Ai làm đầu bếp. Cách làm đầu bếp trong tử vi.

Xem, hỏi đáp, luận giải về tử vi
Nội qui chuyên mục
Đây là chuyên mục dành cho việc xem lá số tử vi. Các bài mang tính trao đổi học thuật xin vui lòng đăng trong mục Kiến thức tử vi.
Không được đính kèm lá số của trang web khác. Các bài không liên quan sẽ bị chuyển khỏi chuyên mục này.
trangtrangb1
Nhị đẳng
Nhị đẳng
Bài viết: 387
Tham gia: 15:30, 17/06/16

TL: Ai làm đầu bếp. Cách làm đầu bếp trong tử vi.

Gửi bài gửi bởi trangtrangb1 »

Chagio đã viết: 17:13, 17/06/17 Tặng em. Không liên quan đến tử vi. Bài viết về làm bếp của anh Bluer đang làm bếp ở Úc. Em có thể search FB "Bluer"
1/ Khi làm ở nhà hàng Tàu, mỗi ngày tôi phải cắt 30-40kg thịt gà, 10-20kg thịt bò. Cắt mỏng và đều tăm tắp bằng dao clever của người Hoa. Muốn cắt nhanh được như vậy, thịt phải bỏ vào ngăn đá khoảng 30 phút đến 1 tiếng cho cứng form lại rồi mới lấy ra cắt. Mùa Đông, năm đầu ngón tay trái của tôi buốt đến tận xương tuỷ vì phải nắm, giữ chừng đó ký thịt lạnh mỗi ngày. Còn các ngón tay, khớp cổ tay, khớp bả vai thì rã rời và cơ bắp thì co cứng lại bởi những động tác nâng, giữ, giật chảo trong khi xào.

Khi chuyển qua nhà hàng Nhật, mùa Hè ngoài trời nắng nóng 38-40 độ C, thì trong bếp nơi tôi đứng, ngay cạnh vỉ nướng gà, có lúc nhiệt kế vọt lên đến gần 50 độ. Tay phải cầm cây kẹp mấy ngày đầu muốn xụi đi vì những động tác gắp - lật liên tục vài chục ký gà nướng.
Sang tới station sushi, phải fillet cá hồi, 15-20kg mỗi ngày. Có những hôm bước chân ra khỏi bếp, người tôi bốc mùi tanh nồng, bước lên xe điện cũng cảm thấy ái ngại với xung quanh.

Tối nay tắm. Tự dưng nhớ lại những ngày tháng đó. Thứ đã châm ngòi cho những ký ức đó bùng lên là mùi thịt gà sống, lẩn quẩn trong kẽ tay, và cả trên chiếc áo chef vừa cởi.

Hôm nay bếp thiếu người, nên đến tận khi nhân viên đã về hết rồi, tôi mới có thời gian để bỏ gà ra cắt. Mọi khi, lúc sung sức, tôi có thể fillet 25kg thịt ức gà trong 20 phút. Hôm nay, cũng chừng đó thịt, tôi lê lết mãi 40 phút mới xong. Hậu quả của cả một ngày dài, với rất nhiều áp lực về tình hình kinh doanh và nhân sự những ngày này.

Bạn nghĩ, để trở thành đầu bếp chuyên nghiệp, làm việc trong một căn bếp thương mại, chỉ cần khoác lên mình chiếc áo chef, vẽ vời chấm mút đôi ba nét sốt đĩa, cầm chiếc muỗng chậm rãi đặt lên đó một cục thịt nho nhỏ với vài ba miếng rau củ, là đủ hay sao?

Bạn nghĩ, có thể một bước nhảy vọt lên đến vị trí đó mà không cần phải trải qua khổ luyện, không phải làm từ những công việc thấp kém nhất ở trong bếp như rửa chén, đổ rác, cọ bếp, lau sàn cho đến bào vài chục ký cà rốt, bóc vỏ vài chục ký hành một ngày, rồi cắt thịt thà cá mú, hay sao?

Khi chọn nghề bếp, dĩ nhiên là chúng ta đã chấp nhận tất cả những vất vả của ngành này. Bởi chúng ta đều hiểu, làm nghề gì cũng vậy, muốn thành tài phải có lòng kiên nhẫn và kinh qua khổ luyện. Chúng ta chấp nhận đối mặt và không muốn kêu ca về những khổ cực đó.

Nhưng cá nhân tôi thì ghét những ai thích đánh bóng cái nghề nghiệp này, bôi son trát phấn tô vẽ màu hồng cho người ta ngộ nhận về nó. Ghét những ai thích phỉnh phờ, ham hư danh, tự tôn thái quá. Ghét những ai làm bếp đến một vị trí cao quý nhất định rồi thì đâm ra đổ đốn, khinh thường đồng nghiệp, thiếu tôn trọng và bất nhã cả với khách hàng là những người mang đến miếng cơm manh áo cho mình.

Những kẻ như vậy, như con ếch suốt đời ngồi ở đáy giếng mà nghĩ bầu trời chỉ to bằng cái mảnh con con trên đầu đó mà thôi.
____________________________________________
2/ Tin nhắn của Brian làm tôi thoáng chút ngạc nhiên. "Are you hiring by any chance?" (Có khi nào mày đang tuyển người không?) Thứ nhất là bởi vì tôi không thân với gã. Thứ hai là vì tôi không tin lại có một ngày gã rời bỏ PPJC. Và cuối cùng là vì, thế quái nào gã lại gõ cửa đúng lúc tôi đang loay hoay tìm một cánh tay phải cho mình?

Brian, người đã từng tuyên bố chắc nịch: "Ở đây (PPJC) không cần bếp trưởng." khiến tôi phải cố gắng lắm mới nhịn được cười, là một dạng giống như Darren Fletcher trong làng bóng đá. Tức là mẫu "cầu thủ" gặt hái được nhiều thành công dựa vào hai yếu tố: một: không bao giờ phàn nàn dù luôn chỉ là sự lựa chọn số hai - thậm chí là ba, bốn..., và hai: luôn nỗ lực hết mình mỗi khi được trao cho một cơ hội vào sân hiếm hoi.

