NÊN ĐỌC KHI NHỜ XEM SỐ

Xem, hỏi đáp, luận giải về tử vi
Nội qui chuyên mục
Đây là chuyên mục dành cho việc xem lá số tử vi. Các bài mang tính trao đổi học thuật xin vui lòng đăng trong mục Kiến thức tử vi.
Không được đính kèm lá số của trang web khác. Các bài không liên quan sẽ bị chuyển khỏi chuyên mục này.
hysshu
Cửu đẳng
Cửu đẳng
Bài viết: 10287
Tham gia: 23:43, 24/09/19

TL: NÊN ĐỌC KHI NHỜ XEM SỐ

Gửi bài gửi bởi hysshu »

predestined đã viết: 17:42, 28/09/25 Nhìn bác luận giải thì em cũng hiểu đại khái duyên của bác với tử vi. Đây xem như tham luận cuối của em về lá số Vũ Sát này bác nhé.

Đúng như bác nói, em thuộc dạng trải đời kém cỏi, vừa trẻ đầu ít tuổi lại còn ngu. Em có vài ngu kiến như sau:
+ Ở cụ thể lá Vũ Sát này, chứ không phải lá số khác, Hoá Quyền gặp đa sát tinh là phá cách.
+ Lá số bất thiện, không phải vì "Kình Dương Địa Không" như bác nói, mà vì những tổ hợp khác. Có tới 3 tổ hợp mà em có thể quyết đoán là bất thiện, không biết bác có nhìn ra? Không chỉ dừng ở mức xấu tính, thủ đoạn, mà còn có cách số hại nguời.
+ Bác luận Khoa nhị hợp Mệnh, vậy là lại dẫn đến vấn đề an tứ hoá tuổi Canh. Cái này cũng dễ gây tranh cãi nên thôi, em chỉ hỏi bác một câu, bác là người học tử vi lâu năm vậy đã quyết đoán được cách an nào đúng, dựa trên nghiệm lý thực tế?
+ Ngoài ra thì lá Vũ Sát này, quyết đoán là yểu tử.
1. Hóa Quyền gặp chính tinh hãm thì hay được cát hóa, ở đây có kình dương hãm địa không đồng cung nên tôi cũng chỉ nói là ít nhiều cát hóa, cái tôi cao ( chứ không nói cát hóa hoàn toàn). Thành công cũng phải trải qua trăm cay nghìn đắng.

2. Chủ yếu ở cung Mệnh là chính. Mệnh Vũ Sát+ kình Quyền+ địa không đồng cung: tuy xấu nhiều nhưng vẫn có thể được cải hóa. Cũng như thằng em nóng nảy, hấp tấp hùng hổ khi chưa rõ chuyện, nhưng khi rõ ngọn ngành câu chuyện biết mình sai thì vẫn xin lỗi, ân hận tu sửa. LS này Mệnh Vũ Sát mà có địa kiếp hoặc đà la đồng cung thì khác biệt ngay. Địa kiêp, đà la có thể hiểu là sát tinh rất xấu ( hết thuốc chữa, không cải hóa được hoặc rất khó cải hóa). Ví dụ mệnh Vũ Sát có địa kiếp thì khi biết mình sai thì cũng hay chối cãi, hay nói linh tinh lươn lẹo quanh co, không nhận mình sai mặc dù biết mình sai, khó bị cải hóa.

Mệnh có Vũ Sát Kình Quyền địa không đồng cung: cái tôi cao, các sát tinh có sức bật mạnh, khó khăn gian khổ không hề e ngại. Mệnh lại có cách Hỏa phùng không tắc phát: kiên trì phấn đấu trong gian khổ sẽ có thành tựu

Mệnh có đào hoa, đào hoa không kiếp nhưng đào hoa lại đồng cung với Hóa Quyền nên nó vẫn khác, không phải dạng dâm dục suốt ngày phè phỡn, thiếu ý chí phấn đấu. Có tính " dâm" đào hoa, lại có Quyền nên càng nỗ lực phấn đấu mạnh. Anh hùng thiên tài vĩ nhân phần lớn 85% rất mê gái, mê sắc đẹp nhưng anh hùng, thiên tài dùng năng lượng ý chí, nghị lực , sáng tạo lập nên các chiến công hiển hách để " lên giá", để khẳng định mình trong con mắt phụ nữ chứ không phải sống buông thả, bản năng. Nếu thế giới toàn đàn ông, không có phụ nữ thì chắc là không có thiên tài quân sự Napoleon...

3. Tuổi Canh an hóa Khoa vẫn còn gây tranh cãi, tôi không nhắc tới Hóa Khoa nhị hợp Mệnh trong topic này hoặc nếu có nói thì ảnh hưởng của nhị hợp cũng yếu, không đáng kể. Nhị hợp ở Tý Sửu Ngọ Mùi thì ảnh hưởng mạnh, ở các cung khác ảnh hưởng yếu ( trừ khi có cách Minh Lộc ám Lộc, Minh Khoa ám Lộc).

4. Sao bạn hay lảng tránh lá số ông Biden tổng thống Mỹ mà không nói gì. LS ông Biden cao thủ hàng đầu Long Đức cũng có nêu. LS đấy nhìn theo lăng kính của bạn chắc là xấu nhiều nhưng nên nhớ đó là lá số tổng thống Mỹ.

Hình đại diện của thành viên
Thiên Khôi Khai Hoa
Đang bị cấm
Đang bị cấm
Bài viết: 139
Tham gia: 23:17, 10/10/25

TL: NÊN ĐỌC KHI NHỜ XEM SỐ

Gửi bài gửi bởi Thiên Khôi Khai Hoa »

Đời người lúc thịnh, lúc suy
Lúc khỏe, lúc yếu, lúc đi, lúc dừng.
Bên nhau chua ngọt đã từng
Gừng cay, muối mặn, xin đừng quên nhau.
Ở đời nhân nghĩa làm đầu
Thủy chung sau trước, tình sâu, nghĩa bền.
Ai ơi nhớ lấy đừng quên…!

Dochanh68
Mới gia nhập
Mới gia nhập
Bài viết: 22
Tham gia: 16:35, 01/11/25

TL: NÊN ĐỌC KHI NHỜ XEM SỐ

Gửi bài gửi bởi Dochanh68 »

Tôi có ông anh họ học sư phạm ra trường, gặp vận lên nhanh như diều gặp gió đến chức PCT Huyện lúc đó vợ cũng lên chức. Nhưng sống khép mình chỉ thu vào mà không giúp đỡ họ hàng hay ai cả.
Đến 50t thì bị xuống chức và mờ nhạt dần, gia đình con cái gặp biến cố.
Đúng là thời đến thì cái gì cũng tốt đẹp hanh thông.
“Phúc bất tận thu, lộc bất tận hưởng”

hacvt9a
Ngũ đẳng
Ngũ đẳng
Bài viết: 1572
Tham gia: 11:09, 08/07/20

TL: NÊN ĐỌC KHI NHỜ XEM SỐ

Gửi bài gửi bởi hacvt9a »

Dochanh68 đã viết: 13:57, 24/11/25 Tôi có ông anh họ học sư phạm ra trường, gặp vận lên nhanh như diều gặp gió đến chức PCT Huyện lúc đó vợ cũng lên chức. Nhưng sống khép mình chỉ thu vào mà không giúp đỡ họ hàng hay ai cả.
Đến 50t thì bị xuống chức và mờ nhạt dần, gia đình con cái gặp biến cố.
Đúng là thời đến thì cái gì cũng tốt đẹp hanh thông.
“Phúc bất tận thu, lộc bất tận hưởng”
Tử vi đúng nhiều.

hacvt9a
Ngũ đẳng
Ngũ đẳng
Bài viết: 1572
Tham gia: 11:09, 08/07/20

TL: NÊN ĐỌC KHI NHỜ XEM SỐ

Gửi bài gửi bởi hacvt9a »

yesterday2016 đã viết: 12:17, 09/07/25
hysshu đã viết: 17:24, 08/07/25
yesterday2016 đã viết: 21:09, 06/07/25

Bác Hồ có 2 câu thơ nổi tiếng ( Đây là 2 câu thơ trong bài thơ Học đánh cờ (chữ Hán: Học dịch kỳ) của chủ tịch Hồ Chí Minh, trong tập thơ Nhật ký trong tù (chữ Hán: Ngục trung Nhật ký)).

