CỨU MÌNH VỚI TÙ TRƯỞNG DA ĐỎ

Xem, hỏi đáp, luận giải về tử vi
Nội qui chuyên mục
Đây là chuyên mục dành cho việc xem lá số tử vi. Các bài mang tính trao đổi học thuật xin vui lòng đăng trong mục Kiến thức tử vi.
Không được đính kèm lá số của trang web khác. Các bài không liên quan sẽ bị chuyển khỏi chuyên mục này.
Chia sẻ
Hình đại diện của thành viên
Muathu_80
Ngũ đẳng
Ngũ đẳng
Bài viết: 1647
Tham gia: 08:54, 03/02/12
Đến từ: Tp. HCM

TL: CỨU MÌNH VỚI TÙ TRƯỞNG DA ĐỎ

Gửi bài gửi bởi Muathu_80 »

lá số chủ topic này mà làm bác sĩ thì thật tội nghiệp cho bệnh nhân

HongDuc12
Nhị đẳng
Nhị đẳng
Bài viết: 320
Tham gia: 03:56, 12/02/12

TL: CỨU MÌNH VỚI TÙ TRƯỞNG DA ĐỎ

Gửi bài gửi bởi HongDuc12 »

@Em UngDung132;

Vâng anh nhớ em chứ . Em là cậu em tốt bụng và hiền lành mà ,
Anh không chơi fb em a . Đây là địa chỉ email yahoo của anh : hongducnguyen_2012@yahoo.com.
Anh hơi bận nên trả lời chậm chạp em bỏ lỗi cho anh nhé . Mong rằng anh em mình có nhiều điều chia sẻ .

@ em thanhtu133

DV25-34 của em (Sinh Nhập) rơi vào cung Sửu có Thien Tướng Độc Toạ . Cung hạn Thiên Tướng độc toạ có Tả Phụ Hữu Bật đồng cung là cơ hội tốt để định hình sự nghiệp một đời .


DV 35-44 (Đắc Thái Tuế) là cung hạn Cự Môn toa thủ , là DV thành tựu sự nghiệp nhất .

Dai vận 45- 54 (sinh xuất) có Vũ Khúc , Thất Sát , Liêm Trinh Tham Lang và Tử Vi Phá Quân là đại vận có tính chuyển biến cực lớn . Nếu Phá quân gặp Hoá Lộc hay Lộc Tồn thì sẽ có Tham Lang đi cùng với Hóa Kỵ thi điều này có lợi hơn là hại .

DV 55-64 (Khắc Nhập ) có Thái Âm hãm là DV bất lợi .

Trong DV này mọi viec thi nên tịnh chứ không nên động . Động thi dễ gây tổn thất nhất là lúc Thai Am Hoa Ky gặp Da La . Để tránh phiền phức , tuyệt đối không nên bảo lãnh cho nguoiè này hay người no trong bât cứ tình huống nào nhat la về pháp lý , nếu không sẽ chịu gánh trách nhiệm những hậu quả ho làm .

Còn nói về Liêm Trinh Tham Lang tại Ty Hoi

Vân Hanj gặp Liem Trinh Tham Lang tai Ty Hoi thì dễ đi vào vòng lao lý , nhưng nếu Liem Trinh Tham Lang ngộ Tuần hay Triệt thì chuyện tù tội lại là điều khó có thể .

Nói về Lộc Tồn và hai sao Lưu Hà , Kiếp Sát

Theo cu Thiên Lương , Lộc Tồn là Thiên Lộc được an định theo hàng thiên can của tuổi . Vi du như hàng Thiên Can của tuổi em là Nhâm thì Lộc Tồn nằm tai Hợi . Tuổi Nhâm Thân thì nằm trong cảnh âm dương phản nghịch . ( Tuổi Nhâm là Dương Thổ còn Lộc Tồn nằm ở Hợi Âm Thủy) . Âm Dương Phản Nghich là khi vận hạn gặp Lộc Tồn thì mới được hưởng còn như không thì phải chịu luật bù trừ. Nghĩa là được cái này thì phải mất cái kia .



