện gần như vậy

Tudotutronghanhphuc
Lục đẳng
Lục đẳng
Bài viết: 4380
Tham gia: 18:54, 02/12/22

TL: Muốn con trở thành một siêu sao, hãy áp dụng cách giáo dục con cực đặc biệt này của bố mẹ Kylian Mbappé!

Gửi bài gửi bởi Tudotutronghanhphuc »

Thanhthanh2022 đã viết: 10:40, 23/12/22
Tudotutronghanhphuc đã viết: 10:35, 23/12/22
Thanhthanh2022 đã viết: 10:21, 23/12/22
Cụ Hà Uyên trước cũng nói về một trường hợp mộ tổ như này :
À anh kết hôn vì kinh tế
Em nghĩ người tính không bằng trời tính
Em hay nói muốn lấy trai giàu ( họ phải có chí làm ăn điều quan trọng nhất nhìn tới gia đình nói vậy thôi tình duyên nợ sao mình tính được)
Nhà em giàu chỉ qua một đêm mất hết ai nói trước được.
Bồ Ngô Kinh bỏ Ngô Kinh lấy đại gia ( đại gia phá sản) bả còn phải kiếm tiền trả nợ phụ chồng.
Nói chung trời tính hết rồi ( đó là nghiệp của mình thôi)
Nói chung cứ thoải mái ra việc gì tới là nó tới muốn chạy cũng không được.
Bạn @HungNguyen30 cũng có câu chuyện thực tế của bạn đó về chuyện gần như vậy
Nói chung em cứ siêng năng làm việc
Sống không hổ thẹn với lương tâm
Không cần ăn bám xin xỏ
Em hài lòng với bản thân
Cảm ơn ý kiến góp ý của anh

Đang trực tuyến

Đang xem chuyên mục này: Ahrefs [Bot], Amazon [Bot], Apple [Bot], Bing [Bot], Claude [Bot], Coc Coc [Bot], drtrung14, eragon1492, Hehe123hehe, IAS [Bot], IAS IE, IAS OR, khanhmypham89, Meta ext [Bot], Mt1204, OAI-Search [Bot], Peer39 [crawler], Perplexity [[Bot], PHDI, Phihong5000, Pi ngo, ptc138, Quang2408, Semrush [Bot], Thao0808, Thefallenone294 khách.