Lá số tử vi và tiền kiếp.
Đây là chuyên mục dành cho việc xem lá số tử vi. Các bài mang tính trao đổi học thuật xin vui lòng đăng trong mục Kiến thức tử vi.
Không được đính kèm lá số của trang web khác. Các bài không liên quan sẽ bị chuyển khỏi chuyên mục này.
-
phamtruongan1993
- Nhị đẳng

- Bài viết: 449
- Tham gia: 04:12, 05/06/10
TL: Lá số tử vi và tiền kiếp.
- cloudstrife
- Lục đẳng

- Bài viết: 4205
- Tham gia: 20:34, 24/11/10
TL: Lá số tử vi và tiền kiếp.
đây là 1 suy nghĩ hết sức sai lầmphamtruongan1993 đã viết:đơn giản lắm bạn ạ, quan niệm của tôi: độc trị độc. Họ ác thì mình ác lại, tốt thì tốt lại, theo tôi đấy mới là nhân quả!
cái mà em nói chỉ là hiện báo, là 1 trong 12 phần tổng quát về quả , hiểu đơn giản thì đúng như em nói : họ ác ( nhân ) sẽ bị em hay người khác ác lại ( quả ) , rồi em ác ( nhân ) sẽ bị người khác ác lại. Cái này là nhân - quả đơn giản nhất . Nhưng thực sự bàn về nhân quả thì rộng khắp vô cùng, ko phải chỉ đơn giản như thế. Nhân - quả tưởng như dễ hiểu , nhưng càng đi sâu thì ta mới biết rộng khắp vô cùng . Nhưng nói chung lại thì :
Thiện ác đáo đầu chung hữu báo
Chỉ tranh lai tảo dữ lai trì
Thiện ác lúc nào cũng có quả bảo
Chỉ là đến sớm hay muộn mà thôi
Nếu em muốn tìm hiểu sâu hơn thì anh sẽ giúp em bài viết này, còn hiểu hay không là tuỳ em chiêm nghiêm :
Ðây là quả báo trong kiếp hiện tại; có nghĩa hiện thế gây nhân thì hiện đời chịu quả. Quả báo này có tánh cách mau, ví như trồng loại cà, ớt hay gieo giống lúa, chỉ trong vòng một mùa, một năm đã thu được kết quả. Hiện báo còn gọi là Hoa báo, danh từ này hàm ý nghĩa mau lẹ, ảnh hưởng không đợi đến thời kỳ sanh trái, mà đã phát lộ trong thời kết bông. Tục ngữ có câu: "Ðời xưa trả báo thì chầy. Ðời nay trả báo một giây nhãn tiền". Hai câu này chỉ cho tánh cách của Hiện báo hay Hoa báo.
Sanh báo là gây nhân kiếp này, đời kế sau mới chịu quả báo. Quả báo này có tánh cách hơi lâu, ví như trồng mụn chuối con, hạ thổ năm nay, sang năm mới có trái. Trong kinh có câu: "Muốn biết nhân kiếp trước, hãy xem sự thọ hưởng đời nay. Muốn rõ quả kiếp sau, nên xét sự tạo tác trong hiện tại". Hai câu này có thể chỉ cho ảnh hưởng của sanh báo.
Ðây là nói sự gây nhân trong đời này, đến ba, bốn, trăm, ngàn hay vô lượng kiếp sau mới thọ quả báo. Hậu báo có tánh cách lâu hơn, ví như trồng những loại cây trong năm nay, đến năm, mười hay đôi ba mươi năm sau mới kết quả. Thuở xưa, khi Phật còn ở đời, có ông Thi Lợi Bật Ðề đến một trăm tuổi mới cầu xin xuất gia. Các vị Trưởng lão như Ca Diếp, Xá Lợi Phất, nhập định quán sát trong vòng 84.000 kiếp về trước thấy ông thiếu căn lành nên không cho. Ðến khi Như Lai đi khất thực trở về, thấy ông khóc lóc cầu xin, liền chấp thuận. Các vị Trưởng lão hỏi duyên cớ. Ðức Thế Tôn đáp: "Thi Lợi Bật Ðề trước 84000 kiếp, tiền thân là lão tiều phu, bị cọp đuổi gấp leo lên cây niệm một câu "Mô Phật". Do thiện căn ấy đến nay mới gặp ta, và sẽ được đắc độ. Vì nhân lành kiếp trước của người này quá lâu xa, nên sức đạo nhãn của các ông không thể thấy biết được". Trong kinh có bài kệ: "Giả sử trăm ngàn kiếp. Nghiệp đã tạo không mất. Khi nhân duyên gặp nhau, lại tự chịu quả báo". Ðại ý bài kệ này chỉ cho trường hợp Hậu báo.
