hababy22000 đã viết:Mình lại không sính Tây đâu,nhưng mình thích làm những j mình muốn thôi
Nếu ở ta...không bị soi mói quá kinh về chuyện single mum thì mình cũng k phải sang hẳn trời Tây để mà thực hiện ý định
Căn bản là giờ tâm tưởng nó còn trôi bồng bềnh,còn lông bông.Chứ khi tâm tưởng tĩnh lại...có khi khác
Và mình bây giờ,mình k có ý định sang bển ở luôn.Đơn giản nhất là muốn có quốc tịch THuỵ Điển
Ở bển ít nhất 3 năm là ok ngay,bố mẹ bảo 6 tháng ở bên này,6 tháng bên kia,đi đi về về
Cũng muốn thay đổi không khí tý cho đỡ ngột ngạt
Nói thật mình đang mơ đến cảnh 3 năm sau,mình mang theo về VN 1 e bé xinh xinh,k có anh nào đèo bồng theo
@ e hanhtran : đừng có làm lung lạc ý trí của chị,vtv2 nó nói điêu đấy,e đừng nghĩ những j e nhìn thấy là đúng nhé.Chị công nhận là nếu làm single mum ở VN thì trẻ sẽ k phát triển đầy đủ,vì từ bé cả trẻ và mẹ đã bị lời ong tiếng ve châm chích về bản thân mình,về cái sự sinh ra e bé,về cái nguyên nhân sinh ra nó
E không biết cái điều tiếng ở cái xh này nó kinh khủng như nào đâu,bản thân c cũng là nạn nhân,nhưng ở khía cạnh nhẹ hơn.Bắt đầu tuổi dậy thì,chị nặng cân hơn các bạn khác,thế mà đã đủ thấy buồn rồi,nó làm mình mất tự tin bao nhiêu,ngay cả mẹ chị cũng luôn củng cố cái ý tưởng : béo là không đẹp,là xấu.Chính vì thế làm c rất mất tự tin về bản thân.
C rất ghét ai trong lúc ăn uống mà cứ đứng nói và hỏi : ăn thế kia mà k sợ béo à...bla...bla,đợt cô c bên nn về nhà hay tổ chức ăn uống các món ăn vặt thôi,bà cô họ chạy sang nói : cô không biết đợt này cô M về lại nn thì H tăng bao nhiu kg.Thật là khó đỡ,mình ăn uống cũng bị soi mói,tức lòi cả con mắt ra
Cứ làm như mình ăn tranh phần của bà ý hay sao,c chỉ nói đúng câu : cô tưởng tự nhiên mà cháu đc thế này à?,bố mẹ cháu nuôi mất bao nhiêu công nhiêu của đấy
Hôm sau bà ý sang,cũng vào bữa ăn,c chả thèm nhìn mặt,coi như k xuất hiện,c còn nói thẳng với chồng bà ý : cháu k thích cô ý cứ sang đây lải nhải lúc cháu đang ăn,này nọ.Bản thân cô ý k đẹp hơn ai,chưa bao h đẹp,mắt thì lác...nên có nhẽ chỉ nhìn đc đến thế thôi
Ngay cả cái chuyện cân nặng của c,nó đã kéo theo 1 lô rắc rối,vì thế chị rất khâm phục mẹ nào dám làm single mum ở VN.Thực tế,có nhìu mẹ single mum à do hoàn cảnh,ít phần là do chủ định của họ
Thế nên xã hội đừng có hỏi mình tại sao đùi mình to mà mình vẫn mặc quần short,tại sao ra đường k mặc bra,tại sao mình có con mà k có chồng
Em rất đồng cảm với chị Hà, hồi xưa e cũng như vậy. Béo thì đã sao nào, tại sao cứ phải xoắn soi mói nhau làm gì. Mà 1 điều em tức là trong khi người ngoài họ không nói gì chỉ có người nhà là "lắm chuyện" thôi

. Trong họ nhà em có 1 bà thím, cứ mỗi lần tiệc tùng là cứ canh em ăn uống ra sao thế nào, chê bai này nọ, mà trong khi con gái bà ấy cũng đang trên đà béo phì

. Gọi điện sang cho mẹ em thì cứ như là cô giáo đang dạy dinh dưỡng cho học trò í, mỗi lần con bà ấy giảm được lạng nào là gọi sang nhà em khoe um lên, rồi nói nhờ bà ấy thế này thế kia, em phải làm này làm kia không thì hỏng bla bla.... Mẹ em có lần tức quá mắng cho bà ấy 1 trận, giận nhau cả năm đó chứ. Em lấy cái đó làm động lực + lên cấp 3 thì phải mặc á dài nên tập thể dục ăn kiêng điên cuồng

. Sau này nhon rồi gặp bả, bả cứng họng luôn, lúc này lại kiếm cớ chê em nhìn xanh xao quá này nọ, con bả bây giờ mập gấp rưỡi em hồi xưa

. Bởi vậy ông bà mình nói đúng, cười người hôm trước hôm sau người cười