Và Lưu Hà , Kiếp Sát là hai sao làm nhiệm vụ bù trừ đó



Vân hạn 45-54 của em rơi vào cung Hợi , có Lộc Tồn tọa thủ là DV tốt . Đây là lúc em được hưởng lộc trời cho mà không phải chiu sự mất mát nào ..Điều này không có nghĩa là em chỉ hưởng Lộc Tồn trong DV 45-54 này . Em còn có thể hưởng được ở những DV khác khi Lưu Niên DV hoặc Tiểu Vận đi qua , xung chiếu , tam hơp hoặc nhị hợp với nó (cung Hợi)



Vài lời góp ý thêm về ls của em . Mong em yên tâm về học hành .. Anh khá bận không kip bỏ dấu mong em đoc hộ .

Anh viết rồi post rồi , nhưng chưa bỏ dấu , sợ em khó đọc nên bỏ dấu post lại em xem .


Anh HD

thanhtu133
Nhất đẳng
Nhất đẳng
Bài viết: 102
Tham gia: 00:14, 14/11/13

TL: CỨU MÌNH VỚI TÙ TRƯỞNG DA ĐỎ

Gửi bài gửi bởi thanhtu133 »

Anh Hongduc12 oi.chân thành cảm ơn anh.nếu được xin anh luận thêm các cung phu thê tử tức và di nô
Đại vận là vậy.xin anh tóm lược lại sự nghiệp của em ạ.có thành tựu hay danh chức gì ko

thanhtu133
Nhất đẳng
Nhất đẳng
Bài viết: 102
Tham gia: 00:14, 14/11/13

TL: CỨU MÌNH VỚI TÙ TRƯỞNG DA ĐỎ

Gửi bài gửi bởi thanhtu133 »

Mình cjẳng quan tâm ai vào topic này mà chê bai mình làm bsi khổ nguoi khac này nọ
Còn neu ai noi vì tiền mà học ngành này thì mình cũng nói lun.mấy nguoi suy nghĩ kieu do là dã tâm
Neu muon có tiền thì đi học kinh doanh kiến trúc khá hơn
Bsĩ trc nhất là cái tâm rồi
Trực gác bệnh viên chưa kể trách nhiệm nặng nề
Vui khi các bạn đã quan tâm khi vào topic.còn nếu mà nói kiểu mỉa mai cạnh khoé thì ko cần
Luôn cảm tạ những bạn tốt.khen chê chân thành góp ý để mình sửa đổi và phát triển theo hướng tích cực
Thân.

cuongbangcuong
Đang bị cấm
Đang bị cấm
Bài viết: 1964
Tham gia: 22:00, 14/03/14

TL: CỨU MÌNH VỚI TÙ TRƯỞNG DA ĐỎ

Gửi bài gửi bởi cuongbangcuong »

bạn cao tầm 1m50_1m53? da trang mat tron mat 1 mí?

traitimbang321
Nhất đẳng
Nhất đẳng
Bài viết: 105
Tham gia: 16:45, 11/03/14

TL: CỨU MÌNH VỚI TÙ TRƯỞNG DA ĐỎ

Gửi bài gửi bởi traitimbang321 »