Ðịnh báo là quả báo nhứt định phải chịu, không thể chuyển biến được, bởi sức nghiệp đã quá thuần thục, trong mười phần thành tựu cả mười. Ví như cái nhà hư hao chút ít hay nửa phần, còn có thể sửa chữa được; nếu kèo cột tường nóc đều hư mục, tất phải chờ cho nó hư hoại để làm ngôi khác. Và như bịnh ung thư trong thời kỳ nhẹ còn có thể chữa được, sang lúc quá nặng duy có phương chờ đến mãn phần. Cổ ngữ có câu: "Dược y bất tử bịnh. Tửu bất giải chân sầu". (Thuốc chỉ trị những bịnh không chết. Rượu không thể giải mối buồn hiện thật). Mấy câu này có thể tượng trưng phần nào cho sự việc trên.
Ðây là nghiệp báo có thể chuyển biến sửa đổi được. Như có người trước đã tạo nghiệp lành, đáng lẽ phải hưởng phú quý trọn đời. Nhưng trong lúc làm quan, nếu kẻ ấy tham mê tài sắc, ăn của lót, cưỡng hiếp, hãm hại người, thì phước lộc lần lần tiêu giảm, có thể bị tù ngục, ô danh, hoặc chết bất đắc kỳ tử. Và như kẻ kiếp trước kém nhân lành, nên đời này thân phận nghèo khổ, hèn hạ. Song nếu người ấy biết xét lẽ nhân quả tội phước, gắng sửa đổi tâm tánh, hết sức làm việc phước thiện, thì tội chướng lần tiêu giảm, phước đức lần tăng thêm, có thể trong hiện tại chính mình hay con cháu sẽ tiến đến cảnh vinh quang. Ví như trong đời, người tước vị cao mà ỷ thế làm quấy, thì có thể bị cách chức; kẻ có tội nhưng gắng lập công, có thể đem công chuộc tội, và nếu lập công thêm mãi tất sẽ được tấn chức thăng quan.
Cộng báo là quả báo chung. Như thuở đức Thế Tôn còn ở đời, ba mươi hai người con của bà Tỳ Xá Ly đều bị vua Ba Tư Nặc nghi lầm mà giết. Xét theo hiện thời thì dường như đó là hàm oan. Song thật ra trong tiền kiếp vua Ba Tư Nặc là con trâu, ba mươi hai người kia đều là kẻ trộm. Trong khi con trâu biết mình sắp bị giết, quỳ xuống rơi nước mắt tỏ ý van xin, nhưng ba mươi hai kẻ trộm quyết tâm sát hại để ăn thịt. Lúc ấy lại có một bà lão tán thành giúp cho phương tiện nấu nướng. Bà lão ấy chính là tiền thân của cận sự nữ Tỳ Xá Ly. Bà Tỳ Xá Ly và ba mươi hai người con vì đồng gây cộng nghiệp, nên ba mươi hai đứa con bị giết; còn bà mẹ bởi kiếp trước tùy hỉ việc ấy, nên hiện tại cũng vương nỗi buồn lây. Ðiều này do đức Phật thuật lại tiền nhân, nên mối oan kết đôi bên mới được giải thích.
Ðây cũng gọi Bất cộng báo, là quả báo riêng của mỗi cá loại trong loài người hay loài vật. Chẳng hạn như đồng là chim, nhưng có loại chim quý đẹp như bạch hạt, anh võ, trỉ, thanh tước, phượng hoàng; có loại chim thường như quốc, cò, sẻ, én; và loại xấu như chim heo, chim ụt. Lại cũng đồng là loài người, mà có kẻ xấu, người đẹp, kẻ giàu sang, người nghèo khổ, kẻ ngu tối, người thông minh. Hoặc như trong cảnh khói lửa tang tóc lan tràn, mà có người vẫn sống đoàn tụ an vui, hầu như không biết chiến tranh là gì cả. Ðó là những trường hợp thuộc về Biệt báo.