Brian bắt đầu làm việc ở PPJC trong những ngày cuối cùng của bếp trưởng Daigo, nên có thể nói là gã kém may mắn. Người kế nhiệm Daigo lúc đó được xác định là Kaz, một thanh niên mới từ Nhật Bản sang Úc và lần đầu làm bếp trưởng. Điều trái khoáy ở chỗ, sếp tôi không chỉ có mỗi PPJC mà còn một bếp cafe nữa nằm ngay bên hông tiệm. Ở bếp này, vị trí bếp trưởng lại là một cuộc tranh đua chưa có hồi kết giữa Francis và Atsushi. Hai hổ không thể cùng chia một núi, trong lúc chờ Francis chuyển đi, Atsushi thường được sếp bố trí qua PPJC làm để hỗ trợ Kaz hãy còn quá non trẻ. Gia nhập bếp trong cái giai đoạn sáng tối lẫn lộn như thế, Brian không được đào tạo một cách thống nhất. Hôm nay gã "được" người này kèm cặp, mai lại là một kẻ khác. Cứ thế, như con rối bị quay vòng vòng, và kết quả bị đánh giá là "thích ứng chậm", "không có khả năng phát triển".

Đó là ấn tượng cuối cùng của tôi về Brian, bởi chỉ ít lâu sau khi Daigo chuyển tới Berlin sinh sống, tôi cũng thôi việc ở PPJC.

Khoảng một năm sau, khi có dịp gặp lại Atsushi, tôi mới biết cả hai bếp ở đó đã có vài sự thay đổi lớn: Francis ra đi, Atsushi chuyển qua làm bếp trưởng ở PPJC, còn Kaz đổi chỗ qua nắm bếp của người "chị em" ở bên hông tiệm. Hỏi thăm nhân sự dạo này thế nào, Atsushi hồ hởi trả lời tôi: "Brian turns out to be very good and enjoys workings there. I promoted him to be my sous chef." (Brian hoá ra làm việc lại rất tốt và yêu thích công việc ở đó (PPJC). Tao đã cất nhắc cho nó lên làm bếp phó của tao.)

Tôi tự mình kiểm chứng lời Atsushi trong quãng thời gian 2 tháng ngắn ngủi trở về PPJC làm việc. Brian rõ ràng không phải một dạng thiên tài như Messi, hay "trâu bò" như Cristiano Ronaldo, nhưng gã khiến tôi liên tưởng nhiều tới Fletcher của Manchester United. Một mẫu người không bao giờ ca thán khi bị giữ lại rất lâu ở vị trí thấp nhất trong bếp. Một người đã biết trân trọng và tận dụng cái cơ hội hiếm hoi sau khi tôi bỏ đi (kéo theo một loạt nhân viên kỳ cựu khác cũng thôi việc) về mặt lỗ hổng nhân sự để vươn lên trở thành "cầu thủ chủ chốt" cho đội bếp. Trong suốt ba năm ở PPJC, Brian không có bất cứ đóng góp nào về mặt sáng tạo: từ cách tân phương pháp làm việc cho tới đổi mới thực đơn, nhưng gã luôn thực hiện tròn vai những trách nhiệm được giao phó, bằng tính cẩn thận và cần cù. Có một nhân viên như vậy ở trong bếp giống như có một lá chắn kiên cố trước lối vào khung thành đội nhà, khiến tuyến trên có thể yên tâm mà tấn công tìm kiếm bàn thắng.

"Tại sao lại rời bỏ PPJC?" - tôi nhắn tin lại cho Brian sau khi đã hết ngạc nhiên. Và câu trả lời không nằm ngoài dự đoán: sếp tìm cách ép Brian phải đi khi lương gã, theo thời gian và những gì đã cống hiến, trở nên quá cao so với mặt bằng chung quỹ lương của PPJC. Thêm vào đó, từ ngày Daigo đi, sếp không ngừng nhúng mũi vào bếp. Khi càng lên cao, dĩ nhiên điều đó càng khiến Brian cảm thấy khó chịu.

Tôi quyết định nhận gã vào làm. Một món hời, tôi có thể tự tin mà nói vậy vì nhiều lý do. Nhưng quan trọng trong số đó, tôi muốn dùng gã như một tấm gương để truyền tải bài học cho những ai đang và sẽ làm việc với mình sau này:
1. Hãy biết kiên nhẫn chờ thời, và sẵn sàng khi cơ hội đến tay.
2. Hãy luôn thể hiện một tinh thần làm việc nghiêm túc, chuyên nghiệp, đem lại cảm giác tin tưởng cho đồng nghiệp và cấp trên.
3. Trong hoàn cảnh khó khăn, không có đường lùi, con người ta có thể phát triển đến mức khó tin. Đó là những gì xảy ra với Brian khi những trụ cột của bếp đồng loạt ra đi, đẩy bếp vào tình cảnh nguy kịch do thiếu hụt nhân sự và buộc cậu phải nỗ lực tiến lên nếu không muốn bị loại bỏ.
4. Mỗi căn bếp chỉ cần một, hoặc thậm chí không cần tới những "ngôi sao", "thiên tài". Nhưng "công nhân cần mẫn" thì ở đâu cũng đều cần hết cả.
5. Một người bếp trưởng tốt có thể khiến nhân viên của mình phát triển và bộc lộ được hết khả năng của họ. Và đó là may mắn cho cả hai.
Làm bếp vất vả mà.
Có nhàn gì đâu chị.

Điều chị ghi là đầu bếp làm bếp nóng.

Bếp nóng thì nam làm thôi. Vì đòi hỏi sức khoẻ.
Lắc chảo nặng như gì ấy.... Tay nam mới có sức làm.
Nên bếp trưởng thường là nam. Ở đâu cũng thường vậy hết.
Nam là chính, nữ là phụ thôi.


Nữ làm bếp lạnh (salad, rau quả...), bếp bánh ngọt hợp hơn.


Mà nhiều khách sạn lớn họ có phòng tắm, nhà vệ sinh cho nhân viên.
Nhiều người trước khi về họ tắm rửa nên cũng không bốc mùi hôi, bẩn thỉu gì.
Sửa lần cuối bởi trangtrangb1 vào lúc 19:20, 17/06/17 với 1 lần sửa.

trangtrangb1
Nhị đẳng
Nhị đẳng
Bài viết: 387
Tham gia: 15:30, 17/06/16

TL: Ai làm đầu bếp. Cách làm đầu bếp trong tử vi.

Gửi bài gửi bởi trangtrangb1 »

LySoVietNam2016 đã viết: 13:33, 17/06/17 Cháu có nấu an ngon ko mà tính làm đầu bếp thế?
Cháu nói thật với chú là cháu không biết nấu ăn.
Tại cháu ít khi phải nấu ăn.

Món cơ bản như luộc, xào, rán, nấu canh, làm dưa góp...bánh đa nem....
Cháu biết nấu và biết làm.
Không đến nỗi quá hậu đậu về nấu ăn. Đảm bảo ăn được. Nhưng với người khó tính thì chắc chắn họ sẽ chê.
Ăn bình thường, cháu thấy không ngon.( Cháu khó tính trong ăn uống)
Chủ yếu cháu chỉ biết nấu các món ăn chay từ rau, củ, quả,.... Cháu làm được.