Lạc nước 2 xe đành bỏ phí

Gặp thời 1 tốt cũng thành công.
Vậy phải chăng Bác Hồ ủng hộ câu phú "Mệnh tốt không bằng vận tốt" ? Coi trọng vai trò lớn nhất là thuộc về vận ?
Bác Hồ giỏi dùng người, tài trí phi thường.

hacvt9a
Ngũ đẳng
Ngũ đẳng
Bài viết: 1572
Tham gia: 11:09, 08/07/20

TL: NÊN ĐỌC KHI NHỜ XEM SỐ

Gửi bài gửi bởi hacvt9a »

hiro12051987 đã viết: 20:47, 04/02/15 Đất có tuần, nước có vận , người có mệnh.
Vận người vận nước mà tạo nên anh hùng, nên anh hùng chẳng tạo nên thời thế được. hôm nay khác ngày mai lại khác, thế sự xoay vần......khi được cũng đừng nên tự đắc , thất bại cũng đừng nên bi ai. Không gì là mãi mãi
Em dạo này cuộc sống, tinh thần có tốt không, vui không? làm ăn có thuận lợi không?

hacvt9a
Ngũ đẳng
Ngũ đẳng
Bài viết: 1572
Tham gia: 11:09, 08/07/20

TL: NÊN ĐỌC KHI NHỜ XEM SỐ

Gửi bài gửi bởi hacvt9a »

yesterday2016 đã viết: 12:17, 09/07/25
hysshu đã viết: 17:24, 08/07/25
yesterday2016 đã viết: 21:09, 06/07/25

Bác Hồ có 2 câu thơ nổi tiếng ( Đây là 2 câu thơ trong bài thơ Học đánh cờ (chữ Hán: Học dịch kỳ) của chủ tịch Hồ Chí Minh, trong tập thơ Nhật ký trong tù (chữ Hán: Ngục trung Nhật ký)).

Lạc nước 2 xe đành bỏ phí

Gặp thời 1 tốt cũng thành công.
Vậy phải chăng Bác Hồ ủng hộ câu phú "Mệnh tốt không bằng vận tốt" ? Coi trọng vai trò lớn nhất là thuộc về vận ?
Nhà thơ Tố Hữu nổi tiếng về thơ ca về cách mạng, ngợi ca Bác Hồ...


Ôi cái tên kính yêu Hồ Chí Minh!
Trong sáng lòng anh du kích
Nửa đêm bôn tập diệt đồn.
Vững tay người chiến sĩ nông thôn
Bắt sỏi đá phải thành sắn gạo.

Anh thợ, má anh vàng thuốc pháo
Cánh tay anh dày sẹo lửa gang.
Ôi những em đốt đuốc đến trường làng
Và các chị dân công mòn đêm vận tải!
Các anh chị, các em ơi, có phải
Mỗi khi lòng ta xao xuyến rung rinh
Môi ta thầm kêu Bác: Hồ Chí Minh!

Và mỗi trận, mỗi mùa vui thắng lợi
Đôi mắt Bác hiện lên cười phấn khởi
Ta lớn cao lên, bay bổng diệu kỳ
Trên đường dài, hai cánh đỡ ta đi...

Bác Hồ đó, là lòng ta yên tĩnh
Ôi người cha đôi mắt mẹ hiền sao!
Giọng của Người, không phải sấm trên cao
Thấm từng tiếng, ấm vào lòng mong ước
Con nghe Bác, tưởng nghe lời non nước
Tiếng ngày xưa và cả tiếng mai sau...

Bác Hồ đó, chiếc áo nâu giản dị
Màu quê hương bền bỉ đậm đà
Ta bên Người, Người toả sáng trong ta
Ta bỗng lớn ở bên Người một chút.
Bác Hồ đó, ung dung châm lửa hút
Trán mênh mông, thanh thản một vùng trời.

Không gì vui bằng mắt Bác Hồ cười
Quên tuổi già, tươi mãi tuổi đôi mươi!
Người rực rỡ một mặt trời cách mạng
Mà đế quốc là loài dơi hốt hoảng
Đêm tàn bay chập choạng dưới chân Người.

Hồ Chí Minh
Người ở khắp nơi nơi...

Hồn biển lớn đón muôn lời thủ thỉ
Lắng từng câu, từng ý chưa thành
Người là Cha, là Bác, là Anh
Quả tim lớn lọc trăm dòng máu nhỏ
Người ngồi đó, với cây chì đỏ
Vạch đường đi, từng bước, từng giờ...

Không gì vinh bằng chiến đấu dưới cờ
Đảng chói lọi Hồ Chí Minh vĩ đại!
Con nhớ hết mỗi lời Người dạy:
Kháng chiến gian nan, kháng chiến trường kỳ

Bác bảo đi, là đi.
Bác bảo thắng, là thắng.
Việt Nam có Bác Hồ
Thế giới có Xta-lin.
Việt Nam phải tự do
Thế giới phải hoà bình!

Chúng con chiến đấu hy sinh
Tấm lòng son sắt, đinh ninh lời thề.

Bắt tay Bác tiễn ra về
Nhớ hoài buổi sáng mùa hè chiến khu...

( trích 1 phần trong bài thơ Sáng tháng năm ( Tố Hữu))

Hình đại diện của thành viên
sthlikethat
Nhất đẳng
Nhất đẳng
Bài viết: 198
Tham gia: 09:03, 30/04/14

TL: NÊN ĐỌC KHI NHỜ XEM SỐ

Gửi bài gửi bởi sthlikethat »

hiro12051987 đã viết: 10:49, 01/02/15 Thấy đúng nên post lên cho mọi người cùng suy ngẫm:

Trong nền văn hóa do Thần truyền thụ lại cho nhân loại chúng ta, mọi người đều cho rằng vận mệnh của con người là do Trời cao đã định đoạt từ trước. Người ta cần phải kính Trời hiểu mệnh, cần phải biết rằng chỉ có tích Đức giữ Đức mới có thể được phúc báo. Một vị danh quan thời nhà Tống tên là Lã Mông Chính vốn khoan dung độ lượng, nhân hậu nhưng cương trực. Ông làm Tể tướng suốt 3 đời vua, từng làm một bài văn vần tên là “Phá diêu phú” trong đó đưa ra rất nhiều ví dụ về những câu chuyện nổi tiếng trong lịch sử, lấy đó để khuyên người đời: tất cả mọi sự trong thế gian này đều do Thiên thượng nắm trong tay, người ta cần phải hiểu Thiên mệnh, bất cứ việc gì cũng nên thuận theo tự nhiên, còn những việc cướp đoạt và tranh đấu vô nghĩa kia chẳng thể nào thay đổi được điều gì. Người ta nói ông từng lấy thiên văn chương ấy để giảng dạy cho Thái tử. Thời niên thiếu, Thái tử vô cùng kiêu ngạo không coi ai ra gì, nhưng sau khi xem xong tự nhiên biến đổi thái độ, trở nên bình thường, khiêm tốn hơn rất nhiều. Sau này Thái tử được lên ngôi kế vị ngai vàng, là vua Tống Chân Tông. Sau đây là toàn văn “Phá diêu phú” của Lã Mông Chính:
“Trời có lúc thịnh lúc suy khó lường, người ta có những chuyện họa phúc bất ngờ.
Con rết có trăm chân, chạy không kịp con rắn.
Gà trống có đôi cánh, nhưng bay không hơn gì con vịt.
Con ngựa đi ngàn dặm đường, nhưng không có người cưỡi thì chẳng thể tự đi được.
Người ta dù có chí khí ngút trời, nhưng vận số chưa đến thì cũng không làm nổi việc gì.
Có câu: Con người sống ở thế gian, nếu được giàu sang phú quý cũng không thể phóng túng dâm đãng, dù nghèo khổ cũng không thể thay đổi chí hướng.
Văn chương nổi tiếng trên đời, Khổng Tử cũng có lần bần cùng khốn khổ ở nước Trần.
Võ lược siêu quần, Thái Công 1 cũng có lúc câu cá chờ thời ở sông Vị.
Nhan Uyên 2 nào phải là người hung ác, nhưng chết sớm.
Đạo Chích 3 đâu phải là người lương thiện, mà lại sống lâu.
Vua Nghiêu là một vị Thánh vương sáng suốt, lại sinh ra đứa con hư hỏng.
Cổ Tẩu 4 là kẻ ngu muội và ngoan cố nhưng lại sinh ra người con rất hiếu thảo.
Trương Lương vốn là thường dân áo vải, nhưng gặp được Tiêu Hà thì trở thành quan huyện.
Yến Tử, thân hình cao chưa đầy 5 thước 5 mà được phong làm Tể Tướng nước Tề;
Khổng Minh sống trong túp lều tranh, mà có thể làm Quân sư cho nhà Thục Hán.
Sở Vương tuy hùng mạnh, cuối cùng phải tự vẫn ở sông Ô giang;
Hán Vương tuy yếu thế, mà lại có được giang sơn vạn dặm.
Lý Quảng có oai phong bắn được hổ dữ, nhưng đến già vẫn không được phong tước;
Phùng Đường có tài cưỡi rồng, mà suốt đời không có cơ hội.
Hàn Tín khi chưa gặp thời, nghèo đến độ thường ngày không có đủ ba bữa cơm ăn, nhưng khi vận may đến, thì lưng đeo ngọc ấn dài 3 thước, một khi số mạng suy sụp thì cũng phải chết vào tay một người phụ nữ.
Có người lúc đầu nghèo khổ rồi sau lại giàu có; có người lúc còn trẻ yếu đuối mà về già lại tráng kiện.
Có người bụng đầy văn chương, đến già cũng không thi đỗ; có người tài nghệ và học vấn nông cạn nhưng lại thi đỗ từ lúc còn thiếu niên.
Cung nữ trong hoàng cung, gặp vận không may thì cũng thành kỹ nữ và hầu thiếp; gái lầu xanh gặp thời thế lại trở thành phu nhân quý phái.
Thanh xuân mỹ nữ, lại lấy người ngu xuẩn làm chồng; khôi ngô tuấn tú lại lấy người vợ thô xấu.
Rồng chưa gặp thời, cũng lặn cùng đám cá đám rùa; người quân tử khi thất thế cũng phải chắp tay dưới kẻ tiểu nhân.
Khi nghèo khó áo quần rách nát, vẫn phải bảo tồn tác phong nghi lễ; khi gặp phải chuyện buồn, vẫn phải giữ cho tâm bình tĩnh.
Thời thế chưa đến, chỉ nên an phận nghèo; nếu tâm chân thành không lừa dối, tất nhiên sẽ có ngày được mở mày mở mặt.
Người quân tử ban đầu nghèo khổ, nhưng vẫn có cốt cách phong thái trời cho; kẻ tiểu nhân bất chợt giàu sang, thì vẫn cứ là người thấp kém.
Thiên Đường không gặp thời, thì mặt Trời mặt trăng không tỏa sáng; Đất chưa gặp thời, thì cây cỏ không sinh sôi; khi nước không gặp thời, thì sóng gió sẽ nổi lên; khi con người không gặp thời thì vận may không đến. Phúc và lộc của con người, trong số mạng đã được an bài định sẵn, giàu sang phú quý có ai mà chẳng muốn? Người ta nếu không theo căn cơ Bát tự 6, có thể nào làm quan làm tướng được không?
Trước kia ta cư ngụ ở Lạc Dương, xin ăn của các nhà sư, tối ngủ trong một hốc đá đục bên sườn núi, quần áo không đủ che thân, thức ăn không đủ no lòng, người trên thì khinh ghét, kẻ dưới thì chán ngán. Đời sống của ta bần tiện, chẳng phải vì ta không tốt. Bây giờ ta ở chốn triều đình, làm quan đến cực phẩm, ở địa vị Tam Công, địa vị chỉ khom lưng dưới một người mà đứng trên cả ngàn vạn người, có quyền quất roi phạt trăm quan, có quyền chém kẻ nào không tốt. Quần áo có gấm vóc ngàn rương, thức ăn hàng trăm món ngon vật lạ, hễ ra ngoài là có tráng sĩ cầm côn bảo vệ, khi về nhà là có giai nhân hầu rượu, người trên yêu mến ta, kẻ dưới ủng hộ ta. Đời sống của ta phú quý, chẳng phải vì tài năng của ta, mà đó là thời của ta! Cũng là vận của ta! Cũng là Mệnh của ta!
Than ôi! Con người sống trên thế gian, phú quý không thể cố dùng đến tận cùng, bần tiện không thể tự lừa dối bản thân, bởi vì Thiên Địa tuần hoàn, xoay vần mãi mãi “.
Chú thích:
Phá Diêu: cái hốc đá bên sườn núi mà người nghèo dùng làm nơi ở.
[1] Thái Công: Khương Tử Nha, là hiền thần đời Đông Chu.
[2] Nhan Uyên: là một học trò của Khổng Tử.
[3] Đạo Chích: tên của một tướng cướp.
[4] Cổ Tẩu: cha của vua Thuấn.
[5] Thước: đơn vị đo lường thời xưa của Trung Quốc = 1/3 mét
[6] Bát tự: 8 chữ Thiên Can và Địa Chi của năm, tháng, ngày, giờ sinh của một người. Thường dùng để làm căn cứ đoán số mệnh trong một số phép toán quái.



Phá Diêu phú



Thiên hữu bất trắc phong vân,
Nhân hữu đán tịch họa phúc.
Ngô công bách túc, hành bất cập xà;
Hùng kê lưỡng dực, phi bất quá áp.
Mã hữu thiên lý chi trình, vô kỵ bất năng tự vãng;
Nhân hữu trùng thiên chi chí, phi vận bất năng tự thông.

(Ở Trời có gió thổi mây trôi, vốn khó lường,
Nơi Người có họa phúc sớm chiều cũng vậy.
Con rết trăm chân, đi không nhanh bằng rắn,
Gà trống có đôi cánh, mà bay chẳng hơn ngan.
Sức ngựa khá đi ngàn dặm, không người khiển chẳng thể tự đến,
Chí người dù có ngút trời, không gặp vận cũng chẳng thể hanh thông).

Cái văn:
Nhân sinh tại thế,
Phú quý bất năng dâm,
Bần tiện bất năng di.
Văn chương cái thế, Khổng Tử khốn ách vu Trần bang;
Vũ lược siêu quần, Thái Công điếu vu Vị thủy.
Nhan Uyên mệnh đoản, thù phi hung ác chi đồ;
Đạo Chích niên trường, khởi thị thiện lương chi bối.
Nghiêu Đế minh thánh, khước sinh bất tiếu chi nhi;
Cổ Tẩu ngu ngoan, phản sinh đại hiếu chi tử.

(Từng nghe:
Người ta sống ở đời,
Giàu sang đừng phóng túng,
Nghèo hèn chớ nhụt lòng.
Văn chương cái thế, Khổng Tử có lúc khốn cùng ở nước Trần,
Võ lược siêu quần, Khương Tử Nha từng ngồi câu nơi sông Vị.
Nhan Hồi chết yểu, đâu có phải là kẻ ác chi,
Đạo Chích trường thọ, vốn lại chẳng lương thiện gì.
Vua Nghiêu thánh minh, lại sinh con bất tài,
Cổ Tẩu gian tham, mà có con hiếu hạnh).

Trương Lương nguyên thị bố y,
Tiêu Hà xưng vị huyện lại.
Yến Tử thân vô ngũ xích, phong vi Tề quốc tể tướng;
Khổng Minh cư ngọa thảo lư, năng tác Thục Hán quân sư.
Sở vương tuy hùng, nan miễn Ô giang tự vẫn;
Hán vương tuy nhược, cánh hữu vạn lý giang sơn.
Lý Quảng hữu xạ hổ chi uy, đáo lão vô phong;
Phùng Đường hữu thừa long chi tài, nhất sinh bất ngộ.
Hàn Tín vị ngộ chi thì, vô nhất nhật tam xan,
Cập chí vận hành, yêu huyền tam xích ngọc ấn,
Nhất đán thì suy, tử vu âm nhân chi thủ.

(Trương Lương vốn bình dân áo vải,
Tiêu Hà từng làm lính lệ huyện Tứ Thủy đó thôi.
Yến Anh thân chẳng đầy năm thước, vậy mà làm Tể Tướng nước Tề,
Khổng Minh ở lều tranh nằm ngủ, có thể làm Thừa Tướng Thục Hán.
Hạng Vũ dù hùng mạnh, chẳng tránh được tự tử ở sông Ô,
Lưu Bang dẫu yếu thế, lại có được giang sơn vạn dặm.
Lý Quảng có thần uy bắn hổ, tới già vẫn chẳng tước chi,
Phùng Đường có tài cưỡi rồng, cả đời cũng không gặp cơ hội.
Hàn Tín lúc chưa gặp thời, cơm chẳng đủ ngày ba bữa,
Lúc vận đến, thắt lưng đeo ngọc ấn ba thước,
Khi thời suy, chết dưới tay của một người phụ nữ).

Hữu tiên bần nhi hậu phú,
Hữu lão tráng nhi thiểu suy.
Mãn phúc văn chương, bạch phát cánh nhiên bất trung;
Tài sơ học thiển, thiếu niên cập đệ đăng khoa.
Thâm viện cung nga, vận thối phản vi kỹ thiếp;
Phong lưu kỹ nữ, thì lai phối tác phu nhân.
Thanh xuân mỹ nữ, khước chiêu ngu xuẩn chi phu;
Tuấn tú lang quân, phản phối thô xú chi phụ.