Tôi không biết xem tử vi , tôi chỉ xin có vài lời với bạn chủ Topic là tử vi của mỗi người nó chính là khoảnh khắc chụp lại bầu trời lúc chúng ta được sinh ra ứng với mỗi sao đóng tại mỗi cung . Nó chính là THIÊN .
_ Khi xét đến số phận của 1 con người còn phải xét đến 2 yếu tố nữa là NHÂN và ĐỊA . 1 lá số tử vi không thể đánh giá hết được số phận con người . Nhiều người cứ đổ lỗi cho số phận , chính bản thân mỗi người là người quyết định số phận của mình _ đó là NHÂN .
_ Yếu tố còn lại cần xét đến là ĐỊA (thời thế ) . Thời thế thay đổi thì những điều lá số nói chưa chắc đã đúng ! , ngày xưa có chiến tranh chết hàng chục triệu dân , không thể nói lá số hàng chục triệu dân đó đều nói chết yểu !
_ Tôi chỉ chỉ có 1 lời khuyên với bạn chủ Topic , bạn học ngành y hãy học thật tốt sau này trở thành 1 người bác sĩ giỏi chữa bệnh cứu người , ngành y rất danh giá , nhưng ở nhiều nước này các chính khách lợi dụng những khẩu hiểu '' mỹ miều '' để mỵ dân cai trị !. Bạn hãy làm 1 người bs tốt , xa hơn nữa là 1 người TRÍ THỨC , với tôi BS và Luật sư là 2 nghề cao quý nhất _ đấu tranh vì mạng người , vì công bằng tiến bộ cho xã hội ! . Đừng vì người khác nói là không tốt mà bỏ , bạn cần phải có sự '' tự tín '' , bạn sẽ thành công . ( Chỉ sợ bạn không giữ được mình , bán linh hồn cho quỷ )
_ MỖI CON NGƯỜI CHÚNG TA KHÔNG THỂ THOÁT KHỎI HOÀN CẢNH ! . NHƯNG CHÚNG TA KHÔNG PHẢI LÀ SẢN PHẨM THỤ ĐỘNG CỦA HOÀN CẢNH . VÌ THẾ HÃY VẬN ĐỘNG THAY ĐỔI CHÍNH BẢN THÂN MÌNH ĐI ĐÃ .

Hình đại diện của thành viên
tutruongdado
Thất đẳng
Thất đẳng
Bài viết: 6232
Tham gia: 23:24, 13/11/10

TL: CỨU MÌNH VỚI TÙ TRƯỞNG DA ĐỎ

Gửi bài gửi bởi tutruongdado »

http://moneydaily.vn/2014/03/3-000d-tie ... huc-vu-di/" target="_blank
3.000đ tiền công khám và mệnh lệnh: ‘Hãy phục vụ đi’

3.000đ tiền công khám và mệnh lệnh: “Hãy phục vụ đi”