Các món ăn từ thịt như lợn, bò, gà, cá, sò, ngao, ốc, mực, hến..... Cháu không biết làm và nấu kiểu gì.

Cháu sợ giết mổ lắm chú ạ.
Cháu không dám giết bất cứ con vật gì.... Nên con gà cháu không biết làm.

Nghĩ đến cảnh cắt cổ, vặt lông, mổ xẻ.... Nó ra cháu thấy vô cùng tội nghiệp cho con gà. ....

Cháu còn không biết chặt xương lợn kiểu gì...
Mỗi lần chặt cháu đều thấy sợ.........

Thấy tiếng hét của con lợn khi bị giết cháu thương con lợn đó vô cùng.
Tiếng hét thật tội nghiệp.

Cháu không bao giờ ăn thịt chó.
Cháu yêu chó vô cùng. Có chết cháu cũng không ăn thịt chó....


Nói chung các món từ thịt, con vật cháu không biết làm và cũng chẳng biết nấu.
Nghĩ đến việc chém mổ, máu mê, sự sợ hãi của con vật là cháu thấy sợ và thương chúng rồi.

Chú nói làm cháu phải suy nghĩ lại.
Hu hu.

trangtrangb1
Nhị đẳng
Nhị đẳng
Bài viết: 387
Tham gia: 15:30, 17/06/16

TL: Ai làm đầu bếp. Cách làm đầu bếp trong tử vi.

Gửi bài gửi bởi trangtrangb1 »

LySoVietNam2016 đã viết: 13:33, 17/06/17 Cháu có nấu an ngon ko mà tính làm đầu bếp thế?
Cháu còn sợ lửa nữa.

Cháu không hề sợ nước. Dù cháu không biết bơi.
Cũng không sợ ma lắm. Không sợ chuột. Không sợ bóng tối....

Nhưng cháu rất sợ lửa.
Tại cháu là nguyên nhân gây ra hoả hoạn cho 1 người bị thương.

Cháu vô cùng cảm thấy có lỗi với họ. Nên từ đó cháu sinh ra bệnh sợ lửa.

Chú không biết là cháu hồi trước:
Ngay cả cái bật lửa cũng không dám bật. Vì cháu sợ lửa.
Bếp ga cháu cũng sợ không dám bật.
=> Giờ cháu dám bật rồi mà vẫn hơi sợ.

Đi làm ở nhà hàng châm cồn nồi buffet hơn 1 năm mà lúc nào cháu cũng sợ hãi khi phải châm cồn.

Đi làm mấy anh đầu bếp vặt lửa to để nấu ăn. Cháu không dám tới gần vì cháu sợ lửa.
Ngay cả khi họ cho dầu vào chảo để lửa bốc lên cháu cũng không dám nhìn. Mà quay mặt đi.

Nói chung cái gì liên quan đến lửa dù chỉ là chi tiết nhỏ cũng khiến cháu sợ hãi.

trangtrangb1
Nhị đẳng
Nhị đẳng
Bài viết: 387
Tham gia: 15:30, 17/06/16

TL: Ai làm đầu bếp. Cách làm đầu bếp trong tử vi.

Gửi bài gửi bởi trangtrangb1 »

LySoVietNam2016 đã viết: 13:33, 17/06/17 Cháu có nấu an ngon ko mà tính làm đầu bếp thế?
Cháu sợ giết mổ, sợ máu, sợ lửa.

Những ngày đầu khi mới đi làm. Cháu châm cồn nồi buffet mà tay cháu run lẩy bẩy.... Nghĩ lại đến xấu hổ.
Chắc với người khác là chuyện quá dễ dàng và bình thường.
Còn đối với cháu là cả 1 nỗi sợ hãi vô cùng to lớn.
Hồi đấy, cháu còn tính nghỉ việc vì cháu sợ phải châm cồn.
Nhưng mà nghĩ đi nghĩ lại mình mà nghỉ việc vì sợ châm cồn thì hèn quá. Thôi mình cố gắng vượt qua vậy.
Làm hơn 1 năm.
Vẫn mãi mãi sợ việc phải châm cồn.
Chỉ không biểu hiện tay run rẩy như ngày đầu.
Còn tâm thì vẫn lo lắng, nhưng ít hơn ngày đầu.

Những ngày đầu, Quản lý hỏi Nhân viên khác cháu làm việc thế nào.
Thì nhân viên phản ánh... Cháu châm cồn quá nhát.
Cháu đến xấu hổ chú ạ.

Cháu chỉ sợ lửa thôi đó.
Chứ thấy chuột, thấy ma, mất điện phòng tối thui, đứng trên bờ, sát mép biển( không có hàng rào), sóng tát lên bờ to ầm ầm.. dù không biết bơi nhưng cháu cũng không sợ....
2h đêm đi 1 mình lên thang máy từ tầng 1 lên tầng 9. Bê đồ ăn cho khách và thu tiền cháu cũng không thấy sợ gì hết.

Nhiều nhân viên nữ họ sợ bê đồ lên cho khách mà họ mở sẵn cửa hờ hờ. Gọi không thấy thưa... Muốn nhân viên bê vào tận nơi.... Kiểu sợ khách nam họ dê với nhân viên nữ đó.

Cháu không sợ khách nam nào hết.
Đa số thì họ rất lịch sự. Cháu không gặp trường hợp nào mất dậy hết.
1h đêm cháu bê đồ lên cháu cũng không sợ gì. Nếu Vớ vẩn cháu sút cho đau háng.... Dù cháu không biết võ. Nói thế thôi chứ cháu không thích động tay chân với ai cả. Chỉ là phòng vệ thôi

trangtrangb1
Nhị đẳng
Nhị đẳng
Bài viết: 387
Tham gia: 15:30, 17/06/16

TL: Ai làm đầu bếp. Cách làm đầu bếp trong tử vi.

Gửi bài gửi bởi trangtrangb1 »

duong173 đã viết: 15:07, 17/06/17 Thớt úp lá số lên cho mình coi tí được không? :-? :-?

Hình ảnh
Làm bếp à?
Thiên trù hoả tinh thiên hình ở mênh.=> Theo mình, Hợp nấu ăn đó.

Thiên trù: ăn uống, ẩm thực, bếp...

Hoả tinh : lửa.

Thiên hình: dao kéo, mổ xẻ,....
=> Mình đoán mò vậy. Chứ mình chẳng hiểu gì về tử vi hết.

trangtrangb1
Nhị đẳng
Nhị đẳng
Bài viết: 387
Tham gia: 15:30, 17/06/16

TL: Ai làm đầu bếp. Cách làm đầu bếp trong tử vi.