Cận tử báo là quả báo lúc sắp chết. Con người khi già yếu sắp chết, những nghiệp thiện ác từ kiếp này hoặc kiếp trước dồn lại, ảnh hưởng mạnh mẽ hơn lúc bình thường. Nếu là nghiệp thiện thì khiến cho người ấy vui vẻ hòa nhã hiền lương, mắt tai không lờ lãng, khi lâm chung xả báo an lành. Như thuộc về nghiệp ác, thì kẻ đó trở nên nóng nảy, ưa buồn giận khó khăn, tâm trí lờ lẫn, lúc sắp chết đau yếu mê man. Trong đời kẻ tu thiện thì ít, làm ác lại nhiều, nên đa số người đến lúc lớn tuổi thường đổi tánh; những vị không hiểu lý này cho là "già hay sanh tật".
Ðiều này là trạng thái của nghiệp báo lúc chưa thuần thục và đã thuần thục. Tiên đức nói: "Người mang nghiệp ví như người mắc nợ, mối nào mạnh thì nó kéo lôi trước". Khi xưa, một hôm đức Phật bảo ngài A Nan: "Có người trọn đời làm lành mà khi chết bị đọa vào ác đạo, bởi nghiệp lành đời này chưa chín muồi, song nghiệp dữ kiếp trước đã đến lúc thuần thục. Có kẻ trọn đời làm ác nhưng khi chết sanh lên thiên cung, bởi nghiệp ác đời này chưa thuần thục mà nghiệp lành kiếp trước đã đến thời kỳ chín muồi. Việc nhân quả rất phức tạp, tùy theo thế lực mạnh yếu mà đến trước hoặc sau. Cho nên các đệ tử của ta chớ nên thờ ơ, phải gắng chuyên tu cho đạo nghiệp được tinh thuần. Vì biết đâu, có kẻ tuy đời nay yên ổn hưởng lạc làm lành, nhưng nghiệp ác những kiếp về trước đã sắp đến thời kỳ thuần thục!"
Chuyển báo là những biến trạng khổ vui, do sức tu thiện hay làm ác của đương nhơn. Biến trạng này là sự dồn dập để chuyển đổi những quả báo sắp đến. Như có người làm đủ những điều ác, song đời sống hiện tại càng thêm an ổn vinh quang. Trong đây có hai nguyên nhân: Một là do túc phước của họ quá nhiều, tuy có phần tổn giảm bởi làm ác, nhưng dư phước hãy còn. Hai là do thế lực của nghiệp ác quá mạnh, khiến cho bao nhiêu phước đời này và đời trước đều phát hiện cho kẻ ấy hưởng, để rồi sẽ chịu quả báo ác đạo ở kiếp sau. Sự kiện Chuyển báo nơi đây, chính thuộc về trường hợp thứ hai này. Nói theo các cụ bình dân ta, đây gọi là trạng thái "dồn phước". Lại có những vị chí tâm tu hành, nhưng lại thường gặp những việc thất bại, đau yếu, tai nạn, mang tiếng thị phi. Theo tiên đức, đó là do sức tu thiện, khiến cho chuyển quả báo nặng ác đạo ở đời sau, thành ra quả báo nhẹ trong hiện tại, để kẻ ấy khi mạng chung sẽ hưởng phước nhơn thiên, hay sanh về Phật quốc. Và đây gọi là trạng thái dồn nghiệp.
Ðây là những quả báo khổ vui trong ba cõi: Dục, Sắc và Vô sắc. Nguyên nhân chánh của sự lưu trệ trong tam giới, là vì khi gây nhân chúng sanh còn chấp ngã. Chẳng những thế gian và ngoại đạo mà các vị tu theo chánh giáo, nếu chưa dứt hết tâm chấp ngã, còn tham nhiễm lục trần, cũng vẫn còn ở trong vòng luân hồi sáu nẻo. Tuy nhiên, những sở hành theo Phật pháp đều gây nhân duyên đắc độ về sau, nhưng kiếp tương lai trong khi tu, điểm chánh yếu của sự giải thoát vẫn là điều kiện dứt ngã chấp. Trong truyện ký nhà Phật có chép việc một ni cô tụng kinh Pháp Hoa ba mươi năm, nhưng tâm còn nhiễm thanh sắc, nên kiếp sau chuyển làm nàng kỷ nữ thanh sắc vẹn toàn; nơi miệng thường bay ra mùi thơm hoa sen. Tại Việt Nam, đời nhà Lê, một vị sư tu Tịnh độ ở chùa Quang Minh, bởi tâm lợi danh chưa sạch, nên kiếp sau chuyển sanh làm vua Khang Hy bên Trung Hoa. Khi được biết tiền nhân, nhà vua viết mấy bài thi hoài cảm, trong ấy có hai câu: "Ngã bản Tây phương nhất Phật tử. Vân hà lạc tại đế vương gia?" (Ta vẫn là con của Phật A Di Ðà ở Tây phương. Tại sao nay lại lạc vào giòng vương thất?)
