Nếu bạn tin rằng 14 câu đó là điều Phật nói thì bạn cứ giữ lấy, mình chỉ cảnh báo điều đó chứ mình chỉ suy đoán rằng nếu không thể trích câu nói của Phật từ kinh điển thì không thể gán cho là Phật nói.hacvt9a đã viết: 12:21, 25/06/26Bạn có thể chỉ ra những câu gì mà tôi viết sai thử xem. Tôi là người rất thận trọng, làm việc quy củ, tác phong nghiêm túc, khi đăng lá số danh nhân bao giờ cũng ghi giờ sinh độ khả tín AA hoặc lấy ở sách nào....yesterday2016 đã viết: 12:15, 25/06/26Bạn cần phải sửa lại tất cả những câu gì không trích từ Kinh mà lại gán cho là Phật nói.hacvt9a đã viết: 11:39, 25/06/26
có câu: Ngu dốt lớn nhất của đời người là dốt trá.
Nội dung 14 điều dạy sau rất hay ( hiện nay nhiều người hay bảo là 14 điều dạy của Đức Phật: dù có chính xác là lời dạy của đức Phật hay không thì vẫn luôn luôn có giá trị ở bất cứ thời đại nào và hữu ích với bất kỳ ai.)
1. Kẻ thù lớn nhất của đời người là chính mình.
2. Ngu dốt lớn nhất của đời người là dối trá.
3. Thất bại lớn nhất của đời người là tự đại.
4. Bi ai lớn nhất của đời người là ghen tị.
5. Sai lầm lớn nhất của đời người là đánh mất mình.
6. Tội lỗi lớn nhất của đời người là bất hiếu.
7. Đáng thương lớn nhất của đời người là tự ti.
8. Khâm phục lớn nhất của đời người là vươn lên sau khi ngã.
9. Phá sản lớn nhất của đời người là tuyệt vọng.
10. Tài sản lớn nhất của đời người là sức khỏe, trí tuệ.
11. Món nợ lớn nhất của đời người là tình cảm.
12. Lễ vật lớn nhất của đời người là sự khoan dung.
13. Khiếm khuyết lớn nhất của đời người là kém hiểu biết.
14. An ủi lớn nhất của đời người là bố thí.
Dĩ nhiên, kinh điển sau hàng nghìn năm cũng có thể bị thay đổi, thêm bớt, nhưng dù sao kinh điển cũng được công nhận nên muốn nói điều gì là của Phật nói thì ít nhất phải trích được trong kinh điển.
“Một thời Đức Phật trú tại vườn Cấp Cô Độc, rừng cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ. Bấy giờ, Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
- Có hai hạng người này ở trong chúng sẽ phát sinh hủy báng Như Lai. Hai hạng người nào? Hạng phi pháp nói là pháp; pháp nói là phi pháp. Đó là hai hạng người phỉ báng Như Lai.
- Lại có hai hạng người không phỉ báng Như Lai. Thế nào là hai? Hạng phi pháp nói là phi pháp; thật pháp nói là thật pháp. Đó là hai hạng người không phỉ báng Như Lai.
- Cho nên, này các Tỳ-kheo, phi pháp nên nói là phi pháp; thật pháp nên nói là thật pháp. Như vậy, này các Tỳ-kheo, hãy học điều này.
Các Tỳ-kheo sau khi nghe những gì Đức Phật dạy, hoan hỷ phụng hành”.
(Kinh Tăng nhất A-hàm, chương Hai pháp, phẩm 18. Tàm quý, kinh số 9)
Những chuyện như pháp thoại đề cập cũng xảy ra vài lần khi Thế Tôn còn tại thế. Có người, trong đó có cả Tỳ-kheo, nghe sai hoặc hiểu không đúng lời dạy của Đức Phật. Sau đó đem sự nghe hiểu sai lạc đó nói với mọi người, còn cam đoan rằng đây là những điều chính tôi được nghe từ miệng của Thế Tôn. Các trường hợp này Đức Phật đều cho gọi họ đến trước đại chúng, sau khi tìm hiểu và đối chất kỹ càng, Ngài nghiêm giọng quở trách nặng nề, đó chính là hủy báng Như Lai.