[highlight=#NaNNaNNaN]3.000 đồng tiền công khám bệnh, 35.000 tiền công mổ đại phẫu… Người ta trả công cho các bác sĩ như vậy và bảo: Hãy phục vụ đi.[/highlight]
Chí phí y tế là vấn đề ưu tư rất lớn trong đại bộ phận những người đi khám bệnh ở Việt Nam. Có lẽ chỉ có rất, rất ít người Việt Nam không phải ưu tư về vấn đề này.
Cách đây lâu rồi, y tế Việt Nam được miễn phí. Người bệnh không phải trả tiền. Vào bệnh viện, bác sĩ sẽ quyết định ai được chụp Xquang, ai được cho “bê đui”, ai được cho APC, ai chỉ có xuyên tâm liên… khi bị vết thương thì ai được gây tê để khâu vết thương, ai phải khâu sống… Lúc đó, bác sĩ như một ông Trời, quyền sinh quyền sát. Chính vì vậy mà Thầy thuốc phải như Mẹ hiền, công bằng, đầy ắp lương tâm.
Nhưng rồi nhà nghèo, lấy đâu ra cơm ra gạo mà nuôi đủ cho các con. Rồi thì đâu phải “mẹ” nào cũng hiền. Có những lúc người ta toan tính quay lại thời kì chiến tranh, dùng nước dừa để truyền dịch. Còn nhớ cảnh các bác sĩ Ngoại Thần kinh mỗi người thủ cho mình một cái ống nghiệm, trong đó chứa mấy cây kim Long Well, một loại kim luồn dùng 1 lần rồi bỏ, ngâm trong alcool, để làm mạch não đồ cho bệnh nhân. Nhiều “chiêu” được phát minh như mài kìm, cắt gọt đầu nhựa của kim, để có thể sử dụng được cả trăm lần.
Chẳng biết phía Bắc thì sao chứ phía Nam thì thật tình đến lúc đó toàn xài đồ Mỹ để lại. Mà cũng ác. Không biết vô tình hay cố ý mà lô thuốc cản quang Conray viện trợ của Mỹ, theo những người am hiểu tình hình thì nhận vào khoảng năm 1966, 1967, vậy mà date hết vào năm 1967. Mỗi lần muốn xác định có thoát vị đĩa đệm hay không phải bơm vào bao rễ (gọi nôm na là bơm vào tủy sống) để chụp hình. Bệnh nhân phải ngồi cả đêm, vậy mà có nhiều bệnh nhân cứ giật đùng đùng, có người giật gẫy cả cổ xương đùi.
Thế rồi Liên Xô sụp đổ, cả đất nước rơi vào hụt hẫng. Lấy gì mà sống, lấy gì mà ăn, và lấy gì mà chữa bệnh? Bắt đầu câu chuyện Tái Ông thất mã. Chỉ trong vài năm, Việt nam đã trở thành nước xuất khẩu gạo. So với cái thời ăn bo bo, dân ta no hơn, ấm hơn. Người ta bảo là chúng ta được cởi trói. Không biết trước đó ai trói chúng ta nhỉ?
Hình ảnh
Chẳng ai dám quyết định đưa chi phí y tế về gần với giá thực của nó, chỉ ra sức hô hào, bắt buộc nhân viên y tế phải như “mẹ hiền”. Ảnh minh hoạ.
Y tế đã phải trả tiền, nhưng bệnh nhân không còn phải ngồi cả đêm, không còn phải giật đùng đùng, tất cả các vết thương đều được gây tê khi khâu, xuyên tâm liên biến mất, bê đui chẳng còn là thần tượng… Song song đó, bác sĩ không còn là ông Trời, tôi trả tiền, ông phục vụ.
Vào cái năm mà máy bay của Vietnamairline rơi trên đất Thái lan, gần như tất cả các bác sĩ Ngoại Thần kinh của Bệnh viện Chợ rẫy tròn xoe đến rách cả mí mắt khi nhìn thấy tấm phim CTScan được chụp ở Thái Lan chuyển theo với nạn nhân sống sót về Việt Nam. Vậy mà chỉ mấy năm sau, chụp mạch não đồ qua động mạch cảnh đã là dĩ vãng. CTScan chui vào tận các ngõ ngách của đất nước.
Cứ tưởng mọi sự rồi sẽ đi lên mãi, chẳng mấy chốc mà Việt Nam sánh vai với các cường quốc năm châu. Nhưng rồi cái nền kinh tế nửa thị trường bắt đầu kìm hãm sự phát triển. Song song với việc kìm hãm sự phát triển về kinh tế, nó kìm hãm luôn sự phát triển của ngành y. 3.000 đồng tiền công khám bệnh, 35.000 tiền công mổ đại phẫu… Người ta trả công cho các bác sĩ như vậy và bảo: Hãy phục vụ đi.
