Cảm ơn bạn, mình gửi lại ảnh
Khi ở VN mình tự tin lắm, sang Đức mình vẫn học tốt, nhưng khác biệt văn hoá và ngôn ngữ khiến mình khó kết bạn và thấy mệt mỏi, nhiều khi tự ti, và cảm thấy bạn trai là chỗ dựa duy nhất.
Mình xin chia sẻ ở đây, mình nghĩ đây là những trải nghiệm thực tế cho những bạn có nhu cầu du học để cân nhắc. Chắc mình cũng cũng lên diễn đàn du học nào đó copy paste đoạn này về quá
Về công việc, mình học kế toán, làm về đầu tư bất động sản, mà tài chính đầu tư ở Đức không phải là trung tâm tài chính lớn, ngành ngân hàng ở Đức lại đang khủng hoảng nên xin việc khá khó khăn. Về bất động sản mình lại không phải người bản xứ nên hiểu biết thị trường và văn hoá không có, cũng làm giảm cơ hội có việc làm. Mình lại nhiều năm kinh nghiệm, tốt nghiệp MBA nên các công ty cũng không muốn nhận vào vị trí yêu cầu ít kinh nghiệm cho sinh viên mới ra trường. Kể cả có xin được việc, môi trường cũng rất cạnh tranh, và nhiều khả năng không được làm việc mình muốn. Ở lại là thử thách bản thân, có vượt qua được những ngày bế tắc thất nghiệp, nhớ nhà không, có khả năng làm việc trong môi trường quốc tế không, và cũng học hỏi được rất nhiều nếu được đi làm.
Nếu về Việt Nam, hồi tháng 8 sếp cũ vẫn muốn nhận mình quay lại, nhưng mình chưa trả lời chính thức. Công việc mình rất thích, không quá bận, lương cũng khá, sếp quan tâm, đồng nghiệp thân thiên. Dù vậy mình cũng vẫn hỏi xung quanh xem có cơ hội thực sự tốt hơn không. Về VN mình cũng sẽ có điều kiện bắt đầu dự án cá nhân về trẻ em và giáo dục. Mình thấy quay về đóng góp cho cộng đồng tốt hơn.
Về tình cảm, bạn trai của mình tuy ủng hộ, quan tâm, và khá giả, là chủ 1 công ty nhỏ, nhưng cũng là người tự thân lập nghiệp ở nước ngoài, nên rất cứng rắn, không có ý định hỗ trợ mình về tài chính, hay các quan hệ để xin việc. Anh để mình tự lập, tự vay tiền, tự tính toán đường ở lại, chỉ lắng nghe, đưa ra lời khuyên. Dù vậy, mình cảm thấy đây là người mình muốn gắn bó lâu dài. Dù mình rất ngang bướng, anh là người duy nhất trước giờ khuyên mình mà mình chịu nghe.
Nếu về VN mình sẽ có điều kiện chăm sóc gia đình, vì mình là con 1, nên phải có trách nhiệm với bố mẹ. Tuy nhiên sẽ phải xa bạn trai, mình không biết có thể yêu xa hay không.
Khó nghĩ quá, mình trăn trở suốt mấy tháng rồi. Mình đã gửi hồ sơ xin việc cả trăm cty, có vài lần phỏng vấn mà vẫn ko được. Mình cảm thấy thiếu may mắn.