Gửi bài gửi bởi trangtrangb1 »

Chagio đã viết: 17:13, 17/06/17 Tặng em. Không liên quan đến tử vi. Bài viết về làm bếp của anh Bluer đang làm bếp ở Úc. Em có thể search FB "Bluer"
1/ Khi làm ở nhà hàng Tàu, mỗi ngày tôi phải cắt 30-40kg thịt gà, 10-20kg thịt bò. Cắt mỏng và đều tăm tắp bằng dao clever của người Hoa. Muốn cắt nhanh được như vậy, thịt phải bỏ vào ngăn đá khoảng 30 phút đến 1 tiếng cho cứng form lại rồi mới lấy ra cắt. Mùa Đông, năm đầu ngón tay trái của tôi buốt đến tận xương tuỷ vì phải nắm, giữ chừng đó ký thịt lạnh mỗi ngày. Còn các ngón tay, khớp cổ tay, khớp bả vai thì rã rời và cơ bắp thì co cứng lại bởi những động tác nâng, giữ, giật chảo trong khi xào.

Khi chuyển qua nhà hàng Nhật, mùa Hè ngoài trời nắng nóng 38-40 độ C, thì trong bếp nơi tôi đứng, ngay cạnh vỉ nướng gà, có lúc nhiệt kế vọt lên đến gần 50 độ. Tay phải cầm cây kẹp mấy ngày đầu muốn xụi đi vì những động tác gắp - lật liên tục vài chục ký gà nướng.
Sang tới station sushi, phải fillet cá hồi, 15-20kg mỗi ngày. Có những hôm bước chân ra khỏi bếp, người tôi bốc mùi tanh nồng, bước lên xe điện cũng cảm thấy ái ngại với xung quanh.

Tối nay tắm. Tự dưng nhớ lại những ngày tháng đó. Thứ đã châm ngòi cho những ký ức đó bùng lên là mùi thịt gà sống, lẩn quẩn trong kẽ tay, và cả trên chiếc áo chef vừa cởi.

Hôm nay bếp thiếu người, nên đến tận khi nhân viên đã về hết rồi, tôi mới có thời gian để bỏ gà ra cắt. Mọi khi, lúc sung sức, tôi có thể fillet 25kg thịt ức gà trong 20 phút. Hôm nay, cũng chừng đó thịt, tôi lê lết mãi 40 phút mới xong. Hậu quả của cả một ngày dài, với rất nhiều áp lực về tình hình kinh doanh và nhân sự những ngày này.

Bạn nghĩ, để trở thành đầu bếp chuyên nghiệp, làm việc trong một căn bếp thương mại, chỉ cần khoác lên mình chiếc áo chef, vẽ vời chấm mút đôi ba nét sốt đĩa, cầm chiếc muỗng chậm rãi đặt lên đó một cục thịt nho nhỏ với vài ba miếng rau củ, là đủ hay sao?

Bạn nghĩ, có thể một bước nhảy vọt lên đến vị trí đó mà không cần phải trải qua khổ luyện, không phải làm từ những công việc thấp kém nhất ở trong bếp như rửa chén, đổ rác, cọ bếp, lau sàn cho đến bào vài chục ký cà rốt, bóc vỏ vài chục ký hành một ngày, rồi cắt thịt thà cá mú, hay sao?

Khi chọn nghề bếp, dĩ nhiên là chúng ta đã chấp nhận tất cả những vất vả của ngành này. Bởi chúng ta đều hiểu, làm nghề gì cũng vậy, muốn thành tài phải có lòng kiên nhẫn và kinh qua khổ luyện. Chúng ta chấp nhận đối mặt và không muốn kêu ca về những khổ cực đó.

Nhưng cá nhân tôi thì ghét những ai thích đánh bóng cái nghề nghiệp này, bôi son trát phấn tô vẽ màu hồng cho người ta ngộ nhận về nó. Ghét những ai thích phỉnh phờ, ham hư danh, tự tôn thái quá. Ghét những ai làm bếp đến một vị trí cao quý nhất định rồi thì đâm ra đổ đốn, khinh thường đồng nghiệp, thiếu tôn trọng và bất nhã cả với khách hàng là những người mang đến miếng cơm manh áo cho mình.

Những kẻ như vậy, như con ếch suốt đời ngồi ở đáy giếng mà nghĩ bầu trời chỉ to bằng cái mảnh con con trên đầu đó mà thôi.
____________________________________________
2/ Tin nhắn của Brian làm tôi thoáng chút ngạc nhiên. "Are you hiring by any chance?" (Có khi nào mày đang tuyển người không?) Thứ nhất là bởi vì tôi không thân với gã. Thứ hai là vì tôi không tin lại có một ngày gã rời bỏ PPJC. Và cuối cùng là vì, thế quái nào gã lại gõ cửa đúng lúc tôi đang loay hoay tìm một cánh tay phải cho mình?

Brian, người đã từng tuyên bố chắc nịch: "Ở đây (PPJC) không cần bếp trưởng." khiến tôi phải cố gắng lắm mới nhịn được cười, là một dạng giống như Darren Fletcher trong làng bóng đá. Tức là mẫu "cầu thủ" gặt hái được nhiều thành công dựa vào hai yếu tố: một: không bao giờ phàn nàn dù luôn chỉ là sự lựa chọn số hai - thậm chí là ba, bốn..., và hai: luôn nỗ lực hết mình mỗi khi được trao cho một cơ hội vào sân hiếm hoi.

Brian bắt đầu làm việc ở PPJC trong những ngày cuối cùng của bếp trưởng Daigo, nên có thể nói là gã kém may mắn. Người kế nhiệm Daigo lúc đó được xác định là Kaz, một thanh niên mới từ Nhật Bản sang Úc và lần đầu làm bếp trưởng. Điều trái khoáy ở chỗ, sếp tôi không chỉ có mỗi PPJC mà còn một bếp cafe nữa nằm ngay bên hông tiệm. Ở bếp này, vị trí bếp trưởng lại là một cuộc tranh đua chưa có hồi kết giữa Francis và Atsushi. Hai hổ không thể cùng chia một núi, trong lúc chờ Francis chuyển đi, Atsushi thường được sếp bố trí qua PPJC làm để hỗ trợ Kaz hãy còn quá non trẻ. Gia nhập bếp trong cái giai đoạn sáng tối lẫn lộn như thế, Brian không được đào tạo một cách thống nhất. Hôm nay gã "được" người này kèm cặp, mai lại là một kẻ khác. Cứ thế, như con rối bị quay vòng vòng, và kết quả bị đánh giá là "thích ứng chậm", "không có khả năng phát triển".