(Có kẻ trước nghèo, mà sau được giàu sang,
Có người tuổi xanh yếu ớt, về già lại khỏe mạnh.
Đầy bụng văn chương, đi thi đến bạc đầu chẳng đỗ,
Tài mọn học nông, thế mà thiếu niên đã đậu đại khoa.
Mỹ nữ cung nga, vận thoái thành ra kỹ thiếp
Giang hồ kỹ nữ, thời đến lại làm vợ quan.
Gái đẹp tuổi xuân, thế mà chọn chồng ngu xuẩn,
Trai tài tuấn tú, lại lấy vợ vừa xấu vừa thô).

Giao long vị ngộ, tiềm thủy vu ngư miết chi gian;
Quân tử thất thì, củng thủ vu tiểu nhân chi hạ.
Y phục tuy phá, thường tồn nghi lễ chi dung;
Diện Đới ưu sầu, mỗi bão hoài an chi lượng.
Thì t*o bất ngộ, chích nghi an bần thủ phân;
Tâm nhược bất khi, tất nhiên dương mi thổ khí.
Sơ bần quân tử, thiên nhiên cốt cách sinh thành;
Sạ phú tiểu nhân, bất thoát bần hàn cơ thể.

(Giao long chưa đến hội, ẩn dưới nước cùng đám cá rùa
Quân tử lỡ thời, chắp tay lép vế với bọn tiểu nhân.
Áo quần dẫu rách, cũng phải giữ dung mạo lễ nghi,
Ngoài mặt dù buồn lo, trong lòng phải suy lường rạch rõi.
Thời vận chưa đến, nên an bần giữ phận,
Tâm mà kiên quyết, chắc chắn có lúc thành công.
Người quân tử lúc đầu dẫu nghèo, vẫn có cái cốt cách tự nhiên ban tặng,
Bọn tiểu nhân khi giàu sổi, chẳng thể thoát cái dáng vóc co ro).

Thiên bất đắc thì, nhật nguyệt vô quang;
Địa bất đắc thì, thảo mộc bất sinh;
Thủy bất đắc thì, phong lãng bất bình;
Nhân bất đắc thì, lợi vận bất thông.
Chú phúc chú lộc, mệnh lý dĩ an bài định,
Phú quý thùy bất dục,
Nhân nhược bất y căn cơ bát tự, khởi năng vi khanh vi tướng.

(Trời chẳng được thời, Nhật Nguyệt cũng tối tăm,
Đất chẳng được thời, cỏ cây không phát triển,
Nước chẳng được thời, sóng gió dấy lên,
Người chẳng được thời, vận may chẳng đến.
Khoản phúc món tiền, vốn an định sẵn theo mệnh lý
Giàu sang thì ai mà chẳng muốn,
Nhưng người nào thiếu căn cơ ở sinh thần bát tự, há có thể làm khanh tướng được chăng).

Ngô tích ngụ cư Lạc Dương,
Triêu cầu tăng xan, mộ túc phá diêu,
Tư y bất khả già kỳ thể, tư thực bất khả tế kỳ cơ,
Thượng nhân tăng, hạ nhân yếm,
Nhân đạo ngã tiện, phi ngã bất khí dã.
Kim cư triều đường,
Quan chí cực phẩm, vị trí tam công,
Thân tuy cúc cung vu nhất nhân chi hạ, nhi liệt chức vu thiên vạn nhân chi thượng,
Hữu thát bách liêu chi trượng, hữu trảm bỉ lận chi kiếm,
Tư y nhi hữu la cẩm thiên sương, tư thực nhi hữu trân tu bách vị,
Xuất tắc tráng sĩ chấp tiên, nhập tắc giai nhân phủng thương,
Thượng nhân sủng, hạ nhân ủng,
Nhân đạo ngã quý, phi ngã chi năng dã.

(Xưa ta ở Lạc Dương,
Ban ngày đi xin cơm chay, đêm về ngủ trong lò gạch nát,
Áo quần chẳng kín tấm thân, cơm ăn không no cái dạ,
Người trên thì ghét bỏ, kẻ dưới cũng khinh thường,
Quãng đời ta hèn, ngoài ta ra chẳng ai mọn hơn vậy.
Nay ta nơi triều chính,
Chức đến cực phẩm, tước tại Tam Công,
Thân dù dưới một người mà lại trên ngàn vạn kẻ,
Nắm cây gậy có thể đả bách quan, giữ kiếm có thể chém phường ô lại,
Áo gấm ngàn rương, đồ ăn quý trăm món,
Ra ngoài có vệ sĩ cầm roi dẹp đường, về nhà có giai nhân cung phụng,
Người trên yêu mến, kẻ dưới tung hô,
Quãng đời ta sang, ngoài ta thì ai có thể được hơn nữa).

Thử nãi Thì dã! Vận dã! Mệnh dã!
Ta hô!
Nhân sinh tại thế,
Phú quý bất khả tận dụng,
Bần tiện bất khả tự khi,
Thính do thiên địa tuần hoàn,
Chu nhi phục thủy yên.

(Đó chính là Thời vậy! Vận vậy! Mệnh vậy!
Than ôi!
Người ta sống ở trên đời,
Lúc phú quý thì xài chẳng hết,
Khi nghèo hèn thì mơ cũng chẳng được,
Thuận theo sự tuần hoàn của Trời Đất,
Xoay vần lại tới mối ban sơ).
Đọc chẳng hiểu lắm nhưng mà like cho bạn.

hacvt9a
Ngũ đẳng
Ngũ đẳng
Bài viết: 1572
Tham gia: 11:09, 08/07/20

TL: NÊN ĐỌC KHI NHỜ XEM SỐ

Gửi bài gửi bởi hacvt9a »

sthlikethat đã viết: 10:05, 09/06/26
hiro12051987 đã viết: 10:49, 01/02/15 Thấy đúng nên post lên cho mọi người cùng suy ngẫm:

Trong nền văn hóa do Thần truyền thụ lại cho nhân loại chúng ta, mọi người đều cho rằng vận mệnh của con người là do Trời cao đã định đoạt từ trước. Người ta cần phải kính Trời hiểu mệnh, cần phải biết rằng chỉ có tích Đức giữ Đức mới có thể được phúc báo. Một vị danh quan thời nhà Tống tên là Lã Mông Chính vốn khoan dung độ lượng, nhân hậu nhưng cương trực. Ông làm Tể tướng suốt 3 đời vua, từng làm một bài văn vần tên là “Phá diêu phú” trong đó đưa ra rất nhiều ví dụ về những câu chuyện nổi tiếng trong lịch sử, lấy đó để khuyên người đời: tất cả mọi sự trong thế gian này đều do Thiên thượng nắm trong tay, người ta cần phải hiểu Thiên mệnh, bất cứ việc gì cũng nên thuận theo tự nhiên, còn những việc cướp đoạt và tranh đấu vô nghĩa kia chẳng thể nào thay đổi được điều gì. Người ta nói ông từng lấy thiên văn chương ấy để giảng dạy cho Thái tử. Thời niên thiếu, Thái tử vô cùng kiêu ngạo không coi ai ra gì, nhưng sau khi xem xong tự nhiên biến đổi thái độ, trở nên bình thường, khiêm tốn hơn rất nhiều. Sau này Thái tử được lên ngôi kế vị ngai vàng, là vua Tống Chân Tông. Sau đây là toàn văn “Phá diêu phú” của Lã Mông Chính:
“Trời có lúc thịnh lúc suy khó lường, người ta có những chuyện họa phúc bất ngờ.
Con rết có trăm chân, chạy không kịp con rắn.
Gà trống có đôi cánh, nhưng bay không hơn gì con vịt.
Con ngựa đi ngàn dặm đường, nhưng không có người cưỡi thì chẳng thể tự đi được.
Người ta dù có chí khí ngút trời, nhưng vận số chưa đến thì cũng không làm nổi việc gì.
Có câu: Con người sống ở thế gian, nếu được giàu sang phú quý cũng không thể phóng túng dâm đãng, dù nghèo khổ cũng không thể thay đổi chí hướng.
Văn chương nổi tiếng trên đời, Khổng Tử cũng có lần bần cùng khốn khổ ở nước Trần.
Võ lược siêu quần, Thái Công 1 cũng có lúc câu cá chờ thời ở sông Vị.
Nhan Uyên 2 nào phải là người hung ác, nhưng chết sớm.
Đạo Chích 3 đâu phải là người lương thiện, mà lại sống lâu.
Vua Nghiêu là một vị Thánh vương sáng suốt, lại sinh ra đứa con hư hỏng.
Cổ Tẩu 4 là kẻ ngu muội và ngoan cố nhưng lại sinh ra người con rất hiếu thảo.
Trương Lương vốn là thường dân áo vải, nhưng gặp được Tiêu Hà thì trở thành quan huyện.
Yến Tử, thân hình cao chưa đầy 5 thước 5 mà được phong làm Tể Tướng nước Tề;
Khổng Minh sống trong túp lều tranh, mà có thể làm Quân sư cho nhà Thục Hán.
Sở Vương tuy hùng mạnh, cuối cùng phải tự vẫn ở sông Ô giang;
Hán Vương tuy yếu thế, mà lại có được giang sơn vạn dặm.
Lý Quảng có oai phong bắn được hổ dữ, nhưng đến già vẫn không được phong tước;
Phùng Đường có tài cưỡi rồng, mà suốt đời không có cơ hội.
Hàn Tín khi chưa gặp thời, nghèo đến độ thường ngày không có đủ ba bữa cơm ăn, nhưng khi vận may đến, thì lưng đeo ngọc ấn dài 3 thước, một khi số mạng suy sụp thì cũng phải chết vào tay một người phụ nữ.
Có người lúc đầu nghèo khổ rồi sau lại giàu có; có người lúc còn trẻ yếu đuối mà về già lại tráng kiện.
Có người bụng đầy văn chương, đến già cũng không thi đỗ; có người tài nghệ và học vấn nông cạn nhưng lại thi đỗ từ lúc còn thiếu niên.
Cung nữ trong hoàng cung, gặp vận không may thì cũng thành kỹ nữ và hầu thiếp; gái lầu xanh gặp thời thế lại trở thành phu nhân quý phái.
Thanh xuân mỹ nữ, lại lấy người ngu xuẩn làm chồng; khôi ngô tuấn tú lại lấy người vợ thô xấu.
Rồng chưa gặp thời, cũng lặn cùng đám cá đám rùa; người quân tử khi thất thế cũng phải chắp tay dưới kẻ tiểu nhân.
Khi nghèo khó áo quần rách nát, vẫn phải bảo tồn tác phong nghi lễ; khi gặp phải chuyện buồn, vẫn phải giữ cho tâm bình tĩnh.
Thời thế chưa đến, chỉ nên an phận nghèo; nếu tâm chân thành không lừa dối, tất nhiên sẽ có ngày được mở mày mở mặt.
Người quân tử ban đầu nghèo khổ, nhưng vẫn có cốt cách phong thái trời cho; kẻ tiểu nhân bất chợt giàu sang, thì vẫn cứ là người thấp kém.
Thiên Đường không gặp thời, thì mặt Trời mặt trăng không tỏa sáng; Đất chưa gặp thời, thì cây cỏ không sinh sôi; khi nước không gặp thời, thì sóng gió sẽ nổi lên; khi con người không gặp thời thì vận may không đến. Phúc và lộc của con người, trong số mạng đã được an bài định sẵn, giàu sang phú quý có ai mà chẳng muốn? Người ta nếu không theo căn cơ Bát tự 6, có thể nào làm quan làm tướng được không?
Trước kia ta cư ngụ ở Lạc Dương, xin ăn của các nhà sư, tối ngủ trong một hốc đá đục bên sườn núi, quần áo không đủ che thân, thức ăn không đủ no lòng, người trên thì khinh ghét, kẻ dưới thì chán ngán. Đời sống của ta bần tiện, chẳng phải vì ta không tốt. Bây giờ ta ở chốn triều đình, làm quan đến cực phẩm, ở địa vị Tam Công, địa vị chỉ khom lưng dưới một người mà đứng trên cả ngàn vạn người, có quyền quất roi phạt trăm quan, có quyền chém kẻ nào không tốt. Quần áo có gấm vóc ngàn rương, thức ăn hàng trăm món ngon vật lạ, hễ ra ngoài là có tráng sĩ cầm côn bảo vệ, khi về nhà là có giai nhân hầu rượu, người trên yêu mến ta, kẻ dưới ủng hộ ta. Đời sống của ta phú quý, chẳng phải vì tài năng của ta, mà đó là thời của ta! Cũng là vận của ta! Cũng là Mệnh của ta!
Than ôi! Con người sống trên thế gian, phú quý không thể cố dùng đến tận cùng, bần tiện không thể tự lừa dối bản thân, bởi vì Thiên Địa tuần hoàn, xoay vần mãi mãi “.
Chú thích:
Phá Diêu: cái hốc đá bên sườn núi mà người nghèo dùng làm nơi ở.
[1] Thái Công: Khương Tử Nha, là hiền thần đời Đông Chu.
[2] Nhan Uyên: là một học trò của Khổng Tử.
[3] Đạo Chích: tên của một tướng cướp.
[4] Cổ Tẩu: cha của vua Thuấn.
[5] Thước: đơn vị đo lường thời xưa của Trung Quốc = 1/3 mét
[6] Bát tự: 8 chữ Thiên Can và Địa Chi của năm, tháng, ngày, giờ sinh của một người. Thường dùng để làm căn cứ đoán số mệnh trong một số phép toán quái.



Phá Diêu phú



Thiên hữu bất trắc phong vân,
Nhân hữu đán tịch họa phúc.
Ngô công bách túc, hành bất cập xà;
Hùng kê lưỡng dực, phi bất quá áp.
Mã hữu thiên lý chi trình, vô kỵ bất năng tự vãng;
Nhân hữu trùng thiên chi chí, phi vận bất năng tự thông.

(Ở Trời có gió thổi mây trôi, vốn khó lường,
Nơi Người có họa phúc sớm chiều cũng vậy.
Con rết trăm chân, đi không nhanh bằng rắn,
Gà trống có đôi cánh, mà bay chẳng hơn ngan.
Sức ngựa khá đi ngàn dặm, không người khiển chẳng thể tự đến,
Chí người dù có ngút trời, không gặp vận cũng chẳng thể hanh thông).

Cái văn:
Nhân sinh tại thế,
Phú quý bất năng dâm,
Bần tiện bất năng di.
Văn chương cái thế, Khổng Tử khốn ách vu Trần bang;
Vũ lược siêu quần, Thái Công điếu vu Vị thủy.
Nhan Uyên mệnh đoản, thù phi hung ác chi đồ;
Đạo Chích niên trường, khởi thị thiện lương chi bối.
Nghiêu Đế minh thánh, khước sinh bất tiếu chi nhi;
Cổ Tẩu ngu ngoan, phản sinh đại hiếu chi tử.

(Từng nghe:
Người ta sống ở đời,
Giàu sang đừng phóng túng,
Nghèo hèn chớ nhụt lòng.
Văn chương cái thế, Khổng Tử có lúc khốn cùng ở nước Trần,
Võ lược siêu quần, Khương Tử Nha từng ngồi câu nơi sông Vị.
Nhan Hồi chết yểu, đâu có phải là kẻ ác chi,
Đạo Chích trường thọ, vốn lại chẳng lương thiện gì.
Vua Nghiêu thánh minh, lại sinh con bất tài,
Cổ Tẩu gian tham, mà có con hiếu hạnh).

Trương Lương nguyên thị bố y,
Tiêu Hà xưng vị huyện lại.
Yến Tử thân vô ngũ xích, phong vi Tề quốc tể tướng;
Khổng Minh cư ngọa thảo lư, năng tác Thục Hán quân sư.
Sở vương tuy hùng, nan miễn Ô giang tự vẫn;
Hán vương tuy nhược, cánh hữu vạn lý giang sơn.
Lý Quảng hữu xạ hổ chi uy, đáo lão vô phong;
Phùng Đường hữu thừa long chi tài, nhất sinh bất ngộ.
Hàn Tín vị ngộ chi thì, vô nhất nhật tam xan,
Cập chí vận hành, yêu huyền tam xích ngọc ấn,
Nhất đán thì suy, tử vu âm nhân chi thủ.

(Trương Lương vốn bình dân áo vải,
Tiêu Hà từng làm lính lệ huyện Tứ Thủy đó thôi.
Yến Anh thân chẳng đầy năm thước, vậy mà làm Tể Tướng nước Tề,
Khổng Minh ở lều tranh nằm ngủ, có thể làm Thừa Tướng Thục Hán.
Hạng Vũ dù hùng mạnh, chẳng tránh được tự tử ở sông Ô,
Lưu Bang dẫu yếu thế, lại có được giang sơn vạn dặm.
Lý Quảng có thần uy bắn hổ, tới già vẫn chẳng tước chi,
Phùng Đường có tài cưỡi rồng, cả đời cũng không gặp cơ hội.
Hàn Tín lúc chưa gặp thời, cơm chẳng đủ ngày ba bữa,
Lúc vận đến, thắt lưng đeo ngọc ấn ba thước,
Khi thời suy, chết dưới tay của một người phụ nữ).