Khi đòi hỏi phải phục vụ thì họ nhân danh cái nửa tên là thị trường, nhưng cái nửa mang tên định hướng lại đứng ra trả thù lao. Cái nửa mang tên định hướng của nền kinh tế bảo thầy thuốc phải như mẹ hiền. Một nền y tế rẻ mạt theo kiểu định hướng như vậy trong một xã hội điên cuồng chạy theo vật chất mang tên thị trường thì làm sao mà có hiệu quả cao, làm sao mà đòi hỏi phục vụ như Tây như Mỹ được, vậy mà cứ so sánh.
Tôi không nhớ rõ thời gian, có lẽ khoảng năm 2003, một người Việt Nam đi sang Mỹ bị chấn thương gãy cột sống, được mổ cố định nẹp vít. Sau 3 ngày chi phí lên đến 105.000 USD. Không có tiền trả, người bệnh bị trục xuất về Việt Nam. Năm 2005, tôi được biết 1 trường hợp mổ u não tại Đại học Michigan bị biến chứng (sau đó được biết là do bệnh nhân ở giai đọan cuối của AIDS), mới có chưa đến 2 tuần với 3 cuộc mổ, chi phí đã lên đến trên 1 triệu đô la Mỹ.
Hãy nhìn vào bài dẫn bên dưới đi, cái giá thực sự của Y tế là như vậy đấy: Tổng chi phí cho 1 ca mổ ruột thừa: 55.029,31 USD, 2 giờ tiền phòng hồi tỉnh: 7.501 USD, tiền công mổ: 16.277 USD, công gây mê: 4.562 USD, công chích tĩnh mạch: 1.658 USD, thuốc và chi phí tiêu hao: 4.628,75 USD… Có một vài comment trong bài báo cho thấy số tiền phải trả của một số người cho các phẫu thuật ở các nước, thực ra thì đó là số tiền bệnh nhân phải trả, chứ chi phí thực thì cũng “same same”.
Với tiền công cho 1 ca mổ trung phẫu và các công kèm theo (gây mê, chích tĩnh mạch) như vậy, làm sao mà không làm vừa lòng người bệnh được. Còn cái xã hội nửa thị trường của chúng ta thì chỉ vì cái chữ “nhân đạo” mà trong khi mọi thứ đều lên giá được, mọi thứ đều thị trường được, duy chỉ có chi phí y tế là không được. Chẳng ai dám quyết định đưa chi phí y tế về gần với giá thực của nó, chỉ ra sức hô hào, bắt buộc nhân viên y tế phải như “mẹ hiền”.
Đồng ý là chi phí y tế ở Mỹ là quá cao, lợi nhuận của ngành y tế của Mỹ là quá lớn. Thế nhưng chi phí ở Việt Nam phải bằng 1/5, hay chí ít thì cũng 1/10 so với nó thì mới hợp lí. Đấy là chưa kể đến việc các máy móc, thiết bị và vật tư tiêu hao khi về đến Việt nam đều có một giá mới cao hơn nhiều so với giá ở quê hương chúng. Vậy mà ngay cả những bệnh viện tư đắt nhất của Việt Nam cũng chưa dám tính giá bằng 1/10 giá nêu trên. Mọi người cứ hô hào bác sĩ Việt Nam phải nghiên cứu khoa học, phải có báo cáo tầm cỡ quốc tế… thời gian đâu mà làm. Mổ hàng vài trăm ca siêu phẫu mới được bồi dưỡng ngang bằng mổ 1 ca ruột thừa. Còn phải phòng mạch, cơm, áo, gạo, tiền… thì làm sao mà thống kê, mà báo cáo.
Ông bà ta có câu: “Có thực mới vực được đạo”, cái ông Marx gì đó cũng có nói “vật chất quyết định ý thức”, thế mà cái nền kinh tế thị trường định hướng theo ông Marx lại bảo là cứ làm mẹ hiền đi. Trong cơn bão chạy theo vật chất của cái xã hội thị trường, cái nửa mang tên định hướng ấy đang đè lên dạ dày và lương tâm của những nhân viên y tế, càng ngày càng bóp chặt trái tim của những “mẹ hiền”.

