=> Câu trả lời thật: Không Muốn Kết Hôn.
Lý do: Không muốn sinh con.
Vì sao không muốn sinh con?
Lý do:
1/ Sinh 1 đứa con tốn rất nhiều tiền để chăm sóc, nuôi nấng.
2/ Sinh một đứa con tốn rất nhiều thời gian để chăm sóc
3/ Sinh một đứa con tốn rất nhiều chất xám để dạy dỗ, nuôi nấng.
Thay vào đó: không muốn sinh con để:
1/ Tập trung vào việc kiếm tiền, tích trữ tiền, làm mình an toàn về kinh tế.
2/ Dành thời gian đó để đi làm. Không phải ở nhà nghỉ đẻ, chăm con.
3/ Dành thời gian đó để đi học một điều gì đó, tập trung nâng cao kiến thức, phát triển bản thân.
Tại sao không đi kiếm người đàn ông giàu có, có kinh tế để kết hôn?
Tại vì bản thân vốn dĩ không thể tin tưởng được vào ai. Chẳng thể tin ai ngoài bản thân.
1/ Người ta có thể phá sản bất cứ lúc nào. Không có gì là an toàn mãi mãi.
2/ Không muốn vì tiền mà phải cầu xin, quỵ lụy, chịu nhục nhã. Hay phải phụ thuộc vào đàn ông mà chịu thiệt thòi, mà không dám phản kháng chỉ vì sợ mất đi nguồn thu nhập.
Sống phải ngẩng cao đầu, quyết không để ai coi thường mình.
3/ Người ta có thể thay đổi bất cứ lúc nào. Phụ thuộc vào bất kỳ ai, cũng sẽ là nổi bất an. Dù là phụ thuộc tình cảm, hay phụ thuộc tài chính. Thì trong lòng sẽ mãi mãi không được bình yên, luôn lo sợ mất mát. Sống vậy thật khổ sở. Vì không có khả năng hạnh phúc tự thân. ( Cả về tinh thần lẫn vật chất).
Cũng không kết hôn với người đàn ông nghèo, kinh tế trung bình. Tại sao?
1/ Không muốn là trụ cột trong gia đình cả về kinh tế lẫn tinh thần.
2/ Khi họ ngoại tình, thì chẳng nhận được gì. Ngoài sự tổn thương và vất vả. Làm ô sin cho người đàn ông nghèo. Sinh con và nuôi con cho anh ta, lại còn nấu ăn, làm việc nhà, mà một tháng anh ta đưa cho vợ quá ít tiền sinh hoạt gia đình thì đó chính là ô sin.
Đi làm cũng không đến mức trở thành ô sin cho đàn ông như vậy.
Nếu ai đó nói: phụ nữ sinh ra phải chấp nhận thiệt thòi, hy sinh. Không có đâu. Tôi sinh ra trên đời này để sống cuộc đời vui vẻ, được làm tất cả những gì mà tôi thích. ( Miễn không vi phạm đạo đức và pháp luật).
3/ Đàn ông nghèo thì thường rất gia trưởng. Ra ngoài không có uy quyền với xã hội, về nhà thượng cẳng tay hạ cẳng chân với vợ chỉ để lấy uy. Nếu tôi gặp phải người đàn ông đó, tôi sẽ đánh cho anh ta nhập viện. Nếu anh ta dám động đến 1 cộng tóc của tôi. Kể cả tôi không đánh lại được. Tôi cũng phải thuê giang hồ đánh chồng. Đừng có nghĩ, là phụ nữ thì yếu đuối, mỏng manh, dễ đánh đập và muốn làm gì thì làm.
Và tôi nghĩ, tôi cần tạo dựng cho tôi cuộc sống hạnh phúc tự thân.
Về tinh thần, hãy dành nhiều thời gian tập trung vào bản thân. Tức không có ai bên cạnh, mình vẫn vui vẻ.
Người khác có thể yêu, thích, thương, ngưỡng mộ mình. Nhưng nếu họ hết thích thương thì cũng chẳng sao.
Mình phải chuẩn bị sẵn tâm lý, bất kỳ ai cũng có thể phản bội mình, chơi xấu mình. Vậy nên, chỉ cho họ trong khả năng mình biết là nếu cho đi thì mình cũng không mất quá nhiều. Và điều mình cho đi không làm mình bị thiệt thòi về tinh thần và tài sản.
Về kinh tế, phải luôn luôn cố gắng tạo dựng được cho mình cuộc sống đủ đầy. Để khi mình khó khăn, thất bại. Thì mình cũng không cần đến ai, quỵ lụy ai cả. Có người khác hay không có người khác mình vẫn sống tốt. Nếu người khác có phản bội, tôi vẫn sống tốt với số tiền và tài sản và những gì tôi đang có.
Không một ai sẽ chết vì thiếu mất ai trong cuộc đời. Nhưng sẽ chết khi bản thân không có khả năng mua đồ ăn cho bản thân. Nhịn đói, nhịn khát suốt nhiều ngày trời là chết đó. Quần áo rách rới không có khả năng mua cho bản thân bộ đồ tử tế để mặc là có lỗi với chính bản thân. Bệnh nọ thuốc kia mà không còn tiền chữa thì là sẽ chết thật.
Vì vậy, có thể không giàu, không đi ô tô, không ở trong biệt thự.
Nhưng những nhu cầu cơ bản thì phải nhất định phải tự lo được cho bản thân. Cuộc sống không phụ thuộc vào bất kỳ ai cả về tinh thần lẫn vật chất đã là hạnh phúc nhất trong cuộc đời rồi.
Mình không tin cái gì gọi là đồng cam cộng khổ với nhau, hay cùng nhau cùng nhau. Con người vốn dĩ họ chất chứa đầy tổn thương, yêu thương người khác cũng sai cách. Thậm chí, họ còn chẳng biết yêu chính họ. Thì làm sao họ biết cách yêu mình.
Tốt nhất, nếu không thể làm cho bản thân hạnh phúc tự thân cả về tinh thần lẫn vật chất thì đừng yêu ai cả, đừng kết hôn với ai. Thậm chí, đừng nên sinh con.
Mình phải là vitamin hạnh phúc. Làm cho bản thân hạnh phúc, đủ đầy và đi lan toả điều đó đến mọi người.
Không ai có thể làm cho chúng ta hạnh phúc và đủ đầy. Ngoại trừ chính bản thân chúng ta.