Đó là ấn tượng cuối cùng của tôi về Brian, bởi chỉ ít lâu sau khi Daigo chuyển tới Berlin sinh sống, tôi cũng thôi việc ở PPJC.

Khoảng một năm sau, khi có dịp gặp lại Atsushi, tôi mới biết cả hai bếp ở đó đã có vài sự thay đổi lớn: Francis ra đi, Atsushi chuyển qua làm bếp trưởng ở PPJC, còn Kaz đổi chỗ qua nắm bếp của người "chị em" ở bên hông tiệm. Hỏi thăm nhân sự dạo này thế nào, Atsushi hồ hởi trả lời tôi: "Brian turns out to be very good and enjoys workings there. I promoted him to be my sous chef." (Brian hoá ra làm việc lại rất tốt và yêu thích công việc ở đó (PPJC). Tao đã cất nhắc cho nó lên làm bếp phó của tao.)

Tôi tự mình kiểm chứng lời Atsushi trong quãng thời gian 2 tháng ngắn ngủi trở về PPJC làm việc. Brian rõ ràng không phải một dạng thiên tài như Messi, hay "trâu bò" như Cristiano Ronaldo, nhưng gã khiến tôi liên tưởng nhiều tới Fletcher của Manchester United. Một mẫu người không bao giờ ca thán khi bị giữ lại rất lâu ở vị trí thấp nhất trong bếp. Một người đã biết trân trọng và tận dụng cái cơ hội hiếm hoi sau khi tôi bỏ đi (kéo theo một loạt nhân viên kỳ cựu khác cũng thôi việc) về mặt lỗ hổng nhân sự để vươn lên trở thành "cầu thủ chủ chốt" cho đội bếp. Trong suốt ba năm ở PPJC, Brian không có bất cứ đóng góp nào về mặt sáng tạo: từ cách tân phương pháp làm việc cho tới đổi mới thực đơn, nhưng gã luôn thực hiện tròn vai những trách nhiệm được giao phó, bằng tính cẩn thận và cần cù. Có một nhân viên như vậy ở trong bếp giống như có một lá chắn kiên cố trước lối vào khung thành đội nhà, khiến tuyến trên có thể yên tâm mà tấn công tìm kiếm bàn thắng.

"Tại sao lại rời bỏ PPJC?" - tôi nhắn tin lại cho Brian sau khi đã hết ngạc nhiên. Và câu trả lời không nằm ngoài dự đoán: sếp tìm cách ép Brian phải đi khi lương gã, theo thời gian và những gì đã cống hiến, trở nên quá cao so với mặt bằng chung quỹ lương của PPJC. Thêm vào đó, từ ngày Daigo đi, sếp không ngừng nhúng mũi vào bếp. Khi càng lên cao, dĩ nhiên điều đó càng khiến Brian cảm thấy khó chịu.

Tôi quyết định nhận gã vào làm. Một món hời, tôi có thể tự tin mà nói vậy vì nhiều lý do. Nhưng quan trọng trong số đó, tôi muốn dùng gã như một tấm gương để truyền tải bài học cho những ai đang và sẽ làm việc với mình sau này:
1. Hãy biết kiên nhẫn chờ thời, và sẵn sàng khi cơ hội đến tay.
2. Hãy luôn thể hiện một tinh thần làm việc nghiêm túc, chuyên nghiệp, đem lại cảm giác tin tưởng cho đồng nghiệp và cấp trên.
3. Trong hoàn cảnh khó khăn, không có đường lùi, con người ta có thể phát triển đến mức khó tin. Đó là những gì xảy ra với Brian khi những trụ cột của bếp đồng loạt ra đi, đẩy bếp vào tình cảnh nguy kịch do thiếu hụt nhân sự và buộc cậu phải nỗ lực tiến lên nếu không muốn bị loại bỏ.
4. Mỗi căn bếp chỉ cần một, hoặc thậm chí không cần tới những "ngôi sao", "thiên tài". Nhưng "công nhân cần mẫn" thì ở đâu cũng đều cần hết cả.
5. Một người bếp trưởng tốt có thể khiến nhân viên của mình phát triển và bộc lộ được hết khả năng của họ. Và đó là may mắn cho cả hai.

Chẳng riêng làm bếp khổ đâu. Mấy anh đầu bếp làm vất vả thì em công nhận rồi.
Sách báo, mạng họ nói làm bếp oai lắm, sang chảnh lắm khi làm ở các nhà hàng thuộc khách sạn cao cấp.


Cứ làm dịch vụ là vất vả như gì rồi đó.
Làm nghề gì dịch vụ hầu như nghề nào cũng vất vả.

Hồi trước em đi làm. Có anh đầu bếp nấu ăn từ tận 2h20 đêm.
Để 5h30 có số lượng khách lớn ăn.

Chẳng ngủ nghỉ gì... Cứ ... 1 mình. Thái, chặt, xào nấu từ 2h20 đến tận sáng.

Em xem đồng hồ vì từ khi họ nấu nướng em ở quầy bar ngoài nhà hàng tiếng to quá em tỉnh cả ngủ luôn.

trangtrangb1
Nhị đẳng
Nhị đẳng
Bài viết: 387
Tham gia: 15:30, 17/06/16

TL: Ai làm đầu bếp. Cách làm đầu bếp trong tử vi.

Gửi bài gửi bởi trangtrangb1 »

Hồi trước có người xin cho mình làm giáo viên mầm non.
Lương 1 tháng chỉ được 4 triệu thôi. Có đóng bảo hiểm xã hội. Nhưng mình từ chối.

Vì mình không muốn làm giáo viên lắm dạy trẻ lắm. Mình nóng tính, dễ nổi nóng.
Các em trẻ 3,4,5 tuổi thì rất nhạy cảm. Mình sợ vì cái tính nóng nảy, khi tức giận lên... Mà không kiềm chế thì quát chửi ầm ầm khiến các cháu sợ, bị tổn thương.
Thì tội nghiệp các cháu, các cháu còn nhỏ, mỏng manh, dễ vỡ....

Ngay đến cả cháu ruột của mình. Mình rất yêu thương nó. Mà nhiều khi mình giỗ nó không nghe, cho ăn không chịu ăn,... Dỗ ngủ không chịu ngủ.
Nhiều hôm mình nói không được mình quát tháo, mắng um xùm cả xóm lên.
Cháu thì khóc bù lu bù loa. Nhiều hôm mình bực mình không dỗ dành dù rất thương nó.
Cứ để nó khóc chán... Rồi nín.
Cháu mình nó bướng lắm.... Nhiều mình rất bực vì nói nó không nghe.
Nhưng không bao giờ mình đánh nó cả. Dù rất bực mình.