Thế gian báo là quả báo thuộc lục phàm. Trái lại, xuất thế gian báo là quả báo của tứ thánh: Thanh Văn, Duyên Giác, Bồ Tát và Phật. Quả báo tứ thánh do bởi khi tu lìa ngã chấp mà được thành tựu. Trong hạnh vô ngã này, hàng nhị thừa hãy còn hẹp, song Bồ Tát thừa thì rất rộng rãi nhiệm mầu. Bồ Tát chẳng những tu tam vô lậu học của pháp xuất thế gian, mà còn làm tất cả việc từ thiện của thế gian. Tâm của Bồ Tát không thấy có sở đắc sở chứng; không có tướng ngã, nhơn, chúng sanh, thọ giả; tuy độ vô lượng hữu tình nhưng không thấy mình là người hóa độ, chúng sanh là kẻ được độ; tuy quanh mình thị hiện vô biên quyến thuộc, nhưng lòng hằng vắng lặng không thấy có quyến thuộc; tuy tu vô lượng phước đức, nhưng không thấy mình có phước đức. Ðây là hạnh vô tướng. Người biết thật hành hạnh vô tướng, dù là làm việc thiện thế gian, song đều thành kết quả giải thoát. Bằng trái lại, tuy tu thánh đạo, cũng hóa ra phước báo thế gian. Về hạnh vô tướng này, trong kinh Kim Cang, có đoạn đức Phật dạy: "Này Tu Bồ Ðề! Như có vị Bồ Tát dùng số lượng thất bảo đầy cả hằng hà sa thế giới để bố thí. Nếu lại có người biết tất cả pháp đều vô ngã, được thành vô sanh nhẫn, thì công đức của vị Bồ Tát sau này hơn bậc Bồ Tát trước kia. Tại sao thế, Tu Bồ Ðề? Bởi thật ra, chư Bồ Tát đều không thọ phước đức". Tu Bồ Ðề thưa: "Bạch Thế Tôn! Sao gọi là Bồ Tát không thọ phước đức?" - Này Tu Bồ Ðề! Vì Bồ Tát tuy làm những việc phước đức, song chẳng tham trước, nên ta nói không thọ phước đức!"
-
phamtruongan1993
- Nhị đẳng

- Bài viết: 449
- Tham gia: 04:12, 05/06/10
TL: Lá số tử vi và tiền kiếp.
mong anh trả lời giúp em câu này để em mở rộng kiến thức, chân thành cám ơn anh^^phamtruongan1993 đã viết:khi viết mấy dòng này, cháu cũng không có ý gì đâu, chỉ có 1 số thứ không hiểu, mong đạo sĩ chỉ bảo dùm:
-Phật dạy con người phải bỏ tham sân si, thế tại sao trong luật nhân quả của chùa lại có câu :kiếp trước xây chùa kiếp sau được làm quan to, hoá ra là khuyến khích con người có lòng tham ạ?
-Nhiều kẻ đã giết rất nhiều người, tại sao họ lại vẫn sống sung sướng vậy, kể cả kiếp trước họ có làm gì thì kiếp này cũng làm sao được sướng mãi thế?
-49 ngày sau khi chết, con người sang kiếp sau, vậy thì làm gì có địa ngục?
-Sách do con người viết ra, thế ai làm chứng việc có luật nhân quả và thần phật tu được?
-Ai cũng được kêu là nên đi tu, thế nếu cả thế giới đi tu hết thì lấy ai để phát triển xã hội.
Mong ngài trả lời giúp cho, chân thành cám ơn ngài!
- cloudstrife
- Lục đẳng

- Bài viết: 4205
- Tham gia: 20:34, 24/11/10
TL: Lá số tử vi và tiền kiếp.
phamtruongan1993 đã viết:mong anh trả lời giúp em câu này để em mở rộng kiến thức, chân thành cám ơn anh^^phamtruongan1993 đã viết:khi viết mấy dòng này, cháu cũng không có ý gì đâu, chỉ có 1 số thứ không hiểu, mong đạo sĩ chỉ bảo dùm:
-Phật dạy con người phải bỏ tham sân si, thế tại sao trong luật nhân quả của chùa lại có câu :kiếp trước xây chùa kiếp sau được làm quan to, hoá ra là khuyến khích con người có lòng tham ạ?
