Hồi em đi công tác, thì có chủ tiếp xúc với em và luôn bảo em một câu "phải luôn hài lòng với những gì mình có". Trước giơd em cảm thấy khó hiểu, nếu là về tài sản thì em dù cũng nghèo nhưng ko chấp niệm nhiều lắm. Hay thậm chí nên không hài lòng vì mình còn trẻ mà. Bây giờ em mới biết đó k đơn thuần là tài sản, gia cảnh. Mà nó chính là em, luôn cảm thấy mọi thứ không đủ về khía cạnh khác như luôn cảm thấy bản thân không đủ giỏi, luôn tự ti. Mà thực tế, chúng ta giỏi hơn những gì chúng ta nghĩ.Một Năm đã viết: 21:56, 08/03/26Ừm hiểu mà. Chị cũng chủ đạo 3, nhưng là ngày căn cước của chị thui.ntv241102 đã viết: 21:42, 08/03/26em cảm ơn chị nhiều nha. Hồi cấp 2 em khá là hài hước, hay nói, bạn bè ai cũng quý, gặp em là cười. Nhưng lên cấp 3 dường như mọi thứ như trầm lại. Đúng như chị nói, khi mình không công nhận bản thân mình, hay tự đánh giá thấp, thì dù có như nào vẫn sẽ bất ổn. Chắc đấy là điều mà khi em ra ngoài, người khác luôn bảo em "thiếu tự tin".Một Năm đã viết: 17:59, 08/03/26
Đừng quá quan tâm đến những gì người khác nghĩ về mình.
Chị đây, bị ghét và nói xấu suốt 1 năm đi làm công nhân may.
Nhưng bảo bị bắt nạt thì không ạ.
Thật ra, con người vốn xấu xí, luôn tìm ra những lỗi sai sót, thiếu xót của người khác, sự không hoàn hảo để chê bai, để dìm mình xuống và nâng họ lên để làm gì à?
Vì rảnh quá đó, không có việc gì làm nên hội họp thành nhóm, thành bè với nhau nói xấu, bàn tán về 1 con nào đó, drama này kia cho đỡ chán. Cho họ cảm thấy bản thân họ có giá trị.
Họ cũng chẳng quan tâm gì đến mình nhiều. Chỉ lấy mình ra làm trò tiêu khiển để giải trí, cười hố hố với nhau hả hệ sung sướng..rồi họ quên mà. Họ bận đầy việc, đâu có thời gian để ý đến mình đâu. Có chi mình quan tâm họ làm gì.
Trừ khi mình làm cái gì đó, hại đến họ khiến họ sinh thù với mình thì mình mới phải quan tâm thôi.
Trước có 1 bà hỏi chị là xinh gái sao không đi làm lễ tân, văn phòng vào đây làm làm cái gì. Hỏi như kiểu hỏi đểu ý. Chị chỉ trả lời mỗi câu:" dạ, em thích chị ạ."
Con người nó buồn cười lắm, có người nó buồn cười lắm, ghét nhau vì chẳng lý do gì. Nhìn không hợp mắt là soi và khó chịu.
Nên nhiều khi chẳng cần quan tâm ai nghĩ sao..mình thích làm gì mình làm.. dù mình có tốt đẹp đế cỡ nào vẫn có người chê bai mình. .
Tức điều mình làm trong khuôn khổ đạo đức và pháp luật chứ ko phải thích gì làm đó làm bừa cả lên.
Nên là học cách tự công nhận bản thân, thay vì mong xã hội, mọi người công nhận mình để mình thấy ổn.
Kể cả khi xã hội và mọi người đã công nhận mình ở điểm nào đấy, mà bản thân chưa công nhận chính mình thì vẫn luôn cảm thấy bản thân chưa đủ tốt, chưa đủ hoàn hảo, chưa đủ trong mọi thứ.
Chị cũng chủ đạo 3 nhưng ngày căn cước thôi. Một thời gian nhỏ chị cũng như em chán việc tiếp xúc với mọi người, không muốn đi đâu với ai ngoài dành thời gian một mình.
Phải tạo niềm vui, tiếng cười cho mình. Khi bản thân mình là người có nhiều năng lượng, bên trong cảm thấy yêu đời thì tự khắc muốn lan toả và kết nối với mọi người thôi.
Không ai trên đời này có thể làm mình vui, hạnh phúc bằng chính mình tự tạo niềm vui cho bản thân. Cứ yên tâm, khi nào biết cách làm cho bản thân vui vẻ tự khắc sẽ kết nối với mọi người.
Nhiều khi còn như chú hề trong rạp xiếc. Không vui, không ổn còn cố che dấu nỗi buỗn bằng tiếng cười, sự hài hước của bản thân.
Sau khi vui vẻ, tâm trạng cân bằng thì nói nhiều như cái máy khâu, hoạt ngôn, còn nhây nữa, yêu đời và làm cho những người xung quanh cười vì sự hài hưóc của chính mình.
Nói chung ngày sinh thật nó là cái nghiệp. Cái nghiệp của chủ đạo 3 là phải học cách giao tiếp, tránh sợ xã hội, ngại nói, ngại thể hiện bản thân.
Cái level thứ nhất của chủ đạo 3 là phải dám thể hiện mình trước đã. Đừng quá quan tâm ai đánh gía mình sao. Người ta nói thế thì cứ để họ đánh giá mình là như thế. Miễn họ vui. Họ thích như vậy mà..chứ có phải mình là vậy đâu .
Và mình không quan tâm, mình vẫn vui.
Em có 1 ngày sinh còn đỡ, chị 2 ngày sinh nên mọc thêm tính đa nghi nữa cơ.
Số 3 ở tầng chưa phát triển là thiếu tự tin.
Sợ bị phán xét nè.
Chị cấp 2 cũng hay cười lắm. Nhưng cấp 3 thi trượt trường công lập. Thấy nó cũng tự kỷ mà. Cảm giác chán mình ko làm đc gì.
Mà chị nói em nghe nè. Cảm giác thiếu tự tin không phải do mình không tốt, không tuyệt, không ra gì. Thậm chí là người ta còn khen mình rằng ngoại hình, trí tuệ, gia cảnh,...vv nhưng mình vẫn không hài lòng với những gì mình đang có.
Đường đời là bài học 3. Trước học xong cấp 3 chị nhát nói á. Đến độ xin việc nhân viên bán hàng người ta còn không nhận á. Mà đây là nghề chọn người chứ không phải người chọn nghề. Nhiều duyên đưa đẩy, khiến mình làm nghề giao tiếp xã hội để mình phát triển khả năng ăn nói và giao tiếp ý.
Qua đó hoạt ngôn hơn, nhanh nhẹn hơn, nói hay hơn, tinh tế trong nhận biết cảm xúc hơn.
Em cứ nói nhiều em thành quen em ạ.
Đầu tiên, bắt nguồn từ việc không sợ nói sai cái đã.
Nên là cứ nói đại đi. Miễn là dám nói đã..còn nói hay. Hay nói dở ý. Mình sửa sau.
Nói chứ em thấy em có một giọng nói hay, một giọng nói vang, giao tiếp mềm dẻo. Cô giáo hay khen giọng em suốt nhưng thực tế do tự ti nên hầu như chả bao giờ có cơ hội thể thể hiện