Cháu mình còn thế. Cháu thiên hạ.... Thì sao đây.

Nghề giáo là nghề cao quý, đáng được tôn trọng.
Nhưng không phải ai cũng làm được nghề giáo, và có tố chất để trở thành giáo viên.

Không đi làm giáo viên, mình cũng bị mẹ mắng... Mình phát mệt mỏi.

Thứ 2, lương 4 triệu thấp quá. Không muốn gắn bó với nghề.

Giờ không biết là làm gì làm bếp chắc cũng khó mà làm tốt khi 1 người mắc chứng sợ lửa. Sợ chém mổ, sợ máu .

trangtrangb1
Nhị đẳng
Nhị đẳng
Bài viết: 387
Tham gia: 15:30, 17/06/16

TL: Ai làm đầu bếp. Cách làm đầu bếp trong tử vi.

Gửi bài gửi bởi trangtrangb1 »

Chagio đã viết: 17:13, 17/06/17 Tặng em. Không liên quan đến tử vi. Bài viết về làm bếp của anh Bluer đang làm bếp ở Úc. Em có thể search FB "Bluer"
1/ Khi làm ở nhà hàng Tàu, mỗi ngày tôi phải cắt 30-40kg thịt gà, 10-20kg thịt bò. Cắt mỏng và đều tăm tắp bằng dao clever của người Hoa. Muốn cắt nhanh được như vậy, thịt phải bỏ vào ngăn đá khoảng 30 phút đến 1 tiếng cho cứng form lại rồi mới lấy ra cắt. Mùa Đông, năm đầu ngón tay trái của tôi buốt đến tận xương tuỷ vì phải nắm, giữ chừng đó ký thịt lạnh mỗi ngày. Còn các ngón tay, khớp cổ tay, khớp bả vai thì rã rời và cơ bắp thì co cứng lại bởi những động tác nâng, giữ, giật chảo trong khi xào.

Khi chuyển qua nhà hàng Nhật, mùa Hè ngoài trời nắng nóng 38-40 độ C, thì trong bếp nơi tôi đứng, ngay cạnh vỉ nướng gà, có lúc nhiệt kế vọt lên đến gần 50 độ. Tay phải cầm cây kẹp mấy ngày đầu muốn xụi đi vì những động tác gắp - lật liên tục vài chục ký gà nướng.
Sang tới station sushi, phải fillet cá hồi, 15-20kg mỗi ngày. Có những hôm bước chân ra khỏi bếp, người tôi bốc mùi tanh nồng, bước lên xe điện cũng cảm thấy ái ngại với xung quanh.

Tối nay tắm. Tự dưng nhớ lại những ngày tháng đó. Thứ đã châm ngòi cho những ký ức đó bùng lên là mùi thịt gà sống, lẩn quẩn trong kẽ tay, và cả trên chiếc áo chef vừa cởi.

Hôm nay bếp thiếu người, nên đến tận khi nhân viên đã về hết rồi, tôi mới có thời gian để bỏ gà ra cắt. Mọi khi, lúc sung sức, tôi có thể fillet 25kg thịt ức gà trong 20 phút. Hôm nay, cũng chừng đó thịt, tôi lê lết mãi 40 phút mới xong. Hậu quả của cả một ngày dài, với rất nhiều áp lực về tình hình kinh doanh và nhân sự những ngày này.

Bạn nghĩ, để trở thành đầu bếp chuyên nghiệp, làm việc trong một căn bếp thương mại, chỉ cần khoác lên mình chiếc áo chef, vẽ vời chấm mút đôi ba nét sốt đĩa, cầm chiếc muỗng chậm rãi đặt lên đó một cục thịt nho nhỏ với vài ba miếng rau củ, là đủ hay sao?

Bạn nghĩ, có thể một bước nhảy vọt lên đến vị trí đó mà không cần phải trải qua khổ luyện, không phải làm từ những công việc thấp kém nhất ở trong bếp như rửa chén, đổ rác, cọ bếp, lau sàn cho đến bào vài chục ký cà rốt, bóc vỏ vài chục ký hành một ngày, rồi cắt thịt thà cá mú, hay sao?

Khi chọn nghề bếp, dĩ nhiên là chúng ta đã chấp nhận tất cả những vất vả của ngành này. Bởi chúng ta đều hiểu, làm nghề gì cũng vậy, muốn thành tài phải có lòng kiên nhẫn và kinh qua khổ luyện. Chúng ta chấp nhận đối mặt và không muốn kêu ca về những khổ cực đó.

Nhưng cá nhân tôi thì ghét những ai thích đánh bóng cái nghề nghiệp này, bôi son trát phấn tô vẽ màu hồng cho người ta ngộ nhận về nó. Ghét những ai thích phỉnh phờ, ham hư danh, tự tôn thái quá. Ghét những ai làm bếp đến một vị trí cao quý nhất định rồi thì đâm ra đổ đốn, khinh thường đồng nghiệp, thiếu tôn trọng và bất nhã cả với khách hàng là những người mang đến miếng cơm manh áo cho mình.

Những kẻ như vậy, như con ếch suốt đời ngồi ở đáy giếng mà nghĩ bầu trời chỉ to bằng cái mảnh con con trên đầu đó mà thôi.
____________________________________________
2/ Tin nhắn của Brian làm tôi thoáng chút ngạc nhiên. "Are you hiring by any chance?" (Có khi nào mày đang tuyển người không?) Thứ nhất là bởi vì tôi không thân với gã. Thứ hai là vì tôi không tin lại có một ngày gã rời bỏ PPJC. Và cuối cùng là vì, thế quái nào gã lại gõ cửa đúng lúc tôi đang loay hoay tìm một cánh tay phải cho mình?

Brian, người đã từng tuyên bố chắc nịch: "Ở đây (PPJC) không cần bếp trưởng." khiến tôi phải cố gắng lắm mới nhịn được cười, là một dạng giống như Darren Fletcher trong làng bóng đá. Tức là mẫu "cầu thủ" gặt hái được nhiều thành công dựa vào hai yếu tố: một: không bao giờ phàn nàn dù luôn chỉ là sự lựa chọn số hai - thậm chí là ba, bốn..., và hai: luôn nỗ lực hết mình mỗi khi được trao cho một cơ hội vào sân hiếm hoi.