-Nhiều kẻ đã giết rất nhiều người, tại sao họ lại vẫn sống sung sướng vậy, kể cả kiếp trước họ có làm gì thì kiếp này cũng làm sao được sướng mãi thế?
-49 ngày sau khi chết, con người sang kiếp sau, vậy thì làm gì có địa ngục?
-Sách do con người viết ra, thế ai làm chứng việc có luật nhân quả và thần phật tu được?
-Ai cũng được kêu là nên đi tu, thế nếu cả thế giới đi tu hết thì lấy ai để phát triển xã hội.
Mong ngài trả lời giúp cho, chân thành cám ơn ngài!
ok man , câu nào anh trả lời được thì anh trả lời , có nhiều câu anh ..... chưa thử nên chưa biết :
1- Phật dạy con người phải bỏ tham sân si, thế tại sao trong luật nhân quả của chùa lại có câu : kiếp trước xây chùa kiếp sau được làm quan to, hoá ra là khuyến khích con người có lòng tham ạ?
Em nói vậy là em chưa hiểu Phật, Phật dạy : kiếp trước xây chùa kiếp sau được làm quan to , chỉ là để chỉ cho ta thấy những phước báu to lớn khi ta làm điều thiện , con người thời Mạt Pháp cực kì thực dụng. Họ k bgio làm 1 cái gì vô ích, ko lợi lộc gì cho họ cả . Chính vì Phật biết bản chất cang cường, khó dạy khó bảo của con người thời Mạt Pháp , nên Phật mới chỉ ra những điều phước lợi cho ta thấy khi làm việc thiện . Người ko tin Đạo, hoặc tin nhưng còn nghi ( chấp trước ) , lúc đầu họ xây chùa vì lòng tham CUẢ CHÍNH HỌ , vì những phước báu " hấp dẫn " sau này .Nhưng như ông bà ta có câu , " ăn cắp quen tay, ngủ ngày quen mắt " ( đùa thôi
2- Nhiều kẻ đã giết rất nhiều người, tại sao họ lại vẫn sống sung sướng vậy, kể cả kiếp trước họ có làm gì thì kiếp này cũng làm sao được sướng mãi thế?
Em coi lại phần nhân quả anh post ở trên có nói đó ;) ;)
3- 49 ngày sau khi chết, con người sang kiếp sau, vậy thì làm gì có địa ngục?
49 sau khi chết, nếu người đó tội nghiệp nhẹ thì được đầu thai chuyển kiếp ứng với nghiệp báo của mình mà đầu thai vào bào thai của cặp cha mẹ nào hợp với mình, nếu chưa tìm được thì cứ 7 ngày lại chết đi 1 lần nữa . còn tội nặng hơn thì có xuống địa để chịu hình phạt đó em à , đến khi nào tội nghiệp nhẹ bớt thì được đi đầu thai, có thể vào Ngạ quỷ , súc sanh , Atula ..... còn nếu làm người thì cũng cùi, đui , sứt mẻ ...... Cho nên đc thân người lành lặn đã là quý , chứ chưa nói đến đẹp chai như em
4- Sách do con người viết ra, thế ai làm chứng việc có luật nhân quả và thần phật tu được?
Nhân quả từ xưa đến nay đã rành rành, sách viết thì cũng dựa trên những việc thật, người thật ..... cái này em sống thêm 1 thời gian nữa sẽ tự ngộ ......
Phật là bậc đại trí huệ, những gì Phật nói hơn 2000 trước đến bây giờ đều đúng , vậy theo em đó có đc gọi là chân lý không nhỉ ???? VD : hơn 2000 năm trước Phật đã biết tất cả mọi vật đều dc cấu tạo từ các hạt vi trần . Bgio thì người ta đã tìm ra phân tử, nguyên tử , thậm chí là các hạt cơ bản ..... Nhưng người ta càng phân tích các hạt ấy thì lại càng tìm ra những hạt nhỏ hơn, thú vị không
1 VD nữa, Phật nói tất cả mọi thứ đều không tránh khỏi : thanh, trụ , hoại, không ..... cái này thì em thấy đ1ung ko ??? hơn 2000 năm trước mà có cái nhìn xuyên suốt thời đại vậy, vậy có phải là " Phật " không em
Cho em biết 1 cái nữa, Phật không phải là Thần, đùng ngộ nhận nhé
5- Ai cũng được kêu là nên đi tu, thế nếu cả thế giới đi tu hết thì lấy ai để phát triển xã hội.