Hình đại diện của thành viên
tutruongdado
Thất đẳng
Thất đẳng
Bài viết: 6232
Tham gia: 23:24, 13/11/10

TL: CỨU MÌNH VỚI TÙ TRƯỞNG DA ĐỎ

Gửi bài gửi bởi tutruongdado »

http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/16338 ... ac-si.html" target="_blank

Muốn giàu sướng đừng làm bác sĩ


Không như nhiều ngành khác - càng thành công thì càng thuê được người giỏi làm việc, một bác sĩ càng giỏi bao nhiêu càng phải tự tay làm lấy mọi việc bấy nhiêu.




Độc giả Mai Phạm gửi tới VietNamNet bài viết với mong muốn đóng góp vào câu chuyện lương, thu nhập và đời sống của bác sĩ:

Tỷ lệ bác sĩ trong dân số là ~ 6/10.000 (thống kê năm 2011).

Điểm chuẩn vào ngành bác sĩ đa khoa - ĐH Y Hà Nội năm 2013 là 27,5 điểm. Và phải mất 6 năm đào tạo vất vả, mới có được một bác sĩ ra trường.

Nhìn những con số trên, chắc nhiều người sẽ đồng ý rằng: Bác sĩ xứng đáng là một bộ phận trí thức tinh hoa của đất nước.


Kỳ vọng quá cao

Để đỗ vào một trường đào tạo bác sĩ danh tiếng như Đại học Y Hà Nội, phải có điểm thi đại học lớn hơn 27,5 (điểm chuẩn năm 2013). Như vậy, để một người trở thành một bác sĩ, anh ta trước hết phải là một học sinh có học lực suất sắc hơn hẳn các bạn bè.


Hình ảnh
Ảnh minh họa: Bình Minh
Anh ta đỗ ĐH Y và suốt trong 6 năm học, anh ta lâng lâng trong niềm vui chiến thắng, và cũng được ru ngủ bởi những niềm vinh quang nghề nghiệp, những mức thu nhập khủng mà thầy cô của anh ta có thể có được. Ngoài việc học kiến thức chuyên môn, anh ta sẽ hầu như không có thời gian để tìm hiểu cuộc sống, để suy ngẫm về các vấn đề tài chính mà anh ta có thể gặp phải khi ra trường.
Rồi 7 năm sau khi bắt đầu học đại học, anh ta mới có thể chính thức đi làm (6 năm đại học + 1 năm học chuyên khoa định hướng). Nhận đồng lương công chức ít ỏi, anh ta bắt đầu giật mình so sánh với thu nhập của bạn bè - những người “lười biếng và kém cỏi” hơn mình nhưng đã đi làm từ 3, 4 năm trước. Cảm giác bất mãn sẽ bắt đầu.

Nhiều bác sĩ trong số “yêu công việc ở các bệnh viện lớn”. Thay vì về quê làm việc và nhận mức lương đó cũng có thể sống khỏe ở quê, anh ta cố gắng bám trụ lại ở các thành phố lớn.

Chính ở nơi đây anh ta lại cũng gặp rất nhiều đồng nghiệp giống mình. Và vì có nhiều người mà chỉ có ít vị trí cần tuyển nên tiêu cực bắt đầu. Anh ta sẵn sàng đầu tư cả một khoản tiền lớn, đến hàng trăm triệu, hoặc sẵn sàng hy sinh vài năm trời làm việc không công, để mong chờ đến một tương lai tươi sáng, với một thu nhập “khủng”, hoặc chí ít cũng làm rạng danh gia đình và dòng họ vì có con em công tác ở bệnh viên trung ương.

Những người này sẵn sàng chịu vất vả để có được vị trí, và cũng sẽ là những người đầu tiên kêu la vì lương thấp. Họ không nhận ra vấn đề nằm ở chính họ - chính là sự kỳ vọng quá lớn vào nghề nghiệp của họ.

Điều phổ biến thứ hai, họ cảm thấy lương mình thấp khi so sánh với khối y tế tư nhân.

Một bác sĩ mới ra trường (sau khi học xong 1 năm chuyên khoa định hướng) khi làm ở bệnh viện nhà nước sẽ nhận mức thu nhập 3-4 triệu. Trong khi nếu làm ở các phòng khám tư nhân, lương sẽ không dưới 500.000/ ngày (tại Hà Nội). Có một số bệnh viện tư thường trả lương bác sĩ 18-30 triệu/ tháng.

Khi so sánh như thế đương nhiên họ sẽ cảm thấy thiệt thòi. Nhưng vậy sao không sang khối tư nhân mà làm việc?


'Làm nghề y không giàu được đâu'

Một nhà tư bản định nghĩa thế này: Giàu có - đó là số ngày bạn có thể sống thoải mái mà không cần phải làm việc.