Brian bắt đầu làm việc ở PPJC trong những ngày cuối cùng của bếp trưởng Daigo, nên có thể nói là gã kém may mắn. Người kế nhiệm Daigo lúc đó được xác định là Kaz, một thanh niên mới từ Nhật Bản sang Úc và lần đầu làm bếp trưởng. Điều trái khoáy ở chỗ, sếp tôi không chỉ có mỗi PPJC mà còn một bếp cafe nữa nằm ngay bên hông tiệm. Ở bếp này, vị trí bếp trưởng lại là một cuộc tranh đua chưa có hồi kết giữa Francis và Atsushi. Hai hổ không thể cùng chia một núi, trong lúc chờ Francis chuyển đi, Atsushi thường được sếp bố trí qua PPJC làm để hỗ trợ Kaz hãy còn quá non trẻ. Gia nhập bếp trong cái giai đoạn sáng tối lẫn lộn như thế, Brian không được đào tạo một cách thống nhất. Hôm nay gã "được" người này kèm cặp, mai lại là một kẻ khác. Cứ thế, như con rối bị quay vòng vòng, và kết quả bị đánh giá là "thích ứng chậm", "không có khả năng phát triển".

Đó là ấn tượng cuối cùng của tôi về Brian, bởi chỉ ít lâu sau khi Daigo chuyển tới Berlin sinh sống, tôi cũng thôi việc ở PPJC.

Khoảng một năm sau, khi có dịp gặp lại Atsushi, tôi mới biết cả hai bếp ở đó đã có vài sự thay đổi lớn: Francis ra đi, Atsushi chuyển qua làm bếp trưởng ở PPJC, còn Kaz đổi chỗ qua nắm bếp của người "chị em" ở bên hông tiệm. Hỏi thăm nhân sự dạo này thế nào, Atsushi hồ hởi trả lời tôi: "Brian turns out to be very good and enjoys workings there. I promoted him to be my sous chef." (Brian hoá ra làm việc lại rất tốt và yêu thích công việc ở đó (PPJC). Tao đã cất nhắc cho nó lên làm bếp phó của tao.)

Tôi tự mình kiểm chứng lời Atsushi trong quãng thời gian 2 tháng ngắn ngủi trở về PPJC làm việc. Brian rõ ràng không phải một dạng thiên tài như Messi, hay "trâu bò" như Cristiano Ronaldo, nhưng gã khiến tôi liên tưởng nhiều tới Fletcher của Manchester United. Một mẫu người không bao giờ ca thán khi bị giữ lại rất lâu ở vị trí thấp nhất trong bếp. Một người đã biết trân trọng và tận dụng cái cơ hội hiếm hoi sau khi tôi bỏ đi (kéo theo một loạt nhân viên kỳ cựu khác cũng thôi việc) về mặt lỗ hổng nhân sự để vươn lên trở thành "cầu thủ chủ chốt" cho đội bếp. Trong suốt ba năm ở PPJC, Brian không có bất cứ đóng góp nào về mặt sáng tạo: từ cách tân phương pháp làm việc cho tới đổi mới thực đơn, nhưng gã luôn thực hiện tròn vai những trách nhiệm được giao phó, bằng tính cẩn thận và cần cù. Có một nhân viên như vậy ở trong bếp giống như có một lá chắn kiên cố trước lối vào khung thành đội nhà, khiến tuyến trên có thể yên tâm mà tấn công tìm kiếm bàn thắng.

"Tại sao lại rời bỏ PPJC?" - tôi nhắn tin lại cho Brian sau khi đã hết ngạc nhiên. Và câu trả lời không nằm ngoài dự đoán: sếp tìm cách ép Brian phải đi khi lương gã, theo thời gian và những gì đã cống hiến, trở nên quá cao so với mặt bằng chung quỹ lương của PPJC. Thêm vào đó, từ ngày Daigo đi, sếp không ngừng nhúng mũi vào bếp. Khi càng lên cao, dĩ nhiên điều đó càng khiến Brian cảm thấy khó chịu.

Tôi quyết định nhận gã vào làm. Một món hời, tôi có thể tự tin mà nói vậy vì nhiều lý do. Nhưng quan trọng trong số đó, tôi muốn dùng gã như một tấm gương để truyền tải bài học cho những ai đang và sẽ làm việc với mình sau này:
1. Hãy biết kiên nhẫn chờ thời, và sẵn sàng khi cơ hội đến tay.
2. Hãy luôn thể hiện một tinh thần làm việc nghiêm túc, chuyên nghiệp, đem lại cảm giác tin tưởng cho đồng nghiệp và cấp trên.
3. Trong hoàn cảnh khó khăn, không có đường lùi, con người ta có thể phát triển đến mức khó tin. Đó là những gì xảy ra với Brian khi những trụ cột của bếp đồng loạt ra đi, đẩy bếp vào tình cảnh nguy kịch do thiếu hụt nhân sự và buộc cậu phải nỗ lực tiến lên nếu không muốn bị loại bỏ.
4. Mỗi căn bếp chỉ cần một, hoặc thậm chí không cần tới những "ngôi sao", "thiên tài". Nhưng "công nhân cần mẫn" thì ở đâu cũng đều cần hết cả.
5. Một người bếp trưởng tốt có thể khiến nhân viên của mình phát triển và bộc lộ được hết khả năng của họ. Và đó là may mắn cho cả hai.
Nghề đầu bếp, nghề bartender thông tin quảng cáo nghe thì hấp dẫn lắm.

Các bạn cứ thử đi rồi thấy làm nó khác với học.
Em nói thật.
Mấy người làm bar cũng chẳng xung xướng gì.
Bar mà tay nghề cao và chuyên nghiệp đó.
Chủ yếu nam làm thôi.

LySoVietNam2016
Lục đẳng
Lục đẳng
Bài viết: 3782
Tham gia: 11:10, 28/09/16

TL: Ai làm đầu bếp. Cách làm đầu bếp trong tử vi.

Gửi bài gửi bởi LySoVietNam2016 »

Nếu ko muốn sát sanh thì cháu có có thể nấu ăn chay dc mà.
Nói đen đến nấu ăn, người ấy nấu rất giỏi và ngon. Giỏi lắm luôn, cháu a. Người Người nấu dc các món của rất nhiêu nước. Chỉ cài pha trà uống ma người đá khiển nhiều người mê trà người pha. Hôm liên hoan người đã chỉ cho 1 người người bạn cách pha trà dai tiệc. Mọi người uống sach ko còn giọt nào, mặc dù làm rất nhiều. Người ta thích quá hoi cách pha.