Ai cũng được khuyên là vậy, nhưng chắc chắn 100% là không thể tất cả mọi người đều đi tu được. Vì nếu như vậy thì cõi này không phải là cõi Ta Bà nữa, mà là 1 cõi khác
XH này hiện này toàn thắc mắc như em, thử hỏi có đi tu hết được ko
Do vô minh, có hành sinh; do hành, có thức sinh; do thức, có danh sắc sinh; do danh sắc, có lục nhập sinh; do lục nhập, có xúc sinh; do xúc, có ái sinh; do ái, có thủ sinh; do thủ, có hữu sinh; do hữu, có sinh sinh; do sinh sinh, có lão tử, sầu, bi, khỗ, ưu, não sinh, hay toàn bộ khỗ uẩn sinh. Ðây gọi là Duyên khởi.
Do đoạn diệt
tham ái, vô minh một cách hoàn toàn, hành diệt; do hành diệt nên thức diệt; do thức diệt nên danh sắc diệt; ...; do sinh diệt nên lão tử, sầu bi, khỗ, ưu, não diệt. Như vậy là toàn bộ khỗ uẩn đoạn diệt. Như vậy gọi là đoạn diệt .
- cloudstrife
- Lục đẳng

- Bài viết: 4205
- Tham gia: 20:34, 24/11/10
TL: Lá số tử vi và tiền kiếp.
2- Hành (Sankhàra): động lực, ý chí hành động tạo tác (ý hành) của thân, miệng và ý.
3- Thức (Vinnana): tri giác của con người về thế giới thông qua các cơ quan chức năng như mắt (nhãn thức), tai (nhĩ thức), mũi (tỉ thức), lưỡi (thiệt thức), thân (thân thức) và ý (ý thức).
4- Danh sắc (Nàma - rùpa): sắc là phần vật lý và sinh lý, danh là phần tâm lý. Với con người, sắc là cơ thể vật chất, các giác quan và chức năng của chúng; danh là các tâm phụ thuộc (tâm sở), như xúc, tác ý, thọ, tưởng và tư.
5- Lục nhập (Chabbithàna): có nơi gọi là sáu xứ, là sự tương tác giữa 6 căn (= 6 nội xứ: mắt, tai, mũi, lưỡi, thân và ý) và đối tượng của chúng là 6 trần (= 6 ngoại xứ: hình thể, âm thanh, hương vị, mùi vị, xúc chạm và ý tưởng - pháp).
6- Xúc (Phassa): sự gặp gỡ, tiếp xúc, giao thoa giữa các căn (chủ thể) và trần (đối tượng). Nói rõ hơn, xúc chính là sự tiếp xúc giữa con người và thế giới thông qua 6 cơ quan tri giác. Lưu ý là, khi có thức phát sinh do mắt tiếp xúc với hình thể (sắc trần), thì sự nhận biết đó mới gọi là nhãn thức... Vậy, xúc là sự gặp gỡ, giao thoa giữa căn, trần và thức.
7- Thọ (Vedanà): sự cảm thọ. Nói khác đi là các phản ứng tâm lý phát sinh khi mắt tiếp xúc với hình thể, tai tiếp xúc với âm thanh... ý tiếp xúc với ý tưởng (pháp).
Cảm thọ có ba loại: cảm thọ dễ chịu (lạc thọ), cảm thọ khó chịu (khỗ thọ) và cảm thọ trung tính (phi khỗ phi lạc). Ðây là chất liệu mà con người thường lấy để xây dựng những giá trị gọi tên là hạnh phúc và khỗ đau, bất hạnh. Thực ra, chúng là do duyên sinh, luôn thay đỗi, không hề có một tự tính cố định.
8- Ái (Tanhà): gọi đủ là ái dục hay khát ái: sự vướng mắc, yêu thích, tham luyến; gồm có dục ái, sắc ái và vô sắc ái.
9- Thủ (Upadàna): gọi đủ là chấp thủ: sự kẹt vào, bám víu, đeo chặt của tâm thức vào một đối tượng.
10- Hữu (Bhava): tiến trình tương duyên để hình thành, gồm dục hữu, sắc hữu và vô sắc hữu.