Một số thầy giáo nổi tiếng trong ngành y nói rằng “làm nghề y không giàu được đâu”. Trước đây tôi còn nghi ngờ, mãi sau này tôi mới hiểu được.

Một người theo nghiệp kinh doanh càng thành công bao nhiêu thì càng thuê được những người giỏi hơn họ làm việc, vì thế càng giàu có và nhàn hạ hơn.

Một bác sĩ càng giỏi bao nhiêu thì càng phải tự tay làm lấy mọi việc bấy nhiêu, tức là càng vất vả bấy nhiêu. Nên nếu không yêu nghề, nếu cái việc tiếp xúc với bệnh nhân không đem lại hạnh phúc, niềm vui và nụ cười cho bạn, thì hãy biết rằng, bạn càng giỏi nghề y bao nhiêu thì điều ấy sẽ càng là cực hình với bạn bấy nhiêu.


Mai Phạm

Bài sau: Cái giá làm bác sĩ mà muốn giàu có

Hình đại diện của thành viên
tutruongdado
Thất đẳng
Thất đẳng
Bài viết: 6232
Tham gia: 23:24, 13/11/10

TL: CỨU MÌNH VỚI TÙ TRƯỞNG DA ĐỎ

Gửi bài gửi bởi tutruongdado »

http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/16339 ... au-co.html" target="_blank

Cái giá làm bác sĩ mà muốn giàu có


Nhiều người nhìn thấy thu nhập “khủng” của một số bác sĩ và nghĩ họ giàu. Nhưng ít người hiểu rằng họ đang còng lưng làm việc, chẳng có cơ hội nhận ra đang làm nô lệ cho những nhu cầu của chính mình.






Nhiều người nhầm lẫn giữa việc giàu có và nhiều tiền.

Tôi đã từng gặp một bác sĩ Hà Nội có phòng siêu âm thai ở nhà. Một ngày ông ta có thể thu đến hàng chục triệu đồng, bệnh nhân rất đông, "đuổi về" không hết. Nhưng thú thực, tôi thấy thương hại ông ta nhiều hơn.

Nhiều người nhìn thấy thu nhập “khủng” của một số bác sĩ và nghĩ họ giàu. Thu nhập lớn thì tiêu xài lớn. Họ có nhà lầu, xe hơi và có những thú vui xa xỉ . Nhưng cũng ít người hiểu rằng họ đang phải còng lưng ra làm việc, chẳng có cơ hội nhận ra đang làm nô lệ cho những nhu cầu của chính mình. Chẳng có người giàu nào lại phải làm việc quần quật vì đồng tiền cả.
Hình ảnh

Ảnh minh họa: Bình Minh
Có thể bạn đã gặp những bác sĩ X,Y, Z… nào đó có thu nhập “khủng”. Nhưng chắc bạn cũng không kịp hình dung ra những gì ông ta phải trải qua để có được thu nhập ấy. Những ngày liên tiếp làm việc quần quật tại bệnh viện công rồi tranh thủ tối về nhà khám bệnh nhân đến 9-10 giờ, và không có thứ 7, chủ nhật. Liệu những nhà lầu, xe hơi có đủ đổi lại những khoảng thời gian lẽ ra phải dành cho gia đình, con cái, và tìm hiểu những niềm vui khác của cuộc sống?
Nếu được chọn, liệu bạn có sẵn sàng đánh đổi để có được cuộc sống như một số ít bác sĩ có thu nhập cao như vậy? Nhưng đó lại là con đường an toàn nhất để có nhiều tiền của bác sĩ.

Một số bác sĩ cũng đầy quyết tâm thay đổi số phận tiền bạc của mình. Họ làm việc và chắt chiu từ thu nhập của mình để cuối đời cũng có một số tiền kha khá. Khi nghỉ hưu họ nghĩ đến việc làm ăn lớn hơn. Họ đầu tư máy móc và thuê mướn nhân viên làm việc. Nhưng rồi những đồng tiền tiết kiệm của họ cứ đội nón ra đi. Rồi khi thất bại họ cay đắng nhận ra rằng, việc thuê mướn người làm ăn đòi hỏi họ phải có những kỹ năng khác hẳn những điều họ đã được học để trở thành một bác sĩ tốt.