Ý tôi noi gi? NẾU Chau có nang khieu thi nen phát huy. Chỉ có pha trà mà nhiều người thích vậy. Trà là do tự người sáng chế cách pha và liều lượng cũng tự tự người ra liều. Ai uống rồi cũng phải hỏi hỏi người cách pha vì rát ngon. Người Người làm nhiều nhiều bà Mỹ ghiền luôn nền họ bây giờ đổi sang uống trả thay cafe he he he

trangtrangb1
Nhị đẳng
Nhị đẳng
Bài viết: 387
Tham gia: 15:30, 17/06/16

TL: Ai làm đầu bếp. Cách làm đầu bếp trong tử vi.

Gửi bài gửi bởi trangtrangb1 »

LySoVietNam2016 đã viết: 22:54, 17/06/17 Nếu ko muốn sát sanh thì cháu có có thể nấu ăn chay dc mà.
Nói đen đến nấu ăn, người ấy nấu rất giỏi và ngon. Giỏi lắm luôn, cháu a. Người Người nấu dc các món của rất nhiêu nước. Chỉ cài pha trà uống ma người đá khiển nhiều người mê trà người pha. Hôm liên hoan người đã chỉ cho 1 người người bạn cách pha trà dai tiệc. Mọi người uống sach ko còn giọt nào, mặc dù làm rất nhiều. Người ta thích quá hoi cách pha.

Ý tôi noi gi? NẾU Chau có nang khieu thi nen phát huy. Chỉ có pha trà mà nhiều người thích vậy. Trà là do tự người sáng chế cách pha và liều lượng cũng tự tự người ra liều. Ai uống rồi cũng phải hỏi hỏi người cách pha vì rát ngon. Người Người làm nhiều nhiều bà Mỹ ghiền luôn nền họ bây giờ đổi sang uống trả thay cafe he he he
Cháu không muốn làm bếp vì không muốn sát sinh thật sự. Cháu thề là thật tâm cháu giết bất cứ con gì cháu cũng thương chúng.
Trừ 1 số con vật nhỏ nhỏ như ruồi, muỗi, .... Cháu không thương nhưng cũng không muốn sát hại chúng.

_ cháu không muốn đi bắt và câu cá vì tội nghiệp con cá.
_ mẹ cháu tức quá đập chết 1 con gà rồi giết bỏ vào nồi cháu cũng thấy xót.
_ mỗi lần con chó nhà cháu nó già hoặc lớn. Mẹ cháu bán nó cho các cửa hàng bán thịt chó. Cháu thấy thương chó lắm . Buồn.
_ thấy người ta biểu diễn xiếc voi. Cho với đi lên ghế... Rồi voi ngã đổ người xuống đất... Cháu rất thương chú với đó. Cảm thấy tức giận với những người huấn luyện voi. Tự thề sẽ không bao giờ xem voi biểu diễn xiếc.
Đó là 1 cách để bảo vệ loài voi.
_ thấy video trên mạng 1 nhóm thanh niên bắt lạt, đánh... 1 chú khỉ. Thương khỉ. Cháu rất tức giận. Chỉ muốn vả cho mấy thằng mất dạy vài cái tát.
......
Cháu ước 1 ngày nào đó các con vật sẽ không bị tàn sát, sát sinh.

Mà ngày nào cháu cũng ăn thịt cá. Thấy có lỗi với loài vật quá. Không ăn thì cháu sợ thiếu chất. Cháu gầy mà. Nhà cháu không ai ăn chay. Chỉ mình cháu muốn ăn chay thôi.
Cháu ăn ít thịt cá... thôi. Cháu ăn nhiều rau của hơn. Nên cháu gầy như cây tăm. Cũng do cơ thể hấp thụ kém nữa.
Mùng 1 và rằm thì cũng cố ăn chay nguyên 2 ngày đó .

Cháu không có năng khiếu về nấu ăn, ẩm thực, đồ uống... Đấy là cháu nói thật. Không đánh giá tự ti về bản thân. Cũng không có đam mê về lĩnh vực ăn uống.

Cháu thấy cháu có gu thẩm mỹ tinh tế, ... Dù hiện tại cháu chưa có tiền... Không phải là 1 người đẹp về tóc tai, thời trang....
Nhưng cháu rất tự tin về gu thẩm mỹ của cháu.
Có khả năng thụ cảm những thứ đẹp đẽ tốt.
Cháu rất thích các bức tranh phong cảnh.
Đi đâu có cảnh đẹp cháu đều muốn chụp lại phong cảnh đẹp. Rồi về nhà ngắm nghía.

Mỗi bức ảnh cháu chụp đều có cảm xúc riêng. Chứ không phải đẹp là chụp không suy nghĩ.

Vd: ảnh cháu chụp phía ngoài vịnh xa.... Tượng trưng cho khát vọng muốn đi ra xa ngoài đào.

Ảnh chụp bầu trời lặn và ánh hoàng hôn . Buổi sáng Với ánh bình minh. Cháu thích mặt trời lặn.Ánh sáng bình minh nhẹ nhàng... Gây cảm xúc yêu thích với cháu. Yêu mặt trời.

..... Vv

Cháu không khoe. Chú hỏi cháu có năng khiếu gì.

Cháu xin trả lời cháu không giỏi nấu ăn pha chế.

Cái cháu tự tin là gu thẩm mỹ của cháu với làm đẹp, thời trang, phong cảnh.

Cháu có năng khiếu về vẽ.
Hồi nhỏ từ cấp 1: cháu luôn là người vẽ đẹp nhất lớp.
Điểm của cháu thường luôn đạt điểm 10.

Rất nhiều bạn nữ nhờ cháu vẽ búp bê, người mẫu cho các bạn ý .

Cấp 2, điểm mỹ thuật của cháu cũng rất cao. Trung bình cả năm 9 phẩy.

Lên cấp 3, một mình cháu vẽ bản đồ việt nam cho nhóm. Các bạn khen đẹp. ....

Nhưng mấy khả năng đó cháu thấy chẳng ứng dụng gì vào công việc của cháu cả.


Cháu quyết định đi làm buồng phòng. Nghe nó không sang.
Nhưng cũng bằng lương làm bếp, bar thôi.
Không phải sát sinh. Giờ giấc ổn định.

Đang trực tuyến

Đang xem chuyên mục này: Amazon [Bot], Apple [Bot], Boo.T, Byte [Spider], chimxinhxinh, Claude [Bot], Coc Coc [Bot], datcutepro, Dot [Bot], DuongDuong9796, Facebook [Bot], hacvt9a, HANH_DM, Hehe123hehe, hiro12051987, hocvienlyso, IAS IE, leehoo, Long Đức, Meta ext [Bot], Nhan lee, OAI-Search [Bot], ousenunwa193, PHDI, Phuonganhkuua, Rommel, rreign961, siunhan92dn, thaiminh130, thanhbk94, Thefallenone, Trendiction [Bot], tuanhungbk, vthang71226 khách.