Whisper

Trao đổi về kiến thức Hán Nôm và cổ học
Trần Thúy
Nhị đẳng
Nhị đẳng
Bài viết: 255
Tham gia: 05:26, 30/06/18

Re: Whisper

Gửi bài gửi bởi Trần Thúy »

"Existence precedes essence"

Mình có khoảng thời gian chán mình và chán người khác kinh khủng. Mình cũng không biết cuối tháng 2 đầu tháng 3 này bị cái qq gì mà cứ trong trại thái nằm nhìn trần nhà nghĩ về mình và nghĩ về loài người rồi lắc đầu ngoai ngoái.
Câu trên mình bắt gặp trong một vid của school of life nói về "Bad faith" chỉ về việc mà con người chạy theo những thứ "for others" chứ không phải "for itself", lừa dối bản thân về những thứ mà họ thực sự mong muốn để giảm đi nỗi đau về tinh thần.

Cũng gần đây nghe một câu thoại đại khái nói rằng there is no deep inside, people are who they did. Chẳng có cái mẹ gì là gọi là ẩn sâu trong đó, còn có một cái gì đó khi mà hành động là một thứ khác. No excuses :))). Nếu một người không thể sửa được cái tính tham lam hay sân si của mình thì dù họ có 100 hay 1000 ý nghĩ về sửa đổi mà vẫn không làm nổi thì họ vẫn là người tham lam và sân si chứ gì nữa? Tôi làm abc vì tình huống đó là xyz.
Cơ mà may vẫn còn một hướng nghĩ tích cực hơn, con người không là cố định, không có gì gọi là không thay đổi được vì khi hành động và lựa chọn thay đổi thì con người đó cũng thay đổi. Có nghĩa là "không làm nổi" ở hiện tại chưa chắc nó đã là "không làm nổi" ở tương lai, hay nói cách khác cụm đó có thể đổi thành "chưa làm nổi".

Mình cũng hiểu sao mình lại phải đi nghĩ quắn quéo để rồi bắt gặp những triết lí còn làm đầu óc mình không ngừng dừng lại.
______
Haizz, mình cũng không nghĩ mình lại dễ bị khuất phục (vì tính cố chấp), giờ đây cái sự cựa quậy nhưng rồi chấp nhận sống chung với sự không đúng ý mình làm mình thấy mình mất đi một phần con người vậy (hoặc đã đến lúc con người mình thay đổi).
Mình biết rồi những suy nghĩ tiêu cực hay những chán chường sẽ qua nhưng mà thời gian để vượt qua nó hẳn là khó khăn. Mình cũng không muốn rồi mình buông đi giá trị tinh thần mà xem trọng những thứ về vật chất, dù rằng ở cái tuổi này vật chất là thứ chính để mang lại sự an toàn.

Tại sao những người bên mình lại bất an? Hắn nói vì mình thiếu bao dung, là vì mình không bao giờ nhận lỗi và nếu một khi đã quay lưng đi thì sẽ đi luôn mà không hề ngoái lại nên người bên cạnh sợ làm sai. Mình chấp nhận bỏ đi nhưng mình lại không chấp nhận thay đổi, rồi thì mình là "chưa làm nổi" hay là mình "không làm nổi" để thay đổi đi cái outcome cô đơn một cõi lòng mề của mình.

Vũ Tham, ừ thì nhiều lần mình nghĩ cái combo này cũng hay nhưng cũng có những cái mâu thuẫn ngay trong nó, một phần ham chơi hưởng thụ hướng ngoại nhưng lại đi ngay với một phần lạnh ngắt trầm quắt. Thà lúc này lúc nọ chứ cả 2 cùng một lúc thì đúng là chẳng hiểu có điên không, là ấm áp hay lạnh lùng, là an toàn hay liều lĩnh?

Thế rồi là gì? Chẳng là gì, chỉ là đ ngủ được.

5.04AM
Đầu trang

Trần Thúy
Nhị đẳng
Nhị đẳng
Bài viết: 255
Tham gia: 05:26, 30/06/18

Re: Whisper

Gửi bài gửi bởi Trần Thúy »

/Closure/

Đúng chính xác điều mình muốn chỉ là sự tự do và thoải mái, mình không muốn nghĩ đến chuyện tình cảm.
Thật sự mình sợ, sợ cảm giác phải chán ghét người bên cạnh nhưng lại phải sống cạnh nhau. Gout tiêu tiền không hợp, gout ăn uống không match, gout du lịch cũng khác nhau thì sao sống bên cạnh nhau được . Thêm nữa quan trọng là nhu cầu tình cảm không có sự cân bằng.

Cuối cùng thì đường đến hạnh phúc chưa chắc là có người bên cạnh hay hôn nhân, 2 mình mà muốn hạnh phúc thì phải là có đủ thiện chí muốn xây dựng tình yêu và muốn xây dựng cuộc sống. Nếu vì mỗi xây dựng cuộc sống mà phải chọn đại một người bên cạnh thì thôi, đời mình xem như bỏ.

Với mình, lựa chọn một mình là lựa chọn tối ưu, vừa có thời gian học hỏi nhiều hơn vừa được chơi bời thỏa sức với cái tôi cá nhân :)). Và về cơ bản thì giờ mình thấy chấp nhận, vì mình là con người không thích bị kiểm soát và cũng không có thiện chí nhún nhường nên tất nhiên, một mình (cùng bạn thân) là chân ái.

Mình thật sự rơi vào sự chông chênh của tuổi 25 và mình phải đi xử lí đợt khủng hoảng này.
Đến lúc mà mình phải đi tìm khung triết lý cho cuộc đời mình, gạt đi những dự đoán xác suất không trong tầm tay như lý số. Hài hước là triết học (thứ trước nay bị bưng bít bởi giáo trình đại học với chỉ một cái tên Karl Marx) maybe là ứng cử viên sáng giá có thể cho mình được những thứ để suy nghĩ đích xác hơn về con người và cuộc sống.

Thế rồi mình phải đi và dừng whisper lại, biết đâu là ngắn hay dài cuộc đời này, mình phải tự đi tìm thông điệp cho chính mình thôi. Chỉ ước mong điều duy nhất - được làm một the Hermit đúng nghĩa.

R-squared: 0.1969
Happy Cu's day.
Đầu trang

Trả lời bài viết

Quay về “Cầm kỳ thi họa”