11- Sinh (Jati): sự ra đời, tạo nên, xuất hiện. Sinh ở đây không phải là sự sinh ra em bé, mà là sự thành tựu các bộ phận cấu thành (năm uẩn), thành tựu các xứ (các cơ quan tri giác và chức năng của chúng).
12- Lão tử (Jaramrana): sự suy nhược, tàn lụi, tuỗi thọ lớn, tan rã, tiêu mất, tử vong. Với sinh mạng con người, lão tử được biểu hiện dưới các hiện tượng: răng lung, tóc bạc, da nhăn, các cơ quan tri giác suy yếu và chết.
- cloudstrife
- Lục đẳng

- Bài viết: 4205
- Tham gia: 20:34, 24/11/10
TL: Lá số tử vi và tiền kiếp.
* Quán thân bất tịnh:
Là thấy đúng như thật về thân. Quán xét thân mình từ đầu tới chân toàn là một đãy da bao bọc não, tủy, thịt, gân, xương, máu, mủ... Những món này còn nằm trong đãy da thì dễ coi một chút, nếu nó ra khỏi đãy da thì rất nhơ nhớp. Phần đầu là quý nhất, thế mà những chất tiết ra từ mắt là ghèn, từ tai là cức ráy, từ mũi là nước mũi, từ miệng là đờm dãi đều tanh hôi nhơ nhớp, ai thấy cũng gớm ghê. Thân mình và tay chân cũng như thế; chỗ nào trong thân bài tiết ra cũng đều tanh hôi nhơ nhớp, không có cái nào là sạch, là quý cả. Nếu bên trong thân sạch sẽ thì khi tiết ra có mùi thơm. Nhưng vì quá dơ bẩn nên tiết ra có mùi tanh hôi nhơ nhớp mà lúc nào chúng ta cũng ảo tưởng thân mình là đẹp, là sạch, là quý... Do si mê thấy thân lầm lẫn như thế, nên tự cao ngã mạn phát sanh bao nhiêu thứ phiền não. Do đó, Phật dạy chúng ta phải thấy đúng như thật về thân, để phá cái nhân si mê chấp ngã, dứt mầm luân hồi sanh tử.
* Quán thọ là khổ:
Thọ là những cảm giác mà mình lãnh thọ. Mắt thấy hình sắc đẹp tâm ưa thích là cảm thọ lạc, thấy hình sắc xấu tâm chán ghét là cảm thọ khổ. Tai nghe âm thanh nhẹ nhàng trầm bổng vừa ý là cảm thọ lạc, nghe âm thanh nặng nề chát tai tâm bực bội là cảm thọ khổ. Mũi, lưỡi, thân, ý cũng như thế. Mắt thấy sắc không xấu không đẹp, tai nghe tiếng không hay không dở... tâm không ưa không ghét là cảm thọ không khổ không lạc. Thọ khổ thì thấy khổ quá rõ, còn thọ lạc tại sao lại khổ? Ví dụ lưỡi nếm thức ăn ngon là thọ lạc, nhưng thọ lạc chỉ trong phút chốc, thức ăn qua khỏi cổ là hết, hết rồi nhưng còn muốn nữa nên khổ. Cảm thọ không khổ không lạc cũng thế, có rồi mất, nó vô thường nên khổ.
Con người có hai cái chấp nặng nhất là chấp thân thật và chấp cảm giác của thân là quý, cho nên mắt đòi sắc đẹp, tai đòi âm thanh hay, mũi đòi hương thơm... Hết đòi cái này tới đòi cái kia, không có ngày dừng. Vì không thấy thọ đúng như thật, nên say đắm theo những cái ưa thích tạm bợ vô thường nên khổ. Phật dạy chúng ta biết đúng như thật những cảm thọ là vô thường, là khổ, để không đua đòi thụ hưởng thì không bị lệ thuộc với ngoại trần, được tự do giải thoát hết khổ.
* Quán tâm vô thường:
Tâm người lúc nghĩ tốt lúc nghĩ xấu, lúc nghĩ chuyện mình lúc nghĩ chuyện người, nghĩ hết chuyện này tới chuyện khác, không phút giây dừng nghỉ. Tâm nghĩ suy chợt khởi chợt diệt, không nhất định, luôn luôn chuyển biến vô thường. Thế mà ai cũng cho là thường, là cố định, là chân lý, người nào nghĩ khác, làm khác ý nghĩ mình là nổi giận. Vì chấp những nghĩ suy là thường, là chân lý nên cãi vã, đấu tranh, sát hại, gây đau khổ cho nhau. Do đó, Phật dạy quán tâm nghĩ suy chợt khởi chợt diệt là vô thường không thật, để không lầm chấp nó là thường là thật, mới phá được kiến chấp mình đúng, kẻ khác sai.