Số khác bắt đầu sớm hơn, vay mượn tiền của bạn bè, gia đình để làm ăn ngay từ còn trẻ, đơn giản chỉ là mở một phòng khám rồi thuê nhân viên làm phụ mình. Nhưng thành thật mà nói, họ có thể là bác sĩ rất giỏi nhưng lại rất thiếu kiến thức về làm ăn kinh tế. Sau một thời gian, họ nhận thấy rằng chi phí cho cho nhân viên, cho máy móc đang nuốt chửng thu nhập của mình.

Để thoát khỏi tình trạng đó, họ sẵn sàng làm mọi việc, kể cả những việc không được luật pháp cho phép, để kiếm được tiền bù lỗ. Và như thế những anh bác sĩ “làm liều” như Cát Tường xuất hiện…

Đừng ngồi kêu lương thấp

Có bao giờ bạn đặt câu hỏi mình thực sự yêu quý nghề y, hay chỉ yêu những phần thưởng mà nghề có thể đem lại? Và nếu yêu nghề y thì đâu là con đường để bạn thoải mái về tài chính và thanh thản về tâm hồn chứ không chỉ trông chờ vào sự thay đổi chính sách? Chính sách với ngành y nhiều năm nay đã thấy như thế rồi. Và 5 năm, 10 năm, hay mãi mãi nó sẽ vẫn như thế. Bạn chỉ có thể thay đổi ở chính bạn.

Hãy đưa ngành y về đúng với giá trị của nó. Đừng nghe người ta tâng bốc lên tận mây xanh rồi ngồi mà ảo tưởng đòi quyền lợi.

Ở các mức độ khác nhau, tất cả chúng ta đều là những người đi làm thuê. Kể cả việc bạn là bác sĩ. Nếu không muốn làm thuê cho nhà nước, thì bạn hãy làm thuê cho tư nhân, nếu không nữa thì bạn hãy là người làm thuê cho chính bệnh nhân của mình.

Tôi cũng từng được nghe thế này, “người chủ không có trách nhiệm làm cho bạn giàu lên, cũng không có trách nhiệm lo cho bạn có cuộc sống đầy đủ. Họ chỉ trả lương theo hợp đồng đã ký, miễn sao nó đủ để cho bạn không bỏ việc”. Vì thế đừng tưởng bạn làm nghề y - “nghề cao quý” mà nhà quản lý phải có trách nhiệm làm cho cuộc sống của bạn sung sướng.

Cho nên, mọi thứ đều đang vận động đúng quy luật của nó đấy. Thay vì ngồi kêu lương thấp và đòi cơ chế thay đổi, hãy đứng lên và thay đổi chính suy nghĩ của mình.

Mai Phạm

thanhtu133
Nhất đẳng
Nhất đẳng
Bài viết: 102
Tham gia: 00:14, 14/11/13

TL: CỨU MÌNH VỚI TÙ TRƯỞNG DA ĐỎ

Gửi bài gửi bởi thanhtu133 »

Ý nghĩa quá bác tutruongdado
Mà bác post lên thế.ý bác thế nào ạ
Em có viết ở trên.học với mục đích tốt.ý nghĩa.còn ai vào topic chửi em.kiu e ko năng lực.bệnh nhân vào tay em.thế này thế kia
Thì em ko quan tâm mấy người đó

Đang trực tuyến

Đang xem chuyên mục này: Apple [Bot], Baidu [Spider], Bing [Bot], Byte [Spider], Claude [Bot], Coc Coc [Bot], Criteo [Bot], Dot [Bot], ĐỗVạnThông, IAS IE, Long Đức, Majestic-12 [Bot], Meta ext [Bot], OAI-Search [Bot], Perplexity [[Bot], PHDI, Semrush [Bot]468 khách.