Hữu tiên bần nhi hậu phú,
Hữu lão tráng nhi thiểu suy.
Mãn phúc văn chương, bạch phát cánh nhiên bất trung;
Tài sơ học thiển, thiếu niên cập đệ đăng khoa.
Thâm viện cung nga, vận thối phản vi kỹ thiếp;
Phong lưu kỹ nữ, thì lai phối tác phu nhân.
Thanh xuân mỹ nữ, khước chiêu ngu xuẩn chi phu;
Tuấn tú lang quân, phản phối thô xú chi phụ.

(Có kẻ trước nghèo, mà sau được giàu sang,
Có người tuổi xanh yếu ớt, về già lại khỏe mạnh.
Đầy bụng văn chương, đi thi đến bạc đầu chẳng đỗ,
Tài mọn học nông, thế mà thiếu niên đã đậu đại khoa.
Mỹ nữ cung nga, vận thoái thành ra kỹ thiếp
Giang hồ kỹ nữ, thời đến lại làm vợ quan.
Gái đẹp tuổi xuân, thế mà chọn chồng ngu xuẩn,
Trai tài tuấn tú, lại lấy vợ vừa xấu vừa thô).

Giao long vị ngộ, tiềm thủy vu ngư miết chi gian;
Quân tử thất thì, củng thủ vu tiểu nhân chi hạ.
Y phục tuy phá, thường tồn nghi lễ chi dung;
Diện Đới ưu sầu, mỗi bão hoài an chi lượng.
Thì t*o bất ngộ, chích nghi an bần thủ phân;
Tâm nhược bất khi, tất nhiên dương mi thổ khí.
Sơ bần quân tử, thiên nhiên cốt cách sinh thành;
Sạ phú tiểu nhân, bất thoát bần hàn cơ thể.

(Giao long chưa đến hội, ẩn dưới nước cùng đám cá rùa
Quân tử lỡ thời, chắp tay lép vế với bọn tiểu nhân.
Áo quần dẫu rách, cũng phải giữ dung mạo lễ nghi,
Ngoài mặt dù buồn lo, trong lòng phải suy lường rạch rõi.
Thời vận chưa đến, nên an bần giữ phận,
Tâm mà kiên quyết, chắc chắn có lúc thành công.
Người quân tử lúc đầu dẫu nghèo, vẫn có cái cốt cách tự nhiên ban tặng,
Bọn tiểu nhân khi giàu sổi, chẳng thể thoát cái dáng vóc co ro).

Thiên bất đắc thì, nhật nguyệt vô quang;
Địa bất đắc thì, thảo mộc bất sinh;
Thủy bất đắc thì, phong lãng bất bình;
Nhân bất đắc thì, lợi vận bất thông.
Chú phúc chú lộc, mệnh lý dĩ an bài định,
Phú quý thùy bất dục,
Nhân nhược bất y căn cơ bát tự, khởi năng vi khanh vi tướng.

(Trời chẳng được thời, Nhật Nguyệt cũng tối tăm,
Đất chẳng được thời, cỏ cây không phát triển,
Nước chẳng được thời, sóng gió dấy lên,
Người chẳng được thời, vận may chẳng đến.
Khoản phúc món tiền, vốn an định sẵn theo mệnh lý
Giàu sang thì ai mà chẳng muốn,
Nhưng người nào thiếu căn cơ ở sinh thần bát tự, há có thể làm khanh tướng được chăng).

Ngô tích ngụ cư Lạc Dương,
Triêu cầu tăng xan, mộ túc phá diêu,
Tư y bất khả già kỳ thể, tư thực bất khả tế kỳ cơ,
Thượng nhân tăng, hạ nhân yếm,
Nhân đạo ngã tiện, phi ngã bất khí dã.
Kim cư triều đường,
Quan chí cực phẩm, vị trí tam công,
Thân tuy cúc cung vu nhất nhân chi hạ, nhi liệt chức vu thiên vạn nhân chi thượng,
Hữu thát bách liêu chi trượng, hữu trảm bỉ lận chi kiếm,
Tư y nhi hữu la cẩm thiên sương, tư thực nhi hữu trân tu bách vị,
Xuất tắc tráng sĩ chấp tiên, nhập tắc giai nhân phủng thương,
Thượng nhân sủng, hạ nhân ủng,
Nhân đạo ngã quý, phi ngã chi năng dã.

(Xưa ta ở Lạc Dương,
Ban ngày đi xin cơm chay, đêm về ngủ trong lò gạch nát,
Áo quần chẳng kín tấm thân, cơm ăn không no cái dạ,
Người trên thì ghét bỏ, kẻ dưới cũng khinh thường,
Quãng đời ta hèn, ngoài ta ra chẳng ai mọn hơn vậy.
Nay ta nơi triều chính,
Chức đến cực phẩm, tước tại Tam Công,
Thân dù dưới một người mà lại trên ngàn vạn kẻ,
Nắm cây gậy có thể đả bách quan, giữ kiếm có thể chém phường ô lại,
Áo gấm ngàn rương, đồ ăn quý trăm món,
Ra ngoài có vệ sĩ cầm roi dẹp đường, về nhà có giai nhân cung phụng,
Người trên yêu mến, kẻ dưới tung hô,
Quãng đời ta sang, ngoài ta thì ai có thể được hơn nữa).

Thử nãi Thì dã! Vận dã! Mệnh dã!
Ta hô!
Nhân sinh tại thế,
Phú quý bất khả tận dụng,
Bần tiện bất khả tự khi,
Thính do thiên địa tuần hoàn,
Chu nhi phục thủy yên.

(Đó chính là Thời vậy! Vận vậy! Mệnh vậy!
Than ôi!
Người ta sống ở trên đời,
Lúc phú quý thì xài chẳng hết,
Khi nghèo hèn thì mơ cũng chẳng được,
Thuận theo sự tuần hoàn của Trời Đất,
Xoay vần lại tới mối ban sơ).
Đọc chẳng hiểu lắm nhưng mà like cho bạn.
ai cũng hiểu chỉ 1 người không hiểu.

hacvt9a
Ngũ đẳng
Ngũ đẳng
Bài viết: 1572
Tham gia: 11:09, 08/07/20

TL: NÊN ĐỌC KHI NHỜ XEM SỐ

Gửi bài gửi bởi hacvt9a »

sthlikethat đã viết: 10:05, 09/06/26
hiro12051987 đã viết: 10:49, 01/02/15 Thấy đúng nên post lên cho mọi người cùng suy ngẫm:

Trong nền văn hóa do Thần truyền thụ lại cho nhân loại chúng ta, mọi người đều cho rằng vận mệnh của con người là do Trời cao đã định đoạt từ trước. Người ta cần phải kính Trời hiểu mệnh, cần phải biết rằng chỉ có tích Đức giữ Đức mới có thể được phúc báo. Một vị danh quan thời nhà Tống tên là Lã Mông Chính vốn khoan dung độ lượng, nhân hậu nhưng cương trực. Ông làm Tể tướng suốt 3 đời vua, từng làm một bài văn vần tên là “Phá diêu phú” trong đó đưa ra rất nhiều ví dụ về những câu chuyện nổi tiếng trong lịch sử, lấy đó để khuyên người đời: tất cả mọi sự trong thế gian này đều do Thiên thượng nắm trong tay, người ta cần phải hiểu Thiên mệnh, bất cứ việc gì cũng nên thuận theo tự nhiên, còn những việc cướp đoạt và tranh đấu vô nghĩa kia chẳng thể nào thay đổi được điều gì. Người ta nói ông từng lấy thiên văn chương ấy để giảng dạy cho Thái tử. Thời niên thiếu, Thái tử vô cùng kiêu ngạo không coi ai ra gì, nhưng sau khi xem xong tự nhiên biến đổi thái độ, trở nên bình thường, khiêm tốn hơn rất nhiều. Sau này Thái tử được lên ngôi kế vị ngai vàng, là vua Tống Chân Tông. Sau đây là toàn văn “Phá diêu phú” của Lã Mông Chính:
“Trời có lúc thịnh lúc suy khó lường, người ta có những chuyện họa phúc bất ngờ.
Con rết có trăm chân, chạy không kịp con rắn.
Gà trống có đôi cánh, nhưng bay không hơn gì con vịt.
Con ngựa đi ngàn dặm đường, nhưng không có người cưỡi thì chẳng thể tự đi được.
Người ta dù có chí khí ngút trời, nhưng vận số chưa đến thì cũng không làm nổi việc gì.
Có câu: Con người sống ở thế gian, nếu được giàu sang phú quý cũng không thể phóng túng dâm đãng, dù nghèo khổ cũng không thể thay đổi chí hướng.
Văn chương nổi tiếng trên đời, Khổng Tử cũng có lần bần cùng khốn khổ ở nước Trần.
Võ lược siêu quần, Thái Công 1 cũng có lúc câu cá chờ thời ở sông Vị.
Nhan Uyên 2 nào phải là người hung ác, nhưng chết sớm.
Đạo Chích 3 đâu phải là người lương thiện, mà lại sống lâu.
Vua Nghiêu là một vị Thánh vương sáng suốt, lại sinh ra đứa con hư hỏng.
Cổ Tẩu 4 là kẻ ngu muội và ngoan cố nhưng lại sinh ra người con rất hiếu thảo.
Trương Lương vốn là thường dân áo vải, nhưng gặp được Tiêu Hà thì trở thành quan huyện.
Yến Tử, thân hình cao chưa đầy 5 thước 5 mà được phong làm Tể Tướng nước Tề;
Khổng Minh sống trong túp lều tranh, mà có thể làm Quân sư cho nhà Thục Hán.
Sở Vương tuy hùng mạnh, cuối cùng phải tự vẫn ở sông Ô giang;
Hán Vương tuy yếu thế, mà lại có được giang sơn vạn dặm.
Lý Quảng có oai phong bắn được hổ dữ, nhưng đến già vẫn không được phong tước;
Phùng Đường có tài cưỡi rồng, mà suốt đời không có cơ hội.
Hàn Tín khi chưa gặp thời, nghèo đến độ thường ngày không có đủ ba bữa cơm ăn, nhưng khi vận may đến, thì lưng đeo ngọc ấn dài 3 thước, một khi số mạng suy sụp thì cũng phải chết vào tay một người phụ nữ.
Có người lúc đầu nghèo khổ rồi sau lại giàu có; có người lúc còn trẻ yếu đuối mà về già lại tráng kiện.
Có người bụng đầy văn chương, đến già cũng không thi đỗ; có người tài nghệ và học vấn nông cạn nhưng lại thi đỗ từ lúc còn thiếu niên.
Cung nữ trong hoàng cung, gặp vận không may thì cũng thành kỹ nữ và hầu thiếp; gái lầu xanh gặp thời thế lại trở thành phu nhân quý phái.
Thanh xuân mỹ nữ, lại lấy người ngu xuẩn làm chồng; khôi ngô tuấn tú lại lấy người vợ thô xấu.
Rồng chưa gặp thời, cũng lặn cùng đám cá đám rùa; người quân tử khi thất thế cũng phải chắp tay dưới kẻ tiểu nhân.
Khi nghèo khó áo quần rách nát, vẫn phải bảo tồn tác phong nghi lễ; khi gặp phải chuyện buồn, vẫn phải giữ cho tâm bình tĩnh.
Thời thế chưa đến, chỉ nên an phận nghèo; nếu tâm chân thành không lừa dối, tất nhiên sẽ có ngày được mở mày mở mặt.
Người quân tử ban đầu nghèo khổ, nhưng vẫn có cốt cách phong thái trời cho; kẻ tiểu nhân bất chợt giàu sang, thì vẫn cứ là người thấp kém.
Thiên Đường không gặp thời, thì mặt Trời mặt trăng không tỏa sáng; Đất chưa gặp thời, thì cây cỏ không sinh sôi; khi nước không gặp thời, thì sóng gió sẽ nổi lên; khi con người không gặp thời thì vận may không đến. Phúc và lộc của con người, trong số mạng đã được an bài định sẵn, giàu sang phú quý có ai mà chẳng muốn? Người ta nếu không theo căn cơ Bát tự 6, có thể nào làm quan làm tướng được không?
Trước kia ta cư ngụ ở Lạc Dương, xin ăn của các nhà sư, tối ngủ trong một hốc đá đục bên sườn núi, quần áo không đủ che thân, thức ăn không đủ no lòng, người trên thì khinh ghét, kẻ dưới thì chán ngán. Đời sống của ta bần tiện, chẳng phải vì ta không tốt. Bây giờ ta ở chốn triều đình, làm quan đến cực phẩm, ở địa vị Tam Công, địa vị chỉ khom lưng dưới một người mà đứng trên cả ngàn vạn người, có quyền quất roi phạt trăm quan, có quyền chém kẻ nào không tốt. Quần áo có gấm vóc ngàn rương, thức ăn hàng trăm món ngon vật lạ, hễ ra ngoài là có tráng sĩ cầm côn bảo vệ, khi về nhà là có giai nhân hầu rượu, người trên yêu mến ta, kẻ dưới ủng hộ ta. Đời sống của ta phú quý, chẳng phải vì tài năng của ta, mà đó là thời của ta! Cũng là vận của ta! Cũng là Mệnh của ta!
Than ôi! Con người sống trên thế gian, phú quý không thể cố dùng đến tận cùng, bần tiện không thể tự lừa dối bản thân, bởi vì Thiên Địa tuần hoàn, xoay vần mãi mãi “.
Chú thích:
Phá Diêu: cái hốc đá bên sườn núi mà người nghèo dùng làm nơi ở.
[1] Thái Công: Khương Tử Nha, là hiền thần đời Đông Chu.
[2] Nhan Uyên: là một học trò của Khổng Tử.
[3] Đạo Chích: tên của một tướng cướp.
[4] Cổ Tẩu: cha của vua Thuấn.
[5] Thước: đơn vị đo lường thời xưa của Trung Quốc = 1/3 mét
[6] Bát tự: 8 chữ Thiên Can và Địa Chi của năm, tháng, ngày, giờ sinh của một người. Thường dùng để làm căn cứ đoán số mệnh trong một số phép toán quái.



Phá Diêu phú



Thiên hữu bất trắc phong vân,
Nhân hữu đán tịch họa phúc.
Ngô công bách túc, hành bất cập xà;
Hùng kê lưỡng dực, phi bất quá áp.
Mã hữu thiên lý chi trình, vô kỵ bất năng tự vãng;
Nhân hữu trùng thiên chi chí, phi vận bất năng tự thông.

(Ở Trời có gió thổi mây trôi, vốn khó lường,
Nơi Người có họa phúc sớm chiều cũng vậy.
Con rết trăm chân, đi không nhanh bằng rắn,
Gà trống có đôi cánh, mà bay chẳng hơn ngan.
Sức ngựa khá đi ngàn dặm, không người khiển chẳng thể tự đến,
Chí người dù có ngút trời, không gặp vận cũng chẳng thể hanh thông).

Cái văn:
Nhân sinh tại thế,
Phú quý bất năng dâm,
Bần tiện bất năng di.
Văn chương cái thế, Khổng Tử khốn ách vu Trần bang;
Vũ lược siêu quần, Thái Công điếu vu Vị thủy.
Nhan Uyên mệnh đoản, thù phi hung ác chi đồ;
Đạo Chích niên trường, khởi thị thiện lương chi bối.
Nghiêu Đế minh thánh, khước sinh bất tiếu chi nhi;
Cổ Tẩu ngu ngoan, phản sinh đại hiếu chi tử.

(Từng nghe:
Người ta sống ở đời,
Giàu sang đừng phóng túng,
Nghèo hèn chớ nhụt lòng.
Văn chương cái thế, Khổng Tử có lúc khốn cùng ở nước Trần,
Võ lược siêu quần, Khương Tử Nha từng ngồi câu nơi sông Vị.
Nhan Hồi chết yểu, đâu có phải là kẻ ác chi,
Đạo Chích trường thọ, vốn lại chẳng lương thiện gì.
Vua Nghiêu thánh minh, lại sinh con bất tài,
Cổ Tẩu gian tham, mà có con hiếu hạnh).

Trương Lương nguyên thị bố y,
Tiêu Hà xưng vị huyện lại.
Yến Tử thân vô ngũ xích, phong vi Tề quốc tể tướng;
Khổng Minh cư ngọa thảo lư, năng tác Thục Hán quân sư.
Sở vương tuy hùng, nan miễn Ô giang tự vẫn;
Hán vương tuy nhược, cánh hữu vạn lý giang sơn.
Lý Quảng hữu xạ hổ chi uy, đáo lão vô phong;
Phùng Đường hữu thừa long chi tài, nhất sinh bất ngộ.
Hàn Tín vị ngộ chi thì, vô nhất nhật tam xan,
Cập chí vận hành, yêu huyền tam xích ngọc ấn,
Nhất đán thì suy, tử vu âm nhân chi thủ.

(Trương Lương vốn bình dân áo vải,
Tiêu Hà từng làm lính lệ huyện Tứ Thủy đó thôi.
Yến Anh thân chẳng đầy năm thước, vậy mà làm Tể Tướng nước Tề,
Khổng Minh ở lều tranh nằm ngủ, có thể làm Thừa Tướng Thục Hán.
Hạng Vũ dù hùng mạnh, chẳng tránh được tự tử ở sông Ô,
Lưu Bang dẫu yếu thế, lại có được giang sơn vạn dặm.
Lý Quảng có thần uy bắn hổ, tới già vẫn chẳng tước chi,
Phùng Đường có tài cưỡi rồng, cả đời cũng không gặp cơ hội.
Hàn Tín lúc chưa gặp thời, cơm chẳng đủ ngày ba bữa,
Lúc vận đến, thắt lưng đeo ngọc ấn ba thước,
Khi thời suy, chết dưới tay của một người phụ nữ).