* Quán pháp vô ngã: Có hai cách quán.
a)- Pháp chỉ cho những niệm buồn, thương, giận, ghét... Những niệm này không có chủ thể, không cố định; khi thì buồn lúc thì vui, khi thì thương lúc thì ghét... làm cho con người rối rắm bất an. Phật dạy quán những pháp này là tướng không cố định, không có thật, để phá niệm chấp ngã về tâm.
b)- Pháp còn chỉ cho tất cả sự vật như bàn, ghế, nhà cửa, ruộng vườn... Với mắt người phàm tục thì thấy cái bàn thật, cái ghế thật... Nhưng với mắt người trí tuệ thì thấy cái bàn cái ghế không thật mà do các duyên như gỗ, đinh, công thợ... hợp lại tạm có, có một thời gian rồi hoại diệt, nên nói là vô ngã, không có chủ thể. Thân người cũng là một pháp, cũng do đất nước gió lửa hợp lại tạm có, có rồi hoại diệt.
Phật dạy quán các pháp đúng như thật của nó là vô ngã để phá chấp thân là thật, chấp tâm là thật, chấp cảnh là thật. Khi thấy thân, tâm, cảnh không thật thì hết mê muội, hết luyến ái, hết chạy theo người, chạy theo cảnh.
-
phamtruongan1993
- Nhị đẳng

- Bài viết: 449
- Tham gia: 04:12, 05/06/10
TL: Lá số tử vi và tiền kiếp.
- cloudstrife
- Lục đẳng

- Bài viết: 4205
- Tham gia: 20:34, 24/11/10
TL: Lá số tử vi và tiền kiếp.
có những cái gọi là tiền đề , rõ ràng là đúng mà chứng minh ko có đc ( hoặc là những phương pháp hiện tại chưa chứng minh được), mà em phải chấp nhận để đi chứng minh những cái khác
-
phamtruongan1993
- Nhị đẳng

- Bài viết: 449
- Tham gia: 04:12, 05/06/10
TL: Lá số tử vi và tiền kiếp.
dù sao em cũng cám ơn anh rất nhiều vì đã trả lời các câu hỏi trên của em, tuy nhiên em thấy có chút vấn đề:
việc quan tham bị đi tù là do rủi ro anh ạ, buôn ma túy bị túm cũng là do rủi ro, đi đêm lắm có ngày gặp ma mà.
giả sử: anh làm giáo viên=> con anh sẽ đc giáo dục tử tế, anh làm ma túy=> con anh hư. Đấy là điều hiển nhiên anh ạ, theo em cái đấy cũng là nhân quả, nhưng luật nhân quả trong suy nghĩ của em chỉ có tác dụng trong 1 đời thôi, anh nghĩ sao?
- ng.hoa88
- Nhị đẳng

- Bài viết: 389
- Tham gia: 14:39, 23/07/10
TL: Lá số tử vi và tiền kiếp.
Đây là 1 điều khá thú vị mà tôi đã quan sát, nhưng mới biết được 1 trường hợp thực tế trong gia đình. Điều này cũng có thể lắm chứ nhỉ ^^?
Đang trực tuyến
Đang xem chuyên mục này: Ahrefs [Bot], Alexander Tiến, Apple [Bot], bi122, Byte [Spider], ChatGPT User, Claude [Bot], Coc Coc [Bot], Criteo [Bot], Dangminhtien171, Facebook [Bot], Google [Bot], Google Read Aloud, hacvt9a, hoinhau, huynh19, IAS [Bot], IAS IE, IAS OR, lavangroi99, leean, Lhs1996, louistran3868, Majestic-12 [Bot], matphuonghuong123, Meta ext [Bot], Meta web [Bot], mihn992, minha82002, nadal, ngngockhang02, nguyencongdiesel, Perplexity [[Bot], phucthienloc, Rainyblue, thanhdang2610, thaychuamegai, Tiamo1000, TikTok [Spider], trankien09, Trendiction [Bot], Tứ_Linh, vietlong106, wwwbinh179, Yandex [Bot] và 470 khách.