Hữu tiên bần nhi hậu phú,
Hữu lão tráng nhi thiểu suy.
Mãn phúc văn chương, bạch phát cánh nhiên bất trung;
Tài sơ học thiển, thiếu niên cập đệ đăng khoa.
Thâm viện cung nga, vận thối phản vi kỹ thiếp;
Phong lưu kỹ nữ, thì lai phối tác phu nhân.
Thanh xuân mỹ nữ, khước chiêu ngu xuẩn chi phu;
Tuấn tú lang quân, phản phối thô xú chi phụ.

(Có kẻ trước nghèo, mà sau được giàu sang,
Có người tuổi xanh yếu ớt, về già lại khỏe mạnh.
Đầy bụng văn chương, đi thi đến bạc đầu chẳng đỗ,
Tài mọn học nông, thế mà thiếu niên đã đậu đại khoa.
Mỹ nữ cung nga, vận thoái thành ra kỹ thiếp
Giang hồ kỹ nữ, thời đến lại làm vợ quan.
Gái đẹp tuổi xuân, thế mà chọn chồng ngu xuẩn,
Trai tài tuấn tú, lại lấy vợ vừa xấu vừa thô).

Giao long vị ngộ, tiềm thủy vu ngư miết chi gian;
Quân tử thất thì, củng thủ vu tiểu nhân chi hạ.
Y phục tuy phá, thường tồn nghi lễ chi dung;
Diện Đới ưu sầu, mỗi bão hoài an chi lượng.
Thì t*o bất ngộ, chích nghi an bần thủ phân;
Tâm nhược bất khi, tất nhiên dương mi thổ khí.
Sơ bần quân tử, thiên nhiên cốt cách sinh thành;
Sạ phú tiểu nhân, bất thoát bần hàn cơ thể.

(Giao long chưa đến hội, ẩn dưới nước cùng đám cá rùa
Quân tử lỡ thời, chắp tay lép vế với bọn tiểu nhân.
Áo quần dẫu rách, cũng phải giữ dung mạo lễ nghi,
Ngoài mặt dù buồn lo, trong lòng phải suy lường rạch rõi.
Thời vận chưa đến, nên an bần giữ phận,
Tâm mà kiên quyết, chắc chắn có lúc thành công.
Người quân tử lúc đầu dẫu nghèo, vẫn có cái cốt cách tự nhiên ban tặng,
Bọn tiểu nhân khi giàu sổi, chẳng thể thoát cái dáng vóc co ro).

Thiên bất đắc thì, nhật nguyệt vô quang;
Địa bất đắc thì, thảo mộc bất sinh;
Thủy bất đắc thì, phong lãng bất bình;
Nhân bất đắc thì, lợi vận bất thông.
Chú phúc chú lộc, mệnh lý dĩ an bài định,
Phú quý thùy bất dục,
Nhân nhược bất y căn cơ bát tự, khởi năng vi khanh vi tướng.

(Trời chẳng được thời, Nhật Nguyệt cũng tối tăm,
Đất chẳng được thời, cỏ cây không phát triển,
Nước chẳng được thời, sóng gió dấy lên,
Người chẳng được thời, vận may chẳng đến.
Khoản phúc món tiền, vốn an định sẵn theo mệnh lý
Giàu sang thì ai mà chẳng muốn,
Nhưng người nào thiếu căn cơ ở sinh thần bát tự, há có thể làm khanh tướng được chăng).

Ngô tích ngụ cư Lạc Dương,
Triêu cầu tăng xan, mộ túc phá diêu,
Tư y bất khả già kỳ thể, tư thực bất khả tế kỳ cơ,
Thượng nhân tăng, hạ nhân yếm,
Nhân đạo ngã tiện, phi ngã bất khí dã.
Kim cư triều đường,
Quan chí cực phẩm, vị trí tam công,
Thân tuy cúc cung vu nhất nhân chi hạ, nhi liệt chức vu thiên vạn nhân chi thượng,
Hữu thát bách liêu chi trượng, hữu trảm bỉ lận chi kiếm,
Tư y nhi hữu la cẩm thiên sương, tư thực nhi hữu trân tu bách vị,
Xuất tắc tráng sĩ chấp tiên, nhập tắc giai nhân phủng thương,
Thượng nhân sủng, hạ nhân ủng,
Nhân đạo ngã quý, phi ngã chi năng dã.

(Xưa ta ở Lạc Dương,
Ban ngày đi xin cơm chay, đêm về ngủ trong lò gạch nát,
Áo quần chẳng kín tấm thân, cơm ăn không no cái dạ,
Người trên thì ghét bỏ, kẻ dưới cũng khinh thường,
Quãng đời ta hèn, ngoài ta ra chẳng ai mọn hơn vậy.
Nay ta nơi triều chính,
Chức đến cực phẩm, tước tại Tam Công,
Thân dù dưới một người mà lại trên ngàn vạn kẻ,
Nắm cây gậy có thể đả bách quan, giữ kiếm có thể chém phường ô lại,
Áo gấm ngàn rương, đồ ăn quý trăm món,
Ra ngoài có vệ sĩ cầm roi dẹp đường, về nhà có giai nhân cung phụng,
Người trên yêu mến, kẻ dưới tung hô,
Quãng đời ta sang, ngoài ta thì ai có thể được hơn nữa).

Thử nãi Thì dã! Vận dã! Mệnh dã!
Ta hô!
Nhân sinh tại thế,
Phú quý bất khả tận dụng,
Bần tiện bất khả tự khi,
Thính do thiên địa tuần hoàn,
Chu nhi phục thủy yên.

(Đó chính là Thời vậy! Vận vậy! Mệnh vậy!
Than ôi!
Người ta sống ở trên đời,
Lúc phú quý thì xài chẳng hết,
Khi nghèo hèn thì mơ cũng chẳng được,
Thuận theo sự tuần hoàn của Trời Đất,
Xoay vần lại tới mối ban sơ).
Đọc chẳng hiểu lắm nhưng mà like cho bạn.
ai cũng hiểu chỉ 1 người không hiểu ( chỉ là ý tứ thơ ca thôi tự nhiên nảy sinh chứ không có dụng ý gì khen chê gì cả). Nào ngờ gõ trên mạng cũng có bài thơ nổi tiếng ( trong bài thơ nổi tiếng có câu này).

Chút tình đầu ( tác giả Đỗ Trung Quân).


Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng
Em chở mùa hè của tôi đi đâu ?
Chùm phượng vĩ em cầm là tuổi tôi mười tám
Thuở chẳng ai hay thầm lặng - mối tình đầu

Mối tình đầu của tôi có gì ?
Chỉ một cơn mưa bay ngoài cửa lớp
Lá áo người trắng cả giấc ngủ mê
Lá bài thơ cứ còn hoài trong cặp
Giữa giờ chơi mang đến lại.... mang về.

Mối tình đầu của tôi là anh chàng tội nghiệp
Mùa hạ leo cổng trường khắc nỗi nhớ vào cây
Người con gái mùa sau biết có còn gặp lại
Ngày khai trường áo lụa gió thu bay...
Mối tình đầu của tôi có gì ?

Chỉ một cây đàn nhỏ
Rất vu vơ nhờ bài hát nói giùm
Ai cũng cũng hiểu - chỉ một người không hiểu
Nên có một gã khờ ngọng nghịu mãi... thành câm.

Những chiếc giỏ xe trưa nay chở đầy hoa phượng
Em hái mùa hè trên cây
Chở kỷ niệm về nhà
Em chở mùa hè đi qua còn tôi đứng lại
Nhớ ngẩn người tà áo lụa nào xa.

1984

Bài thơ này đã được nhạc sĩ Vũ Hoàng phổ nhạc thành bài hát Phượng hồng.


( nguồn: thivien.net Đỗ-Trung-Quân Chút-tình-đầu)

Đang trực tuyến

Đang xem chuyên mục này: Ahrefs [Bot], alodie, Bing [Bot], Bạch Vân Cư Sĩ, Claude [Bot], Commander faithful, Criteo [Bot], Cuongnguyen31289, ĐỗVạnThông, Google [Bot], hiro12051987, IAS IE, lytamhoan, Majestic-12 [Bot], Meta web [Bot], Minhanh168, OAI-Search [Bot], Trendiction [Bot], WhatsApp, 十面埋伏788 khách.